Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghĩ lại chuyện này, tôi dùng tay sờ sờ hình xăm của Trương Thiên Bá, cơ bắp rất rắn chắc cường tráng: “Ông anh, con tà long này của anh còn chưa mở mắt đúng không? Chưa chấm mắt lên trên thì chưa được mạnh lắm đâu! Anh cũng rất khó chống lại, dù sao cũng là hình xăm do cao thủ xăm, xăm lên người có tác dụng thật đó.”
Ánh mắt Trương Thiên Bá liếc qua, gật gật đầu.
Tôi nói tiếp: “Nhưng đây chỉ là nói về con rồng này thôi, thế mà người đó lại thêm cho anh một con hổ, ông anh à, anh xăm thế này là tự tìm đường chết đó. Đây không phải là tự mình tìm việc cho mình sao? Trước mắt con rồng này dở dở ương ương, long tranh hổ đấu, khoảng thời gian gần đây chắc là anh trôi qua không quá vui vẻ nhỉ? Vận rủi liên tục, long hổ hiển tướng, chỉ sợ qua không lâu nữa sẽ xảy ra đại họa.”
Trương Thiên Bá nghe tôi nói vậy, vẻ mặt lập tức hiện ra một chút mừng rỡ, kích động đứng dậy lôi kéo cánh tay tôi: “Người anh em à, quả nhiên là có tay nghề lâu năm mà! Tôi thật sự đã gặp được quý nhân rồi, mấy ngày nay tôi đã tìm nhiều tiệm xăm hình nhưng không có ai thật sự có tay nghề xăm truyền thống lâu năm, hình xăm đều là hào nhoáng bên ngoài, hình họ xăm được đều chỉ có mỗi bề ngoài, còn nói với tôi rằng họ có thể sửa được, người có bản lĩnh thật sự chỉ có người anh em là cậu thôi, cậu giúp anh đây sửa lại hình xăm, cứu anh đây một mạng đi!”
Tôi gật đầu, quả nhiên ông ta biết chuyện của bản thân mình, nghĩ lại cũng đúng, nếu không cũng sẽ không vì nhìn thấy hình xăm của Lý Sơn ở triển lãm hình xăm thì lòng đã như lửa đốt, ôm chút hi vọng chạy xuyên tỉnh tìm đến tiệm xăm hình ế ẩm của tôi. Đây chính là sự khác nhau giữa người trong nghề và người ngoài nghề. Một số người hiện nay chỉ thích xăm những đồ vật hình dạng kỳ kỳ quái quái, phong cách hắc ám gì đó, xăm màu kiểu trong sáng, làm cho tay nghề truyền thống ngàn năm mà tổ tông truyền lại cho bọn tôi mai một cả rồi, mà bây giờ thấy người ngàn dặm xa xôi chạy đến như Trương Thiên Bá, tôi lập tức có cảm giác tri kỷ. Tôi bỏ ra mấy phút nhìn cái hình xăm rồng hơn vai này của ông ta rồi xoa mồ hôi lạnh trên trán.
“Ông anh, hình vẽ trên người anh quá phức tạp, xem từ hướng xăm và mạch xăm chắc là cao thủ, hình cao thủ xăm tôi cũng khó mà sửa được, lỡ sửa hư rồi ngược lại nó sẽ càng thêm xảy ra chuyện, may mà anh tìm được tôi, người bình thường chắc là không có bản lĩnh này, anh muốn sửa như nào?” Thật ra đây là một câu nói khách sáo, cũng là câu nói thổi phồng mình, dù sao tôi sợ nghèo dữ lắm, không muốn bỏ qua khách hàng lớn này. Mặc dù tôi thật sự không biết anh ta làm thế nào biến một con tà long đang tốt trở thành dở dở ương ương thế này, nhưng hẳn là anh ta sẽ nói là bảo tôi xóa bỏ hình xăm lão hổ, ai mà ngờ.
“Giúp tôi chấm mắt lên, cho nó mở mắt đi.”
Mở mắt cho nó? Toàn thôi tôi lạnh ngắt mấy giây. Trong nghề có câu tục ngữ như này: Nam không xăm phượng nữ không xăm rồng, tà long không vẽ mắt, Quan Công không mở mắt. Dụng ý của câu nói này chúng ta sẽ bàn sau, nhưng bây giờ, vị Trương Thiên Bá này không chỉ không muốn xóa con hổ kia đi mà còn muốn vẽ thêm mắt cho con tà long dở dở ương ương kia? Để thứ quỷ kia mở mắt, không phải là tự mình muốn chết hay sao?
“Ông anh, anh muốn mở mắt cho con rồng này, có biết sẽ xảy ra chuyện gì không?” Tôi lau lau mồ hôi lạnh nói, cũng không muốn đắc tội với khách.
Trương Thiên Bá không hiểu, ồm ồm nói: “Người anh em, chấm mắt lên đương nhiên là cứu mạng, cao nhân trước kia xăm con rồng này cho tôi đã nói chờ có một ngày tôi lên như diều gặp gió, hoàn toàn chống đỡ được thì sẽ chấm mắt rồng cho tôi, mấy năm nay cao nhân xăm hình kia biến mất không thấy đâu, tôi cũng chẳng tìm được người, nhưng tôi cảm thấy chắc là bây giờ rồi, cậu nói cái này long tranh hổ đấu, xăm mắt rồng lên nữa để con rồng này mạnh mẽ, trấn áp con hổ kia không phải sao?”
Nhưng ông ta lập tức nhận ra được vẻ mặt của tôi sai sai, nghe tôi giải thích một phen, thấy tôi có bản lĩnh thật thì lại hỏi: “Người anh em, vậy cậu xem thế nào?”
Tôi kinh ngạc một chút rồi thở dài một tiếng: “Giải thích đạo lý như vậy nói thì nghe cũng được nhưng anh đã quên một điểm, anh muốn con rồng này hợp làm một với con hổ, anh vẽ thêm mắt cho con rồng thì cũng là vẽ thêm mắt cho con ác hổ mà, may mà còn chưa chấm tròng mắt, nếu không thì, thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn đó.”
Cả người Trương Thiên Bá lung lay một cái, xém chút nữa bị dọa cho quỳ xuống. Lần này, đại ca xã hội đen chẳng còn sự kiêu ngạo như trước, tôi đoán không chừng là nếu như không tìm được tôi, hẳn là ông ta định sẽ đến thẳng một cửa hàng hình xăm nào đó thêm mắt, dùng ý nghĩ khác chế ác hổ của ông ta, trách không được nghĩ đến mà sợ, vội vàng nói: “Người anh em à mau cứu tính mạng anh đây, tôi có tiền! Bây giờ tôi nên làm gì đây?”