Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thế à? Giờ anh sống ở đâu? Em còn chưa đến nhà anh bao giờ, nhân tiên hôm nay đang rảnh, hay là em qua nhà anh ăn cơm tối nhé, có chào đón không nào?” Trương Tinh Tinh hớn hở hỏi.
“Hôm nay... hay là để lần sau đi. Tối qua anh không ngủ ngon, giờ muốn về nghỉ ngơi một chút.” Vương Đào ngập ngừng.
Lúc này mà đưa Trương Tinh Tinh về nhà thì chẳng phải là tự tìm rắc rối sao? Trương Tinh Tinh vừa mới trao thân cho hắn, kết quả về đến nơi lại phát hiện trong nhà còn có một Đinh Mộng nữa.
Lỡ như hai người này đánh nhau thì biết tính sao? Lúc đó hắn nên giúp Trương Tinh Tinh hay giúp Đinh Mộng đây?
“Giờ anh mới biết là tối qua không ngủ ngon à? Nhớ ra chuyện tối qua rồi sao? Không giả vờ ngơ ngác nữa à?” Trương Tinh Tinh không ngừng gặng hỏi bằng giọng điệu trêu chọc.
Vương Đào hơi chột dạ nên không dám phân bua. Chuyện đã rành rành ra đó rồi, có cãi cũng không chối được, chi bằng khỏi nói cho xong.
May mà cuối cùng Trương Tinh Tinh cũng tha cho hắn: “Vậy để lần sau đi. Tối qua em cũng chẳng ngủ được mấy, bị anh làm cho đau chết đi được.”
Vương Đào lái xe đưa con gái Vương Du Du rời khỏi công ty. Về đến nhà, nhìn thấy Đinh Mộng, trong lòng hắn cảm thấy rất chột dạ và có lỗi.
“Về sớm thế anh, đi chơi có vui không?” Đinh Mộng cười hỏi.
“Du Du, đi chơi vui không con? Có được đi tắm biển không?”
“Anh xách cái gì thế này? Sao lại mang lắm bia về thế?”
“Đồ uống còn thừa, mọi người không ai muốn lấy, bỏ đi thì phí quá nên anh xách về luôn.” Vương Đào giải thích.
“Mẹ ơi! Ở biển đông người lắm, vui cực kỳ luôn!” Vương Du Du cười hớn hở nói.
“Tối qua uống rượu rồi quẩy đến khuya, anh chẳng ngủ được mấy, anh vào ngủ bù một lát đây.” Vương Đào nói xong liền lủi vào phòng ngủ.
Nằm trên giường nhưng hắn chẳng tài nào chợp mắt nổi, lòng dạ đang ngổn ngang thì làm sao ngủ được? Hắn cũng chẳng biết phải sắp xếp chuyện của Trương Tinh Tinh thế nào cho ổn, chỉ mong cô không quấn lấy đòi cưới hắn.
Thực ra mà nói, ở bên Trương Tinh Tinh còn dễ hơn so với Đinh Mộng, vì cha mẹ Trương Tinh Tinh không ở đây mà ở quê tận tỉnh Tương Nam nên dù có sống chung với cô cũng không sao.
Còn cả nhà Đinh Mộng đều ở gần đây, rất dễ xảy ra chuyện. Ngay cả bây giờ, Vương Đào vẫn lo lắng không biết lúc nào cha mẹ cô lại tìm đến cửa gây chuyện lần nữa. Mặc dù hắn chẳng sợ gì, nhưng cũng phiền phức vô cùng, chẳng phải sao?
Thôi kệ, hay là đợi một thời gian nữa mua thêm một căn nhà ở chỗ khác để sắp xếp cho Trương Tinh Tinh. Bây giờ cô đã là người của mình rồi, mình không thể bỏ mặc không quan tâm được!
Nhưng nếu Trương Tinh Tinh không đòi hắn phải chịu trách nhiệm thì thôi, hắn cũng không thể cưỡng cầu người ta. Chuyện tương lai cứ để thuận theo tự nhiên vậy, Vương Đào bắt đầu có suy nghĩ kiểu "tới đâu hay tới đó".
Gia cảnh nhà Trương Tinh Tinh cũng không tệ, cha mẹ cô mới ngoài 40, cũng không lớn hơn Vương Đào bao nhiêu tuổi. Ngay cả khi Trương Tinh Tinh muốn gả cho hắn thì cũng khó thành, ít nhất là cha mẹ cô chắc chắn sẽ không đồng ý.
Đinh Mộng chỉ kém Vương Đào chưa đầy 10 tuổi mà khi định đi theo hắn còn bị cha mẹ phản đối kịch liệt cơ mà.
Trong bữa cơm tối, Đinh Mộng kể rằng công việc kinh doanh cửa hàng trực tuyến của cô đang ngày càng khấm khá. Cô muốn thuê một kho để gửi hàng, đồng thời tuyển thêm một nhân viên chăm sóc khách hàng để kịp thời phản hồi tin nhắn trên mạng, tiện thể phụ giúp việc đóng gói và gửi hàng luôn.
Vương Đào hơi lo lắng hỏi: “Thế nếu em thuê kho bãi bên ngoài rồi tuyển thêm người, chẳng phải sẽ không có thời gian chăm sóc Du Du và nấu cơm cho con bé ăn sao?”
“Nếu em không có thời gian thì hay là cứ thuê một bảo mẫu về làm việc nhà và trông trẻ đi.”
“Thuê bảo mẫu làm gì? Em thuê cái kho ở ngoài, tuyển một nhân viên trực máy thì cũng đâu có ảnh hưởng gì đến việc em về nhà nấu cơm chăm con đâu,” Đinh Mộng phản đối.
Cô không thích trong nhà có người lạ, bất tiện đủ đường! Hơn nữa giá thuê bảo mẫu cũng chẳng rẻ gì, lần trước Vương Đào thuê người kia, một tháng mất tận hơn 6000 tệ, còn nhiều hơn cả tiền lương tăng ca hồi cô còn làm ở xưởng.
Thứ Hai tuần sau đi làm, như thường lệ, Vương Đào xuống xưởng họp trước để tổng kết công việc tuần qua và triển khai kế hoạch tuần này.
“Bắt đầu từ tuần này, mọi người sẽ phải bận rộn lên rồi. Dây chuyền sản xuất của dự án Inox VC đã lắp đặt xong, nên tôi sẽ sắp xếp một bộ phận nhân viên sang làm sản phẩm mới. Mọi người nhất định phải phối hợp làm việc cho tốt.” Vương Đào nói với mọi người trong cuộc họp.
Lần này không chỉ là cuộc họp giữa các tổ trưởng mà là toàn thể nhân viên bộ phận sản xuất, một cuộc họp quy mô lớn.