Thợ Xăm Quỷ

Chương 46. Thằng Ngu Tìm Đến Cửa (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chuyện này liên quan đến vấn đề sống còn của Tiếu Nhu, hiện tại trong lòng tôi cũng vô cùng bất an, không biết hình xăm đó có tác dụng hay không, chuyện đó rất quan trọng, nếu không sẽ thành tôi hại chết cô ta.

Hai chúng tôi còn đang nói chuyện về Tiếu Nhu, câu này tiếp câu kia, bấy giờ đã chạng vạng tối, nếu giờ muốn đi xem, ước chừng giờ đóng cửa tiệm là vừa xinh.

Nhưng lúc này, một giọng nói từ ngoài cửa truyền vào.

"Tiệm xăm này của các anh, có phải xăm hình truyền thống, bùa cầu may, bình an, cầu tài lộc các kiểu đúng không?"

Chúng tôi ngẩn ra nhìn nhau.

Miêu Thiến Thiến tức khắc vui mừng nhướn mày, cười tít cả mắt, những lời đó là lời mời chào trên tờ rơi cô nàng dán khắp nơi mà, ấy thế mà cũng dẫn được khách đến.

Chuyện Tiếu Nhu để đêm nay rồi nói tiếp, giờ phải làm ăn buôn bán rồi.

Tôi đi ra ngoài đón khách. Đó là một cậu thanh niên cao tầm 1m8, vóc dáng đô con khoẻ mạnh, ánh mắt tinh ranh. Vừa bước vào cửa tiệm, anh chàng đã nhìn quanh một vòng rồi nói: "Anh ơi, ở đây có thể giúp giải quyết chuyện tâm linh không? Từ nhỏ tôi đã gặp chuyện kỳ quái rồi, muốn tìm người xem thử. Vừa rồi tôi thấy quảng cáo trong phòng vệ sinh nữ cho nên tìm đến đây.

Thoáng chốc tôi đã thấy người này nói năng linh tinh, vẻ ngoài cũng không đáng tin cậy, điệu bộ lưu manh nên chỉ hỏi một câu xã giao: "Cậu tên gì nhỉ?"

"Tôi tên là Trương Khải Minh."

Anh ta cũng rất nghiêm túc, thẳng thắn nói tên xong, rồi tự nhiên ngồi xuống ghế dựa, nhìn trái nhìn phải, vẻ mặt dè chừng, như người mắc bệnh tâm thần, kéo tôi lại hỏi nhỏ: "Sư phụ, chuyện này tuyệt đối không phải mê tín dị đoan. Trước đây ở quê tôi, người ta hay nói có những người khi còn nhỏ có mắt âm dương. Những lời này tôi cũng tin, bởi vì hồi còn nhỏ, tôi có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ."

Tôi ngẫm bụng, chuyện có mắt âm dương thì đúng có thật.

"Mắt âm dương?"

Trương Khải Minh, nở nụ cười quái gở, sau đấy cười thêm hai tiếng ha hả, nhìn về phía tôi nói tiếp.

"Khi còn nhỏ ấy, tôi đã nhìn thấy trên nóc điều hoà nhà có hai đứa bé đang nằm ở trên đấy, vô cùng đáng sợ! Lúc đó tôi nói với ba tôi, bảo trên điều hoà có hai đứa bé đang nằm nhìn chúng ta chằm chằm kìa. Ba tôi sợ choáng cả đầu, vội kiểm tra lại căn nhà này, mới phát hiện trước đây trong nhà từng có người chết. Doạ cho nhà chúng tôi dọn đi ngay lập tức, sau này lớn lên tôi tìm một vị cao nhân, kể cho ông ấy nghe chuyện đó xong mới biết được chân tướng mọi chuyện, khi đó cái điều hoà đó là... ờ ờ..."

"Là điều hoà Haier."

Vừa dứt lời, Trương Khải Minh đã bật cười khằng khặc, "Hai đứa bé nằm trên điều hoà, chẳng phải chính là hai anh em nhà Haier sao?"

(Haier đồng âm với đứa trẻ trong tiếng Trung)

Tôi đần thối mặt.

Lúc này, chả nhẽ tôi lại không còn biết thằng oắt này đến trêu mình hả?

Kẻ chưa từng mở cửa tiệm sẽ không biết có những loại khách kỳ quặc quái thai tới cỡ nào. Người ta thường nói, rừng lớn có đủ loại chim muông, thì cũng có đủ những kẻ đến kiếm chuyện mua vui. Không ngờ quảng cáo của Miêu Thiến Thiến không hút được khách đến, lại hút được cái loại côn đồ lưu manh tới, còn là loại giống hệt thằng ngu đây nữa.

"Cút, cút ngay, chỗ này của tôi là làm ăn đàng hoàng, đến gây chuyện thì cút sang một bên."

Tôi quát lên một tiếng. Tôi nghi ngờ cái thằng tên Trương Khải Minh cười hi hi ha ha trước mặt mình là thằng ngu quá, nên đuổi như đuổi ăn mày, còn cầm gậy đẩy cửa cuốn lên vờ đánh.

Cái thằng Trương Khải Minh cao mét tám to đùng này thế mà lại là thằng hèn, lố lăng gào thét: "A! Đánh người rồi! Cái đám mê tín dị đoan phong kiến các người còn không cho người ta nói à! Tôi phải lột bộ mặt thật của mấy người ra cho mấy người tức chết đi! Người đâu cứu với!"

Cậu ta vừa chạy vừa gào, giống hệt một thằng bị đao.

Tôi bụng bảo dạ, cái loại vô liêm sỉ này đánh đuổi làm gì cho mất công, ai biết được Miêu Thiến Thiến mắt sáng lên, nhanh chân chạy lên mấy bước, đạp giày cao gót một phát trúng đầu gối Trương Khải Minh, đau đến nỗi thằng ôn con này phải gục xuống ôm chân gào rú: "Người đâu cứu mạng với, giết người rồi! Hành hung giết người rồi!"

"Còn diễn nữa hả?"

Miêu Thiến Thiến cũng không lằng nhằng, lôi từ trong người thằng nhóc đấy ra một chiếc điện thoại còn đang quay video. Tôi lập tức ngẩn người, cái thằng nãy nãy vẫn đang bí mật quay video à?

May mà tôi hành xử còn khá tốt, trông vẻ này rõ ràng là muốn hố tôi rồi mà.

Tôi không biết bản thân đắc tội người nào, còn đang định gặng hỏi tên Trương Khải Minh kia là ai phái cậu ta đến, tròng mắt Miêu Thiến Thiến đã đảo cái, nghịch điện thoại di động nói: "Không ai đến đập anh đâu, chiêu trò của mấy thằng chơi tóp tóp ăn no rửng mỡ, giả điên giả khùng đấy."

Tóp tóp?

Vừa nghe xong tôi đã hiểu ngọn ngành.

Cúi đầu nhìn Trương Khải Minh bị đá tý què giò, mắng một câu đáng đời.