Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vừa rồi lúc xăm cho Trương Thiên Bá tôi đã cảm nhận được, không phải là con ác hổ kia mà là âm linh con hổ con, lại bị nhốt lâu như vậy, đã yếu vô cùng. Mượn lần long tranh hổ đấu lần này, tôi lấy hình xăm kia ra, lần này, lần này, Trương Thiên Bá không còn chút bệnh vặt nào nữa.
Có vài lời tôi không nói với ông ta.
Cũng giống như lúc ấy cao nhân đã nói, ông ta đã bị âm hồn con hổ ám lên người, chỉ là không phải con ác hổ to lớn kia mà vừa vặn là mấy con hổ con đã chết, cũng vì như vậy con hổ kia mới ngộ nhận ông ta là con mình, mới trở về từ cõi chết. Đây mới thực sự là lý do vì sao Trương Thiên Bá ở hang hổ nhưng lại không bị hổ ăn.
Tôi chỉnh trang lại phòng xăm hình một chút, dọn dẹp dụng cụ.
Vấn đề này tôi không định nói với Trương Thiên Bá, định để ông ta chôn luôn trong lòng, nhưng khi anh đang nghĩ phải làm sao với cái quỷ hồn lão hổ vừa mới bắt được này mới tốt thì ngoài phòng đã truyền đến âm thanh hét to:
“Anh Tiểu Du à, vừa rồi có một chiếc xe sang trọng đậu lại ở cửa, còn có hai vệ sĩ cao to như trâu giữ ở cửa, có phải anh làm ra chuyện lớn gì không? Tôi ngồi ở cổng nhìn một lúc lâu, lo lắng cho anh đấy.”
Một cô gái nhỏ nhảy chân sáo đi đến.
Ở thành tây, con đường này là đường cũ, quạnh quẽ, cửa hàng chung quanh đơn giản chính là tiệm uốn tóc, quầy bán quà ăn vặt, ngày thường cũng chỉ có học sinh cấp hai trẻ trâu sát vách đi ngang qua giúp cho người ta bán được hàng hóa, em gái trước mặt chính là bà chủ nhỏ của cửa hàng văn phòng phẩm đồng giá sát vách.
Mái tóc đen thẳng dài, tóc mái cắt đủ ngắn ngang tráng, hình tượng khí chất không chê vào đâu được, mềm mại đáng yêu, tên là Miêu Thiếu Thiến, nhưng tiểu cô nương chó má này lại là tên cướp, nghe nói còn là một phú nhị đại, vẫn đang còn là sinh viên đã nhàn hạ mở cửa hàng mười đồng giết thời gian, ba ngày hai bữa lại đến chỗ tôi sẽ náo nhiêt, rất tò mò về hình xăm.
Tôi cũng rất nghiêm túc, cười mắng nói: “Làm ra chuyện lớn gì chứ? Con nhóc lừa gạt nhà cô không thể nói được vài câu dễ nghe hay sao? Người ta chính là ông chủ lớn tìm đến cửa của thôi đấy! Thiến Thiến, giờ này cô không có tiết sao, rảnh rỗi sinh nông nổi chạy đến tiệm tôi làm chi?”
Tôi vẫn chưa nói xong thì em gái đáng yêu đã ngồi an vị tại chỗ kế bên bộ đồ nghề xăm hình của tôi, hỏi thứ này xài thế nào, dọa tôi sợ đến vội vàng ngăn lại.Máy xăm hình đó là đồ chơi hiện đại thời đại mới, không giống như loại đâm kim thủ công như tôi, nó chạy bằng điện đâm lên người, dáng vẻ giống như cái bút thử điện, vì vậy tôi mới bỏ ra hết mấy chục ngàn tệ để mua về, không rõ cách dùng, nhưng trên đó gửi gắm hy vọng của tôi, thầm nghĩ sẽ tự mình nghiên cứu, vẫn tiếp khách bình thường với các cửa hàng hình xăm khác, dù sao hình xăm truyền thống đều là màu xanh đen, hình vẻ màu sắc cũng đơn giản, không có phong cách đời mới gì, sức cạnh tranh của thị trường quá thấp.
Miêu Thiếu Thiến loay hoay với máy xăm hình trong tiệm, yếu ớt chun mũi hừ một phát hơi bực: “Theo tôi nghĩ thì ông chủ kia rất địa vị vai vế rất lớn, tuyệt đối không phải là người bình thường, chắc không khác lắm với những người nói chuyện làm ăn như cha tôi, vừa rồi đến tìm anh xăm hình à? Là loại xăm cả người thành màu xanh đen hả? Xấu không chịu được, tôi không tin.”
Tôi vội nói bà cô của tôi ơi, cô đừng nghịch cho hỏng nha, nếu quả thật có hứng thú thì dùng tiền đi mua một cái đi, cô cũng không thiếu mớ tiền kia.
Miêu Thiếu Thiến nghĩ nghĩ, nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Này, vậy tôi nói chuyện chính với anh, anh hãy nói thật với tôi, những cái thần thần quỷ quỷ mà anh nói với tôi, mấy công hiệu đó có phải là hữu dụng thật không?”
Tôi nói: Có tác dụng thì nhất định là có tác dụng thật, nhưng công hiệu thứ này tới chậm, cần lòng mang năm lượng chính, làm việc tích cực, thành kính, giống như đến miếu cầu bùa hộ thân, không khác nhau mấy với mang ngọc bội mà cao tăng khai quang. Thứ này chính là khác nhau ở chỗ anh xăm, không phải đeo trên người, anh cũng đâu thể cứ ký thác hi vọng về cái này?
Nếu không thì đến chùa miếu cầu phật, coi như Phật đồng ý giúp anh nhưng anh ở nhà cả ngày, chờ bánh từ trên trời rơi xuống, nào có lý đó?
Miêu Thiếu Thiến phất tay áo đầy vẻ khinh bỉ.
“Được rồi, được rồi, anh Tiểu Du đừng có kỳ kèo với ta, xăm được đồ vật có công hiệu may mắn, cao nhân! Không may mắn chính là vấn đề xã hội, lòng của mình không thành kính mà thôi! Mê tín mà, tôi hiểu, cái gì tôi cũng hiểu! Dù sao loại người như các người đều nói như vậy.”