Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Một vấn đề lớn như vậy, tại sao các cậu không nói sớm?
Trần phó bộ trưởng quát hỏi, làm cho tất cả mọi người đều trầm mặc.
Nói kiểu gì? Nghe thì thấy dễ, nhưng ai cũng có lo lắng riêng, không cách nào để nói, vì thế vấn đề liền rơi vào bế tắc.
Vốn Tề Lỗi đang định chuồn đi, thấy thế, con ngươi khẽ chuyển, nói toạc ra một câu:
- Bác à, ngài là quan lớn, bọn họ không dám nói!
Trần phó bộ trưởng ngẩn ra, lông mày nhíu lại, trong tay lại có thêm một cây gậy:
- Quan lớn? Vậy được rồi, tôi sẽ dùng quyền lực của quan lớn để uy bức.
Híp mắt nhìn Từ Văn Lương:
- Đồng chí Văn Lương, đồng chí nói xem, vì sao phải giấu diếm? Có chuyện gì không thể nói ra hay sao?
Từ Văn Lương bị ép đến chân tường, cắn răng, bất chấp tất cả.
- Nói về nhà máy chế biến gỗ ngày hôm qua đi, tôi thú nhận với lãnh đạo, nhà máy kia có thể khởi công, là do Từ Văn Lương tôi tự tay phê duyệt!
- Cái gì!?
Trần phó bộ trưởng ngẩn ra.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, Phó Trường Hà bên kia lại trừng mắt:
- Từ bí thư!
Vội vàng nói với Trần phó bộ trưởng:
- Trần bộ trưởng, đừng nghe cậu ta nói, nhà máy chế biến đó là trách nhiệm của tôi. Tôi là lãnh đạo đương nhiệm của cục lâm nghiệp, đã không hoàn thành nhiệm vụ của mình!
Từ Văn Lương lại ngăn cản ông ta:
- Đừng tranh giành, đây là trách nhiệm của tôi. Là Từ Văn Lương tôi gật đầu, còn tự mình chào hỏi chính quyền thị trấn Bạch Hà Tử và phòng cảnh sát lâm nghiệp.
Trần phó bộ trưởng híp mắt nhìn Từ Văn Lương, đáp án này thật sự làm cho ông ta rất bất ngờ.
Ông ta biết nhà máy chế biến kia khẳng định có ô dù, chỉ là không nghĩ tới, cái ô này lại chính là người đứng đầu Thượng Bắc.
Nghiêm túc nói:
- Lý do? Hãy cho tôi một lý do!
Từ Văn Lương:
- Trần bộ trưởng yên tâm, ông chủ nhà máy chế biến và tôi không có liên quan gì đến giao dịch tiền quyền ở đây cả, càng không hề thiên vị bất cứ ai.
Trần phó bộ trưởng:
"..."
Từ Văn Lương:
- Thật sự không có biện pháp! Vốn có hơn chục nhà máy chế biến gỗ như vậy ở Bạch Hà Tử, nuôi sống hàng ngàn công nhân. Bây giờ chỉ còn lại một nhà như vậy, là nhà lớn nhất.
- Đóng cửa rồi, hơn ba trăm công nhân phải uống gió Tây Bắc, là muốn chặt đứt xương sống của chúng tôi!
- Dân chúng mặc kệ chúng ta bảo vệ rừng tự nhiên gì, cân bằng sinh thái gì, bọn họ không có cơm ăn, làm thế nào bây giờ!?.
Từ Văn Lương càng nói càng kích động, rất nhiều cay đắng.
- Không phải chúng tôi không làm, thật sự không có cách nào làm. Bạch Hà Tử, Triều Dương, đồn Hà Sơn sụp đổ rồi, những nơi khác cũng không khá hơn là bao.
- Lấy khu đô thị Thượng Bắc mà nói, hơn mười vạn nhân khẩu của thị trấn, thì có bảy phần là công nhân bị sa thải!
- Chúng tôi cũng muốn Bạch Hà Tử không sụp đổ, giúp Bạch Hà Tử vượt qua cửa ải khó khăn. Thế nhưng, toàn thành phố đều giống nhau, hữu tâm vô lực!
- Đều nói phá tường đông có thể sửa bức tường tây, nhưng dù chúng tôi đem bốn bức tường đông tây nam bắc phá hủy, cũng không bổ sung được trăm ngàn lỗ thủng này!
......
Bên này, Trần phó bộ trưởng căn bản không nghe Từ Văn Lương kể khổ, tâm tư đều nằm ở câu nói trước kia của Từ Văn Lương:
- Bảy phần công nhân bị sa thải!
- Bảy phần....
Trần phó bộ trưởng hoàn toàn kinh hãi, dùng giọng điệu như đang quát mắng:
- Sao lại đến mức này!? Đây đâu phải là Bạch Hà Tử sụp đổ? Đây là toàn thành phố sụp đổ!
- Thượng Bắc các cậu đối với công nghiệp và thương mại không có một chút quy hoạch nào sao? Cán bộ lãnh đạo không có một chút chuẩn bị gì sao? Tôi thấy cậu cũng không cần tìm lý do, cái này chính là do cậu, người bí thư không hoàn thành trách nhiệm!
Trần phó bộ trưởng đã có chút thất lễ, thật sự là quá sốc. Tuy rằng ông ta chỉ quản nông lâm, nhưng công thương tồi tệ như thế cũng là không nhịn được mà phải trách cứ.
Bảy phần công nhân bị sa thải! Tỷ lệ này, sao có thể không gặp rắc rối? Ông ta cũng không biết ban lãnh đạo Thượng Bắc rốt cuộc đang làm gì.
Nhưng mà, nói đến tình trạng này, Quách Xương Tồn không thể giả bộ như không thấy nữa, cũng bắt đầu bất chấp tất cả.
- Ha ha.
Cười gượng một tiếng:
- Trần bộ trưởng là lần đầu tiên đến Thượng Bắc đúng không?
- Ngài phụ trách cải cách nông nghiệp, không hiểu cơ cấu công nghiệp của Thượng Bắc, kỳ thật cũng bình thường.
Trần phó bộ trưởng nhíu mày, tâm tình bình phục một chút:
- Thế nào? Có ẩn tình?
Quách Xương Tồn:
- Cũng không tính là ẩn tình. Giống như những gì ngài nói, không riêng gì Thượng Bắc, toàn bộ tỉnh Long Giang, toàn bộ Đông Bắc, chỉ cần là thị trấn vừa và nhỏ trở xuống, cơ bản đều như nhau. Hơn nữa, đồng chí Văn Lương nói bảy mươi phần trăm, con số đó đã tương đối bảo thủ.
Thấy Trần phó bộ trưởng không hiểu, Quách Xương Tồn giải thích:
- Là như này, trước khi cải cách, Đông Bắc là căn cứ công nghiệp nặng của quốc gia, căn cứ năng lượng, khu vực sản xuất ngũ cốc chính.
- Vì vậy, trước khi cải cách, đô thị hóa dân số Đông Bắc lớn nhất trong cả nước, một số lượng lớn các nhà máy được thành lập trong hệ thống kinh tế kế hoạch.
Trần phó bộ trưởng:
- Điểm này, tôi biết. Nhưng cậu không thể học tập như miền Nam sao? Không thể cứ ngồi chờ chết như vậy? Phải tìm cách!
Quách Xương Tồn:
- Trần bộ trưởng, nghe tôi nói xong đã.
- Nói thì nói như thế, ngài cũng có thể nói là người Đông Bắc chúng tôi lười, người Đông Bắc không có đầu óc, người Đông Bắc không có tiến bộ, người Đông Bắc làm nửa năm nghỉ nửa năm! Nói thế nào cũng được!
- Nhưng mà, chúng tôi không lười, thật là không có biện pháp!
Trần phó bộ trưởng nhíu mày:
- Đừng nói dài dòng như thế, nói trọng điểm!
Quách Xương Tồn:
- Trọng điểm chính là, không nghĩ ra được cách nào!
- Đông Bắc có khá nhiều nhà máy, lâm trường, mỏ có nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, mỗi nhà máy phải dự phòng một dây chuyền sản xuất quân sự, chẳng những máy móc phải ở đúng vị trí, nhân viên phụ trợ cũng phải vào vị trí, phải bảo đảm bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển sang ngành công nghiệp quân sự trong thời chiến.
- Giống như nhà máy máy nông nghiệp Thượng Bắc, nhà máy bánh răng, nhà máy dệt, nhà máy dược phẩm, nhà máy phân bón, nhà máy rượu vang vân vân, đều thuộc loại tình huống bán sản xuất bán chiến đấu.
- Cái này chẳng khác nào việc, bản thân không những muốn chạy mà còn phải cõng một người theo. Khi làn sóng cải cách bắt đầu, Đông Bắc lại là hậu phương lớn, để ổn định, để cung cấp cho các tỉnh anh em phía nam, nên bắt đầu muộn hơn so với bên đó.
- Mà những nhà máy chuẩn bị chiến đấu này còn phải đảm nhận chức năng chuẩn bị chiến đấu, không thể trở mình, cũng chẳng thể đập đi xây lại. Chỉ có thể duy trì bộ dạng nửa sống nửa chết, cuối cùng biến thành cục diện rối rắm như bây giờ.
Quách Xương Tồn có chút kích động, một hơi nói xong.