Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi ngáo ra, chỉ đơn giản vậy ư?
Náo động toàn bộ thôn xóm, chết nhiều người như vậy, chuyện cứ thế được giải quyết? Thế con cọp tác quái kia đâu? Bị người đàn ông trung niên dùng súng bắn chết rồi hả?
“Dù sao chỉ có đơn giản thế thôi.”
Đôi mắt Trương Thiên Bá lộ ra một chút kính nể thật sâu: “Đó là cao nhân thật sự, lúc ấy đã qua mất bảy tám ngày, người trong thôn đều cho rằng đứa nhỏ là tôi đây đã chết rồi, sau đó thì bị cọp ăn thịt, ai ngờ tôi còn sống, ông ấy chỉ cầm cây súng cùi một mình lên núi thì đã mang được đứa trẻ là tôi trở về.”
Cao nhân còn đưa lại cây súng cho dân làng, nói khi ở trong núi ông đã gặp được con cọp to lớn mạnh mẽ như con ngựa to, là một con cọp trắng, trên đỉnh đầu có một chữ vương màu đen, chạy như gió bay, dù sao trong núi tất cả đều là rừng cây rậm rạp, địa hình không trống trải bằng phẳng, cây lớn đều là pháo đài che chắn, đội đi săn trong làng bắn không trúng, toàn quân bị diệt cũng là chuyện rất bình thường. Con vật kia rất thông minh nhanh nhẹn, thế mà lại biết tránh đạn.
Người ta đều nói có ân phải báo, nhưng lúc đó, thôn dân lại có suy nghĩ khác.
Bọn họ cầu xin cao nhân nói cho họ biết vị trí xương người chết mất xác, còn có thi thể của con mãnh hổ kia ở nơi nào, thật ra lúc đó tất cả mọi người đều hiểu rõ, là muốn nhắm vào thi thể con cọp kia, một con cọp lớn như vậy, chỉ thịt thôi đã có thể ăn no một trận, bộ da hổ lớn như ngựa to giá trị liên thành, để người làng cầm vào thành bán đi cũng đủ để cả làng vượt qua nạn đói, còn có tổn thất do bị con hổ quái dị đó ăn mất người thân.
Tôi cảm thấy chuyện này rất bình thường, tính mệnh cả một thôn làng, coi như cách làm có hơi bỉ ổi một chút nhưng cũng có thể lý giải được.
Nhưng mà nói đến đây, Trương Thiên Bá lại tức giận đến lòng đầy căm phẫn, lớn tiếng nói: “Đám chó kia khốn nạn lắm! Người ta giúp thôn bọn chúng đánh chết con cọp đã là tình nghĩa tận trời rồi, cao nhân cầm thi thể con mãnh hổ kia đi làm thù lao cũng là chuyện đương nhiên, thứ này cũng do người ta đánh chết mà, là thứ thuộc về người ta mà, chỉ dựa vào dân trong thôn bị nó cắn chết mấy người là muốn lấy thi thể lão hổ làm đền bù à? Cái này mẹ nó thật không nói đạo lý!”
Tôi vội vàng đè ông ta lại bảo đại ca anh đừng kích động, nếu không tôi sẽ xăm sai đó.
Lúc này, Trương Thiên Bá nằm trên giường mới hít sâu một hơi, bình tĩnh lại một chút thì hoảng hồn nhìn về phía tôi thở dài nói người anh em cậu nói xem như vậy có hợp lý không?
Tôi vội vàng nói ‘đúng, chính là đạo lý này.’
Trong lòng tôi đã hơi hiểu được tính tình của Trương Thiên Bá này nóng nảy và ngay thẳng.
Có được thi thể lão hổ rồi ông ta cũng được đền bù, dù sao ông ta cũng là người trong thôn, còn là người bị hại thảm nhất, cả nhà chết thảm chỉ chừa lại ông ta, về tình về lý đều được đền bù nhiều nhất, nhưng ông ta vẫn đứng trên lập trường của cao nhân, cách làm giúp lý không giúp thân này đúng là đã đạt đến cực hạn.
“Người anh em à, vẫn là cậu hiểu rõ tôi, làm con người, điều không thể làm nhất cả cuộc đời chính là vong ân phụ nghĩa! Phải nghĩ được một chút ân, trả lại vô vàn, cậu hợp ý tôi lắm nha!” Trương Thiên Bá hào hứng giơ ngón tay cái lên.
Tôi nói này ông anh ơi, tôi đã nghe được đoạn đầu rồi, mau nói những chuyện xảy ra sau đó cho tôi nghe chút đi.
“Người anh em muốn nghe thì tôi sẽ nói cho cậu nghe một chút.”
Trương Thiên Bá thở ra một hơi, lần này lại tiếp tục nói chuyện phía sau.
Lúc ấy cao nhân nhìn thấy thôn dân cả làng xanh xao vàng vọt, hơn ba mươi người ngay ngay thẳng thẳng quỳ trước mặt ông ấy, cầu xin ông ấy cứu mạng cả cái làng này, chắc là đã thấy mềm lòng, nói đã chôn lão hổ kia rồi, đừng động đến thi thể lão hổ, phải kiêng kị, nếu không tai họa sẽ vướng thân, trong làng sẽ chết thêm không ít người nữa. Nhưng trong hang lão hổ có một ít bảo bối, có thể đến lấy.”
“Thì ra ngày đó anh cả của ông không có lừa ông, trong hang lão hổ có bảo bối thật hả?” Tôi dùng kim đâm ông ấy đồng thời còn chen miệng vào.
“Không gạt tôi, đúng là có bảo bối, món bảo vật đó đúng là có thể làm cho cả đời người ta vinh hoa phú quý! Chỉ là không có mạng lấy, ngược lại còn phải đền mạng.” Trương Thiên Bá nằm lỳ trên giường, vẻ mặt khi kể lại chuyện năm đó có hơi lạ.
Sau đó vị cao nhân kia nói vị trí cho thôn dân biết, để bọn họ đi tìm, kết quả đúng là có thật, có lẽ lão hổ kia đã thật sự thành tinh trên núi, trong hang có giấu một ít di vật của những người qua đường bị nó ăn sạch, một đống đồ trang sức ánh vàng rực rỡ, làm người ta nhìn mà chói mắt, dù là chia đều cho người của cả thôn cũng đủ để mọi người trong làng an an ổn ổn vượt qua nạn hạn hán.