Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương Đào mỉm cười: “Được thôi, em muốn bao nhiêu? Anh chuyển cho em.”

“Em muốn 10 triệu tệ, chuyển luôn đi!” Trương Tinh Tinh buột miệng nói.

“Hiện tại anh chưa có nhiều thế, đợi sau này anh giàu hơn nữa sẽ đưa em.” Vương Đào bất lực lắc đầu.

“Không có tiền mà lớn lối thế, còn hỏi em muốn bao nhiêu để chuyển? Em nói rồi anh lại bảo không có.” Trương Tinh Tinh cười mỉa mai. “Không có tiền mà cũng đòi học người giàu bao nuôi tình nhân à?”

Vương Đào cười khổ, không dám ho he lời nào. Nhưng có vẻ Trương Tinh Tinh chưa muốn buông tha cho hắn.

“Anh định bao nuôi em, ngoài việc mua nhà cho em ở thì mỗi tháng định cho em bao nhiêu tiền?”

Vương Đào suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Em muốn bao nhiêu một tháng? Đừng nói 10 triệu nữa, con số đó anh không gánh nổi đâu.”

“10 triệu không có thì 1 triệu vậy.” Trương Tinh Tinh rõ ràng là đang oán giận trong lòng!

Vương Đào im lặng.

“1 triệu cũng không có, thế 10 vạn có không? Em trẻ trung xinh đẹp thế này, anh không nghĩ là định chi hai ba ngàn tệ một tháng mà đòi bao nuôi em đấy chứ? Em đi làm ở xưởng một tháng cũng được sáu bảy ngàn rồi!” Trương Tinh Tinh tiếp tục mỉa mai.

“Không có tiền thì đừng nói khoác. Em thích anh, tự nguyện ở bên anh chứ chẳng phải trông chờ gì vào tiền của anh đâu.”

“Dù nhà em không giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng chẳng đến mức bắt em phải bán rẻ bản thân để kiếm tiền.”

“Nếu thực sự vì tiền, em đã chẳng chọn anh, càng không thể thích anh. ”

“Một ông chú già hơn em tận 15 tuổi, lại từng ly hôn, dắt theo đứa con 10 tuổi, em có chọn thế nào cũng chẳng đến lượt anh. ”

“Chỉ là em không ngờ Đinh Mộng cũng để mắt đến anh. Thật chẳng biết cô ấy thích anh ở điểm nào nữa.”

Vương Đào đột nhiên hỏi: “Vậy vì sao em lại đế mắt đến anh?”

“Anh hỏi em, sao em biết được?” Trương Tinh Tinh đáp.

“Nếu biết thì em đã sửa rồi. Giờ bị anh chiếm hết tiện nghi, anh lại còn muốn không chịu trách nhiệm.”

“Anh đâu có nói là không chịu trách nhiệm! Vấn đề là anh sẵn sàng chịu trách nhiệm, anh dám cưới em, nhưng em cũng chẳng thể gả cho anh được. Cha mẹ em chắc chắn sẽ không đồng ý cho em lấy anh đâu,” Vương Đào vội vàng phân trần.

Những gì hắn nói vốn là sự thật. Hắn không phải hạng người vô trách nhiệm, hắn muốn cưới Đinh Mộng, muốn có trách nhiệm với cô ấy nhưng chẳng phải cha mẹ Đinh Mộng cũng không đồng ý đó sao?

Đối với Trương Tinh Tinh cũng vậy thôi, ngay cả khi hắn muốn cưới cô, cha mẹ cô cũng chẳng đời nào chấp thuận. Cho nên, không phải hắn không muốn chịu trách nhiệm, mà là thực tế không cho phép.

“Nói thì nghe hay lắm, cứ như thể nếu cha mẹ em đồng ý là anh sẽ cưới em ngay không bằng. Anh cưới em rồi, thế còn Đinh Mộng thì sao? Anh không cần chịu trách nhiệm với cô ấy nữa à?” Trương Tinh Tinh cười giễu.

“Cha mẹ Đinh Mộng khó mà đồng ý cho cô ấy ở bên anh lắm. Anh có muốn chịu trách nhiệm cũng không được đây này,” Vương Đào bất lực nói.

“Cô ấy đã 26 tuổi rồi, không đợi được lâu đâu, cha mẹ cô ấy chắc chắn sẽ ép cô ấy đi lấy chồng thôi, trừ phi cô ấy có bản lĩnh thuyết phục được họ cho phép cô ấy lấy anh. ”

“Nhưng hy vọng đó quá mong manh. Nếu cha mẹ cô ấy đồng ý thì đã đồng ý từ lâu rồi.”

“Dù sao anh và Đinh Mộng cũng đã sống chung, cha mẹ cô ấy còn tìm đến tận cửa rồi kia mà. Họ đã giao kèo chỉ cần anh đưa ra 60 vạn là sẽ đồng ý, vậy mà khi anh đưa hẳn hơn 80 vạn, họ vẫn không chịu, lại lật lọng đấy thôi.”

“Nếu em có khả năng khiến cha mẹ đồng ý cho em lấy anh, tại sao anh lại không cưới em chứ?”

Trương Tinh Tinh há miệng, dường như cũng không còn gì để nói. Cô chẳng có lấy một chút tự tin nào về việc có thể thuyết phục được cha mẹ đồng ý cho mình kết hôn với Vương Đào.

Cha mẹ Trương Tinh Tinh từng dặn dò cô không được yêu đương linh tinh bên ngoài, càng không được yêu người ngoại tỉnh. Họ tuyệt đối không chấp nhận con gái lấy chồng xa, vì họ chỉ có mình cô là con gái độc nhất. Cha cô thậm chí còn hy vọng Trương Tinh Tinh có thể tìm được một người chồng ở rể.

Trong khi đó, Vương Đào không chỉ là người ngoại tỉnh, mà còn lớn hơn cô 15 tuổi, lại từng ly hôn và có một đứa con gái 10 tuổi. Vì vậy, Trương Tinh Tinh cũng hoàn toàn bế tắc trong việc thuyết phục gia đình.

Sau khi ăn xong, cả hai lên xe. Vương Đào lái thẳng đến trước cửa một khách sạn rồi xuống xe.

Sao Trương Tinh Tinh không hiểu rõ ý đồ của Vương Đào khi đưa cô đến đây nhưng cô không hề phản đối.

Sau khi làm thủ tục nhận phòng rồi về phòng, Vương Đào liền ôm chặt Trương Tinh Tinh vào lòng và bắt đầu hôn cô đắm đuối.

Đêm này chắc chắn không thể nào yên ổn được, Trương Tinh Tinh đòi hỏi hết lần này đến lần khác, gần như muốn "vắt kiệt" Vương Đào mới thôi.

Liên tục ba đêm không phải tăng ca ở xưởng nhưng Vương Đào lại cùng Trương Tinh Tinh "tăng ca" trên giường khách sạn.