Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Giờ con đủ lông đủ cánh rồi, tự mình mua nhà bên ngoài mà cũng không báo cho cha mẹ một tiếng, chẳng lẽ cha mẹ không được tự tìm đến à!" Mẹ Đinh Mộng lập tức chất vấn.
Đi cùng với cha mẹ Đinh Mộng còn có cả em gái và em trai cô, cả nhà đã có mặt đông đủ.
Đinh Mộng vừa nhìn thấy em gái mình là hiểu ngay làm sao cha mẹ lại tìm được đến tận đây.
Vừa bước vào nhà, họ liền nhìn thấy cha con Vương Đào đang ngồi bên bàn ăn.
Cha mẹ Đinh Mộng lập tức biến sắc, trở nên vô cùng khó coi.
Bà ta rõ ràng không đồng ý cho hai người ở bên nhau, vậy mà con gái vẫn bướng bỉnh, dám "tiền trảm hậu tấu" mà dọn đến sống chung với hai cha con nhà này.
Nghĩ vậy, trong lòng mẹ Đinh Mộng làm sao không giận cho được!
"Chú và dì mới tới ạ, hai người đã ăn sáng chưa?" Vương Đào mỉm cười đứng dậy chào hỏi.
"Cậu đừng gọi tôi là dì, tôi cũng chỉ lớn hơn cậu có 10 tuổi thôi, không gánh nổi tiếng 'dì' của cậu đâu." Mẹ Đinh Mộng sa sầm mặt mày nói.
"Mẹ!" Đinh Mộng lớn tiếng can ngăn.
"Sao, mẹ nói có gì sai à?" Mẹ Đinh Mộng chất vấn ngược lại. "Mẹ còn chưa nói con đó, căn nhà này là con tự bỏ tiền ra mua đúng không!"
"Cha mẹ đều không đồng ý con tìm một người đàn ông lớn tuổi như vậy, lại còn ly hôn mang theo con riêng, tại sao con nhất quyết không nghe?"
"Nếu người đàn ông này sự nghiệp thành đạt, có tiền có nhà, thì chúng ta dù không muốn đến mấy, chỉ cần con thích thì cũng đành chấp nhận."
"Nhưng cậu ta có cái gì? Sự nghiệp không, tiền bạc không, nhà cửa cũng không, con nói xem con đến với cậu ta vì cái gì hả?"
"Con mà cứ đâm đầu vào cậu ta, sau này chỉ có nước ngồi mà khóc, đến lúc đó hối hận cũng đã muộn rồi."
Tuy Đinh Mộng hơi sợ mẹ nhưng vẫn bướng bỉnh đáp: "Con sẽ không hối hận. Anh ấy đối xử với con rất tốt. Tuy hiện tại chưa có nhiều tiền, nhưng anh ấy đã lên chức trưởng bộ phận rồi, thu nhập mỗi tháng hơn một vạn tệ. Sau này anh ấy sẽ lên chức giám đốc, kiếm được còn nhiều hơn nữa."
"Hơn nữa con cũng có thể tự kiếm tiền, sau này cuộc sống của chúng con sẽ ngày càng tốt lên thôi."
Mẹ Đinh Mộng cười lạnh: "Cậu ta đã 35 tuổi rồi mà mới chỉ bò lên được cái chức trưởng bộ phận quèn, làm có bền hay không còn chưa biết, ở đó mà mơ làm giám đốc. Con tưởng làm giám đốc dễ thế à? Cậu ta có bằng đại học không?"
"Nếu cậu ta thực sự có bản lĩnh thì đã không đến mức 35 tuổi vẫn tay trắng, vợ cũ cũng sẽ không bỏ cậu ta mà đi. Nếu là người đàn ông tài giỏi thật sự thì làm gì đến lượt con."
Bà ta nói xong thì quay sang nhìn Vương Đào: "Cậu mà còn là đàn ông thì đừng có làm hại đời con gái tôi. Bản thân cậu cũng có con gái, sau này con gái cậu mà tìm một người lớn hơn nó mười mấy tuổi, trong lòng cậu có vui nổi không?"
"Tôi không đồng ý cho hai người ở bên nhau. Tốt nhất cậu nên lập tức dắt con gái cậu biến khỏi đây ngay."
"Mẹ! Đây là nhà con mua, mẹ không có quyền đuổi anh ấy đi." Đinh Mộng vội vàng nói.
"Câm miệng!"
Mẹ Đinh Mộng vừa dứt lời, tức giận vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt Đinh Mộng.
"Con tưởng con đủ lông đủ cánh rồi là mẹ không quản nổi con nữa chắc."
Chứng kiến cảnh này, Vương Đào rất tức giận nhưng cũng đành bất lực. Hắn không thể xông lên tát lại mẹ Đinh Mộng một cái được. Trước đây hắn không muốn chấp nhận tình cảm của Đinh Mộng cũng chính là lo sợ chuyện như ngày hôm nay sẽ xảy ra.
Không ngờ, chuyện gì đến cũng đã đến.
"Chú dì, hai người muốn điều kiện như thế nào mới chịu đồng ý cho Đinh Mộng ở bên cháu?" Vương Đào mở lời.
Đinh Mộng đã hy sinh quá nhiều để được ở bên hắn, Vương Đào không thể khoanh tay đứng nhìn. Hai người cũng đã chung sống được hơn hai mươi ngày, hai cha con hắn và Đinh Mộng chung sống rất hòa hợp. Cuộc sống của gia đình ba người ấm áp và hạnh phúc.
Có Đinh Mộng ở nhà chăm sóc con nhỏ, hắn cũng yên tâm làm việc bên ngoài hơn.
Mỗi sáng có bữa sáng nóng hổi, đủ dinh dưỡng lại vệ sinh. Đi làm về nhà không còn là cảnh hai cha con thui thủi, buổi tối đi ngủ cũng không còn chịu cảnh gối chiếc phòng không.
Nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt con gái Vương Du Du là minh chứng rõ nhất.
Đinh Mộng đã không thất hứa, cô yêu thương và chăm sóc Du Du như con ruột, bù đắp sự thiếu hụt tình mẫu tử cho con bé. Nếu có thể, Vương Đào hy vọng cuộc sống hạnh phúc này có thể tiếp tục kéo dài.
"Điều kiện à? Cậu đưa nổi không? Cậu đưa được bao nhiêu tiền sính lễ? Cậu mua nổi nhà, mua nổi xe không?" Mẹ Đinh Mộng cười khẩy.
"Dì muốn bao nhiêu tiền sính lễ?" Vương Đào bình tĩnh hỏi.
"Sính lễ 20 vạn không quá đáng chứ? Thêm một chiếc xe khoảng 20 vạn. Nhà cửa thì tôi không làm khó cậu nữa, dù sao cũng đã mua rồi, vậy trong tài khoản cậu cũng phải có ít nhất 20 vạn tiền tiết kiệm nữa chứ?" Mẹ Đinh Mộng ra điều kiện.
"Mẹ! Mẹ đòi nhiều thế sao không đi cướp luôn đi? Sau này em trai cũng phải lấy vợ, mẹ có hỏi xem em ấy có lấy ra nổi 60 vạn không?" Đinh Mộng phẫn nộ nói.
Cô biết mẹ mình đang cố tình làm khó Vương Đào. Hắn không thể nào có nhiều tiền như vậy được. Nếu Vương Đào thật sự có ngần ấy tiền, vợ cũ đã không bỏ mặc hai cha con hắn mà đòi ly hôn.