Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thời gian duy trì của hai loại cảm giác này đều không dài, nhưng sau khi cả hai biến mất, sức lực của hắn dường như lớn hơn một chút, tinh thần cũng tốt hơn trước một chút.

Khóe miệng Lâm Mặc nở một nụ cười.

Xuất hiện phản ứng như vậy, là vì hắn nhận được sức mạnh phản hồi của sủng thú, tinh thần lực và tố chất cơ thể đều được nâng cao.

Và điều này cũng có nghĩa là, hắn và Lục Giáp Quy đã ký khế ước thành công.

Từ giây phút này trở đi, hắn chính là một “Kiến Tập Ngự Thú Sư” quang vinh rồi.

Lúc này, hắn nhìn lại Lục Giáp Quy, đã có thể đọc chính xác thông tin từ ánh mắt nhỏ mờ mịt của nó rồi.

Bởi vì khế ước ngự thú đã giúp bọn họ thiết lập liên hệ tinh thần chặt chẽ.

Cho nên, hắn có thể dễ dàng cảm nhận được suy nghĩ của sủng thú, tương tự, sủng thú cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ của hắn.

Ví dụ như bây giờ, Lục Giáp Quy đang nói là…

“Đệt, ngươi có thể bớt tiền đồ hơn một chút được không?” Lâm Mặc cạn lời rồi.

Bởi vì Lục Giáp Quy bây giờ đang nói là: “Ăn sung mặc sướng mà ngươi nói đâu???”

Trước đó hắn nói đến “ngươi cũng không muốn cứ mãi yếu ớt như vậy”, ý thức phản kháng của Lục Giáp Quy biến mất.

Hắn lúc đó còn tưởng rằng, Lục Giáp Quy là vì muốn trở nên mạnh mẽ nên mới không phản kháng nữa.

Nhưng bây giờ xem ra, tên này căn bản là vì ăn, chỉ là vì phản ứng chậm, cho nên rút lại sự phản kháng cũng chậm.

“Bỏ đi, nể tình ngươi là hệ Không gian, ta nhịn!”

Lâm Mặc nghiến răng: “Đồ ăn đợi lát nữa, lát nữa đi kiếm cho ngươi, bây giờ phải đặt cho ngươi một cái tên trước đã.”

Hắn xoa xoa cằm: “Sau này ngươi gọi là… Huyền Vũ đi!”

Ngoại hình của Lục Giáp Quy đã rất phèn rồi, tên phải bá đạo một chút.

Còn nữa là, Lâm Mặc cũng muốn dùng cái tên này để thường xuyên nhắc nhở bản thân, hắn là một người Trái Đất.

“Vậy thì bây giờ, ngươi về Không gian ngự thú nghỉ ngơi trước, ta đi kiếm đồ ăn cho ngươi.”

Nói xong, Lâm Mặc ý niệm khẽ động, Lục Giáp Quy trên bàn trong nháy mắt xuất hiện trong Không gian ngự thú.

Ý thức của Lâm Mặc cũng lập tức theo vào.

Thực ra, ý thức của hắn không vào Không gian ngự thú, cũng có thể cảm nhận được trạng thái của Huyền Vũ ở bên trong.

Nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên có sủng thú vào Không gian ngự thú, cho nên hắn muốn “tận mắt” nhìn xem.

Khoảnh khắc tiến vào Không gian ngự thú, Huyền Vũ rõ ràng sững sờ một chút.

Sau đó, qua trọn vẹn mười giây, Lâm Mặc mới cảm nhận được một ý niệm: Nơi này đẹp quá, quả nhiên tốt hơn trung tâm bồi dưỡng rất nhiều.

Ngay sau đó, Huyền Vũ liền thò bốn chân ra, nhanh chóng bò về phía khu vực đại dương ven đảo.

Cái dáng vẻ vui sướng đó, so với cái tên gọi thế nào cũng không tỉnh trước đó, quả thực như hai con rùa khác nhau.

Lâm Mặc mỉm cười, ý thức quay về bản thể, đi về phía phòng giáo vụ.

Nhà trường sẽ cung cấp miễn phí “thức ăn cho thú” trong một tháng cho mỗi học sinh đã nhận sủng thú.

Coi như là cho những học sinh vừa trở thành Kiến Tập Ngự Thú Sư một thời kỳ quá độ.

Cho nên, Lâm Mặc trong vòng một tháng ngược lại không cần lo lắng vấn đề nuôi dưỡng Huyền Vũ, nhưng sau một tháng, thì hoàn toàn phải dựa vào chính hắn rồi.

Đến phòng giáo vụ.

Sau khi điền một số thông tin đơn giản.

Lâm Mặc nhận được trọn vẹn một trăm cân… “cá khô nhỏ”.

Cá khô nhỏ này và cá khô nhỏ của Trái Đất không phải là cùng một thứ.

Hoàn toàn là do cá sống phơi khô mà thành, mỗi con đều to bằng ngón tay, ruột gan phèo phổi bên trong đều còn nguyên, tuyệt đối giữ nguyên hương vị gốc.

Hơn nữa trong một trăm cân này có mười sáu loại cá, phối hợp nghiêm ngặt theo tỷ lệ, đảm bảo đầy đủ nhu cầu dinh dưỡng đa dạng của sủng thú.

“Người không bằng rùa a!”

Lâm Mặc không khỏi cảm thán.

Hắn đến thế giới này rồi, còn chưa được tận hưởng đãi ngộ có người phối hợp bữa ăn cho mình đâu.

Thu cá khô nhỏ vào Không gian ngự thú, Lâm Mặc lúc này mới đi về phía phòng học.

Theo quy trình, tiếp theo giáo viên chủ nhiệm còn phải giảng cho bọn họ một số điều cần lưu ý về ngự thú.

Chỉ là, vừa đến cửa phòng học, hắn đã bị người ta chặn lại.

Hoa khôi của lớp bọn họ.

Cũng là hoa khôi của trường.

Lâm Nhược Vũ!

“Lâm Mặc, đi theo em một lát được không? Em có chuyện muốn nói với anh.”

Giọng điệu của Lâm Nhược Vũ rất dịu dàng, giống như trước khi thức tỉnh thiên phú vậy.

“Nói ở đây không được sao?” Lâm Mặc hỏi.

Lúc Lâm Nhược Vũ vừa dứt lời, hắn đã loáng thoáng nghe thấy tiếng hò reo ầm ĩ truyền ra từ trong lớp.

“Không được!” Lâm Nhược Vũ nói: “Chuyện này rất quan trọng, không thể để người khác biết.”

“Được rồi, em dẫn đường đi!” Lâm Mặc nhìn đám đầu người đen kịt đang bám trên cửa sổ lớp học, bất đắc dĩ gật đầu.

Đối phương đã nói như vậy rồi, hắn cũng không tiện từ chối nữa.

Lâm Nhược Vũ lập tức xoay người, đi về phía phòng học trống cách đó không xa.

Đợi cô đi được bốn năm mét, Lâm Mặc lúc này mới cất bước đi theo.

“Lâm Mặc cố lên!”

“Lâm Mặc, bọn tao coi trọng mày!”

“…”

Tiếng vọng loáng thoáng truyền đến từ phía sau, khiến hắn suýt chút nữa lảo đảo ngã nhào xuống đất.

Quay người lại hung hăng chỉ tay vào đám người kia, hắn lúc này mới lại bước nhanh đi theo.

Đến phòng học trống.

Lâm Nhược Vũ không nói một lời nào, trực tiếp bắt đầu vẽ pháp trận triệu hoán.

Sau khi pháp trận kết thúc, trên tay cô xuất hiện một quả trứng to bằng đầu người, hơi tỏa ánh sáng xanh lam, bề mặt có chút thô ráp.

Lâm Mặc biến sắc: “Đây là trứng sủng thú tư chất cao??”

“U Linh Hổ Hoàng Kim trung cấp!” Lâm Nhược Vũ nói: “Em gọi anh đến, chính là muốn tặng cái này cho anh.”

“Tặng cho anh!!!” Lâm Mặc trừng lớn mắt.

Trứng sủng thú Hoàng Kim trung cấp, giá bán thấp nhất trên thị trường cũng phải trên 5 triệu.

Mà trứng của loại hung thú cấp 5 như U Linh Hổ, tư chất ở mức Hoàng Kim trung cấp, giá cả tuyệt đối phải trên chục triệu.

“Đây là nhà trường chuẩn bị cho em đúng không?” Lâm Mặc hỏi.