Thợ Xăm Quỷ

Chương 41. Áp Lực Của Tiếu Nhu (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi buốt cả tim, sau đấy cậu tham gia cùng đám kia à?

"T-tôi nào dám. Lúc đó giả bộ như không trông thấy, nhưng trong lòng cũng có hơi lay động rồi. Thì ấy hồi nhỏ không phải chỗ bọn mình có rất nhiều chuột à, thường xuyên nhìn thấy ở trong nhà vệ sinh ấy. Tôi thích đóng cửa phòng vệ sinh lại, dùng chân giẫm, dùng mũi giày dí, nhìn con chuột chạy loạn khắp nơi trong phòng vệ sinh, cứ kêu chít chít chít inh ỏi, cảm thấy rất là thú vị. Nhỡ dẵm chết thì đá vào trong bồn cầu xả nước, đi ra ngoài, tôi lại là học sinh giỏi chăm ngoan, xinh đẹp."

Tôi nhớ lại khoảng thời gian đi học tiểu học.

Khi đó Tiếu Nhu thường xuyên bị chuột cắn, lúc đấy mấy đứa bọn tôi còn trêu bảo Tiếu Nhu đúng là mỹ nữ học bá, người vừa xinh vừa học giỏi, đến cả chuột cũng phải ghen tỵ với cô ta.

Thì ra khi cô ta mới là đứa bé gái bảy, tám tuổi đã trốn trong nhà vệ sinh giẫm chuột, lúc giẫm đạp bất cẩn bị chuột cắn. Nhưng làm gì có ai ngờ được rằng đứa con gái lương thiện luôn mỉm cười dịu dàng như Tiếu Nhu lại có hành động như vậy đâu.

Áp lực đè ép trên người cô ta đúng thật rất lớn.

Mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, những đứa trẻ ngoan ngoãn sinh ra trong gia đình cấp thiết mong mỏi con mình phải hoá rồng, điên cuồng đi học thêm, học hết lớp dương cầm nọ đến lớp năng khiếu kia, để chiến thắng ngay từ vạch xuất phát của cuộc đời, lại chẳng có nổi một cái tuổi thơ, ngẫm trong lòng cũng cảm thấy chua xót.

"Bây giờ thỉnh thoảng tôi cũng gặp chuột trong nhà vệ sinh công cộng, những cô gái khác chắc chắn bị chúng doạ cho phát khóc, còn tôi lại len lén đóng cửa lại, dùng gót giày cao gót chọc vào cái bụng mềm mại của con chuột, dẵm cho nó ré chin chít. Sau đấy dẵm chết nó, đá vào bồn cầu xả nước, đi ra ngoài lại là một nữ nhân viên văn phòng xinh đẹp thành đạt. Con người bên trong và bên ngoài cánh cửa vệ sinh của tôi chính là hai người khác biệt. Đôi khi chính tôi cũng không phân được mình là ai."

Nói đến đây, ánh mắt của Tiếu Nhu vẫn hết sức bình tĩnh.

Trên môi cô ta vẫn giữ nụ cười mỉm dịu dàng hờ hững, cái dịu dàng đặc hữu của người con gái Giang Nam, chính nụ cười ấy của cô ta, ngay giây phút này đây, lại khiến tôi có cảm giác rợn hết cả tóc gáy.

Trong lòng tôi dâng lên cảm xúc lạnh thấu tim gan, đứng bật dậy hỏi: Cậu không thấy áy náy à?

Tiếu Nhu mỉm cười, "Tại sao phải áy náy? Đấy là vì dân trừ hại. Con chuột không phải động vật có hại à? Người khác thì dùng thuốc diệt chuột để giết, còn tôi dẵm chết, thế khác nhau ở chỗ nào?"

Tôi cứng họng, không đối trả lại được, đành ngồi xuống.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy Tiếu Nhu không phải là người phụ nữ dịu dàng, tốt bụng mà tôi từng quen biết nữa. Có lẽ người đàn bà đang ngồi trước mặt tôi đây, ngôn từ dần trở nên sắc bén nhưng vẫn giữ nụ cười mỉm dịu dàng trên môi, ấy mới chính là con người thật của cô ta.

Mà con người thật của cô ta, dù có mỉm cười đấy, nhưng không hề dịu dàng tý nào.

Lúc đầu, Tiếu Nhu vốn không muốn gia nhập vào nhóm ba người kia.

Bởi chuyện đấy sẽ làm hoen ố cuộc đời hoàn hảo từ trước đến giờ của cô ta, nếu bị phát hiện,cô ta sẽ xong đời ngay. Nhưng điều khiến tôi cực kỳ kiếp sợ ấy chính là, trong giọng điệu của cô ta không hề có cảm giác việc ngược đãi động vật là việc làm trái đạo đức. Cô ta sợ là sợ bị người ta phát hiện, cuộc đời hoàn hảo mà ba mẹ cô ta đã dày công vun đắp cho Tiếu Nhu từ nhỏ sẽ bị phá huỷ.

"Lúc đấy tôi rất muốn biết tiếng mèo kêu khi bị giẵm, tiếng gào thảm của chúng nó liệu có phát ra âm thanh giống tiếng kêu mềm nhũn yếu ớt meo meo không?"

Cô ta mỉm môi, dùng giọng nói lanh lảnh của mình bắt chước tiếng mèo sữa kêu, nói tiếp: "Mèo con bị ngược đãi sẽ phát ra âm thanh ra sao, trùng hợp ngày đó tôi bị lãnh đạo mắng."

"Cái lão phó giám đốc xưởng vừa béo lại hói, lão dùng con mắt bé tý hau háu nhìn tôi, còn muốn sờ mó tôi nữa. Tôi phải tỏ ra dịu dàng mà mỉm cười với lão, lúc đấy tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, tôi còn đi uống chút rượu. Kếu quả không biết sao lại đến ký túc xá của thực tập sinh trong công ty, tham gia cùng mấy đứa đấy. Nhưng sau này tôi hối hận mất rồi, bởi khác với giẵm chuột, chơi mèo sẽ bị nghiện."

Chơi mèo sẽ bị nghiện.

Tôi nghe đến đó đã có hơi sởn tóc gáy.

Tôi biết hiện tại có rất nhiều người yêu mèo tự xưng là quan hốt phân, đăng tải những thước video ngắn về một vài chú mèo con đáng yêu ở trên Internet, mạng xã hội. Những người đó thích vuốt ve mèo, thích hít mèo, bảo một ngày không hít mèo là thấy khó chịu, tự nhận là nghiện hít mèo rồi. Nhưng tôi biết, nghiện này của cô ta không giống như những người kia.