Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gió nhẹ thổi, ánh trăng rạng ngời.
Trên sân thượng của một tòa kiến trúc cao chọc trời, Trình Thực đang ngồi vắt vẻo nơi mép sân, hai chân buông thõng giữa không trung đung đưa nhịp nhàng, tận hưởng chiến lợi phẩm của ngày hôm nay.
Thứ hắn đang nhai trong miệng là phần thưởng thức ăn phổ biến nhất trong các thử thách: Bánh mì hình ngón tay máu tươi. Hình dạng của loại bánh này giống hệt ngón tay người, thậm chí đến cả xúc cảm cũng được làm giống hệt.
Chỉ khi đưa vào miệng, nếm được vị mứt nam việt quất bùng nổ bên trong "ngón tay", người ta mới có thể xác nhận thứ này thực sự chỉ là thức ăn chứ không phải một ngón tay bị chặt đứt.
Tiếc là bánh mì nhạt nhẽo như sáp, mứt lại quá chua, thực phẩm cấp C quả thực chắng ngon lành gì. Nhưng điều đó không ngăn cản việc nó cung cấp năng lượng, mà có năng lượng đồng nghĩa với việc có thể kéo dài mạng sống.
Kể từ khi Chư Thần giáng lâm nửa năm trước, hiện thực đã bị cải tạo thành một Trò Chơi Tín Ngưỡng hoang đường. Mỗi người đều bắt buộc phải chọn tín ngưỡng một vị thần linh nào đó, được vi thần đó ban phước mới có thể sống sót lay lắt trong thế giới tan vỡ và bất định này.
Toàn bộ thế giới bị Chư Thần chia cắt thành vô số mảnh vỡ, mỗi người đều bị phân ngẫu nhiên vào một mảnh vỡ nào đó để sinh tồn.
Cũng giống như Trình Thực, nơi hắn bị phân đến là sân thượng của một tòa nhà không rõ tên tuổi. Sân thượng rộng khoảng hai trăm mét vuông, không gian tuy lớn nhưng không có gì che chắn, nắng dầm mưa dãi, thậm chí đến một mảnh vải quấn thân cũng chẳng có.
Tuyệt hơn nữa là bốn bề xung quanh sân thượng đều có tường khí, dù cửa xuống lầu ngay sát tầm tay, hắn cũng không cách nào xuyên qua tường khí để đi xuống dưới.
Chỉ khi mở "thử thách" liên quan đến việc mở rộng không gian và vượt qua thành công, hắn mới có thể phá bỏ rào cản tường khí xung quanh để có được không gian sinh tồn lớn hơn.
Đây cũng là quy tắc lớn nhất của trò chơi này. Trong Trò Chơi Tín Ngưỡng, tất cả "tài nguyên" đều có thể được cấp thông qua việc tham gia Thử thách Cầu Nguyện. Từ "ăn mặc ở đi" cho đến "uy lực thần ban", chỉ cần anh dám ước nguyện thì Chư Thần sẽ ban thử thách và ghép đội anh với những đồng đội tương ứng.
Nội dung cầu nguyện càng phi lý thì độ khó của thử thách càng cao. Nếu anh là người sợ giao tiếp xã hội, cũng có thể chọn thử thách đơn nhưng thử thách đơn sẽ không tăng bất kỳ điểm số nào, phần thưởng đưa ra cũng chỉ ở mức miễn cưỡng dùng được.
Trình Thực ngồi trên sân thượng, khó khăn nuốt miếng thức ăn trong miệng, ngước mắt nhìn vào thông tin trò chơi hiện ra trong tầm mắt.
[Số lượng tín đồ toàn cầu hiện tại: 8478114678]
Chỉ mới nửa năm, 120 tỷ người trên thế giới chỉ còn lại hai phần ba.
Trò Chơi Tín Ngưỡng không phải là một trò chơi an toàn tuyệt đối, tử vong trong trò chơi đồng nghĩa với chết thật. Nhưng nếu không chấp nhận thử thách của thần linh thì sẽ không có vật tư và tài nguyên cần thiết để sinh tồn.
"Còn lại một ngày..."
Nhìn dòng chữ đỏ rực nhắc nhở nổi bật ngay giữa tầm mắt, Trình Thực thở dài một tiếng.
Trò Chơi Tín Ngưỡng không để người chơi sống tạm bợ qua ngày, cứ cách bảy ngày nó sẽ tự động ghép cho người chơi một lần Thử Thách Đặc Bbiệt. Độ khó của lần thử thách này cực cao, nếu người chơi không vượt qua thành công, dù có may mắn sống sót cũng sẽ bị tước đoạt khả năng tham gia Thử Thách Cầu Nguyện kỳ tiếp theo.
Nói cách khác, thất bại đồng nghĩa với việc cả tuần kế tiếp sẽ không có thu nhập, chỉ có thể tiêu hao lương thực dự trữ!
"Hy vọng đồng đội được ghép lần này sẽ đáng tin một chút. Sau lần bị chơi khăm trước, mình đã lãng phí rất nhiều thức ăn, hàng tồn trong kho đã giảm xuống mức cảnh báo rồi..."
Hắn đang mải suy nghĩ, từ phía xa đột nhiên vang lên một tiếng chào hỏi.
"Hê, người anh em, thu hoạch hôm nay thế nào?"
Trình Thực ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, phát hiện tiếng nói phát ra từ "hộ dân" ở sân thượng tòa nhà kế bên, một thanh niên tóc dài ăn mặc sành điệu. Bộ quần áo ngũ sắc kỳ hình dị trạng trên người gã đều là những mẫu "mới" nhất có được từ việc tham gia thử thách.
Thế giới hiện thực bị tường khí ngăn cách, hành động của người chơi bị hạn chế, nhưng thính giác và thị giác thì không, tường khí cũng không ngăn cản việc ném đồ vật. Thế nên người ta chẳng thể biết được khi nào gã hàng xóm của mình sẽ rút ra một khẩu súng tiểu liên rồi xả đạn vào mình.
Trò Chơi Tín Ngưỡng không cấm người chơi tàn sát lẫn nhau, điều này cũng dẫn đến mối quan hệ láng giềng không mấy thân thiện.
Hàng xóm sân thượng đối diện Trình Thực họ Tạ, tự xưng là người tỉnh Giang, sinh viên năm tư ngành công trình dân dụng. Người này đầu óc hơi có vấn đề nhưng không xấu tính. Trước khi tốt nghiệp gã còn đang sầu não chuyện tìm việc làm, không ngờ sau khi Chư Thần giáng lâm, gã trực tiếp trở thành "người chơi" chuyên nghiệp. Vì vậy gã là một trong số ít những kẻ thuộc "phái giáng lâm", cho rằng Chư Thần đã cứu rỗi thế giới, ít nhất cũng là cứu rỗi tỷ lệ việc làm trên thế giới.
Trình Thực lắc lắc lon đồ uống dịch nhầy xúc tu cầm trong tay, mỉm cười ra hiệu đây chính là chiến lợi phẩm của mình.
"Đậu xanh, nước mũi à! Người anh em, đời này tôi chưa phục ai, chỉ phục mỗi ông thôi đấy. Thứ đó mà ông cũng uống trôi được hả?"
Tên thanh niên họ Tạ vẻ mặt kinh hãi, nhìn tái mặt nhìn lon đồ uống trong tay Trình Thực.
"Nước mũi" là biệt danh của loại đồ uống này. Dịch nhầy xúc tu có màu xanh lục đặc quánh, trông rất giống nước mũi khi bị cảm lạnh, vì thế mà có tên gọi như vậy. Nó giải khát khá tốt, hơn nữa do quá đặc nên thậm chí còn có hiệu quả lấp đầy bụng.
Trình Thực cười cười, đáp: "Uống thế nào à? Vừa vào miệng là cắn không đứt, cứ thế ực một cái là nó tự trôi xuống thôi."
"..."
Mặt đối phương càng trắng hơn, gã nôn khan vài tiếng, cạn lời nói: "Không đến mức đó chứ người anh em. Tôi thấy lần nào ông ra ngoài sắc mặt cũng bình tĩnh, điểm Thiên Thế chắc không thấp đâu, việc gì phải ngày nào cũng tự làm khổ mình bằng thử thách đơn như vậy."
Dĩ nhiên là vì thử thách đơn có độ khó thấp, áp lực nhỏ rồi. Chuyện này ai cũng biết, nên Trình Thực chỉ cười chứ không đáp lời.
"À đúng rồi, làm hàng xóm lâu thế rồi mà vẫn chưa biết ông theo vị thần nào. Nói chút đi, biết đâu lần sau ghép đội gặp nhau còn có thể phối hợp trước." Thanh niên kia lại gọi lớn.
"Còn anh?" Trình Thực hỏi ngược lại.
"Tôi hả? Chẳng phải đã nói với ông rồi sao, tín ngưỡng của tôi là Trật Tự mà. Nhìn không giống à? Văn minh thịnh vượng, trật tự trường tồn!"
tên thanh niên họ Tạ đứng thẳng người, làm một động tác nắm tay phải gõ nhẹ vào vai trái, chính là động tác đặc trưng của tín đồ Trật Tự.
Tư thế của đối phương rất chuẩn xác cũng rất thuần thục nhưng Trình Thực biết gã đang nói dối. Đây không phải là kết luận rút ra từ việc quan sát biểu cảm hay động tác của đối phương mà là năng lực của Trình Thực, hay nói đúng hơn, đây là thiên phú tín ngưỡng mà thần linh đã ban tặng cho hắn.
Kể từ khi hắn trở thành tín đồ của "vị kia", hắn đã trở nên rất nhạy cảm với những lời dối trá. Chỉ cần có người nói dối là hắn có thể nhận ra. Tuy không thể xác định chắc chắn câu nào trong lời đối phương nói là dối trá nhưng kết hợp với ngữ cảnh trò chuyện, bấy nhiêu cũng đủ để hắn đoán ra được điều gì đó.
Trình Thực không vạch trần. Hàng xóm kiểu này thỉnh thoảng tán gẫu vài câu giải khuây cũng tốt, không cần thiết phải làm mối quan hệ trở nên quá căng thẳng.
"Này người anh em, tôi bảo ông cứ giấu giấu giếm giếm thế thì chán chết đi được, nói ra cũng có ảnh hưởng gì đâu. Chẳng lẽ ông với tôi là quan hệ cạnh tranh à?" Đối phương vẫn đang dò xét.
Trình Thực nhếch môi, bắt đầu phản kích: "Thang Diện Kiến được bao nhiêu điểm, ID là gì? Để tôi xem anh xếp hạng ở đâu."
Tên thanh niên họ Tạ nghe vậy thì khựng lại, hơi kinh ngạc hỏi: "Ông thực sự là tín đồ Trật Tự?"
Trình Thực lắc đầu, cười đầy ẩn ý: "Không, tôi là tín đồ của [Hỗn Loạn]."
"!!!"
Đối phương rõ ràng là chấn động, gã nheo mắt lại, hơi nhíu mày. Trình Thực nói câu này bình thản như thể hắn thực sự có thể xem bảng xếp hạng Thang Diện Kiến của tín đồ Trật Tự.
Trong Trò Chơi Tín Ngưỡng có sáu Mệnh Đồ đối lập nhau từng đôi một, dưới mỗi Mệnh Đồ lại bao gồm 2 đến 3 vị thần linh, giữa các thần linh cũng có quan hệ đối lập. Giống như Trật Tự và Hỗn Loạn, họ lần lượt thuộc về Văn Minh và Hỗn Độn. Họ theo đuổi bản chất hoàn toàn trái ngược, ý chí họ đề cao cũng khác biệt một trời một vực, vì vậy tín đồ của họ trong trò chơi cũng thù địch lẫn nhau.
Tuy nhiên, hai bên tín ngưỡng đối lập lại dùng chung một bảng xếp hạng Thang Diện Kiến, có thể nhìn thấy đối phương trên bảng xếp hạng.
Sắc mặt tên thanh niên họ Tạ thay đổi liên tục, gã không báo ra điểm số của mình, cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, bởi vì gã thực sự không phải là tín đồ của Trật Tự. Ánh trăng chiếu rọi lên mặt gã lúc này cũng chẳng thể xua tan đi sắc mặt u ám.
Gã không đoán được Trình Thực nói thật không
"Ông không lừa tôi chứ?"
Trình Thực mỉm cười: "Tôi không bao giờ lừa ai."
...