Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
---
\Chú thích trong bản dịch:
Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu: Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm.
Đa hành bất nghĩa tất tự tể: Làm nhiều việc bất nghĩa ắt sẽ tự diệt vong.
Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội: Kẻ bình thường vốn không có tội, nhưng vì có viên ngọc quý mà thành có tội.
...
Ôn Bất Đạo cười nói: "Nói như vậy, Lỗ bộ đầu đã sắp xếp xong đường lui cho ta rồi sao?"
"Nhận tiền của người, trừ họa cho người." Lỗ Hoành nói: "Ta nếu đã muốn lấy bạc của ngươi, tất nhiên cũng phải giúp ngươi nghĩ kỹ đường lui. Ôn lão bản, không biết ngươi có đồng ý với đề nghị của ta hay không?"
Ôn Bất Đạo trầm ngâm suy nghĩ, khẽ giọng hỏi: "Bây giờ ta nói cho ngươi biết tung tích của khoản bạc đó, ngươi sẽ thả ta đi?"
"Chỉ cần ta xác định Ôn lão bản nói không sai, ắt sẽ tháo gông cùm cho ngươi, ngươi muốn đi đâu, ta sẽ không quản nữa." Lỗ Hoành đứng dậy, bước lại gần Ôn Bất Đạo hai bước: "Nếu Ôn lão bản bằng lòng, bây giờ có thể cho ta biết chỗ giấu bạc, như vậy ta là có thể cho ngươi sớm thoát thân."
Ôn Bất Đạo thở dài: "Ôn mỗ lăn lộn trên giang hồ cũng đã nhiều năm, thấu hiểu lòng dạ hiểm ác... Đương nhiên, nói vậy không có ý bảo Lỗ bộ đầu nhất định rắp tâm bất lương. Chẳng qua nếu ta là Lỗ bộ đầu, một khi biết được chỗ giấu bạc, sẽ tuyệt đối không nương tay, cũng nhất định sẽ giết người diệt khẩu." Y nhìn thẳng vào mắt Lỗ Hoành, nửa cười nửa không nói: "Làm sao ta có thể chắc chắn bộ đầu sẽ không giết ta diệt khẩu đây?"
Khóe mắt Lỗ Hoành giật giật. Đúng lúc này, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng cười, ngay sau đó một giọng nói vang vào: "Bộ đầu, ta đã nói rồi, kẻ này vô cùng xảo quyệt, ngươi không nắm được thóp của y, muốn nạy được đáp án từ miệng y đúng là khó như lên trời." Dứt lời, một bóng người chậm rãi bước vào phòng, vóc dáng vạm vỡ cường tráng, bất ngờ thay lại chính là nghĩa đệ kết bái của Ôn Bất Đạo, Kiều Nhạc Sơn.
Ôn Bất Đạo thấy Kiều Nhạc Sơn đi vào, không hề kinh ngạc, sắc mặt điềm nhiên, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt: "Nhạc Sơn, ngươi lẽ ra nên đến sớm hơn, cần gì phải để Lỗ bộ đầu tốn công nhọc sức."
Kiều Nhạc Sơn lại khom người hành lễ với Ôn Bất Đạo: "Đại ca!"
"Vẫn còn được nghe ngươi gọi một tiếng đại ca, thật là không dễ dàng gì." Ôn Bất Đạo cười nói: "Tự tìm chỗ ngồi đi."
Kiều Nhạc Sơn gật đầu, mỉm cười hỏi: "Đại ca xưa nay vẫn khỏe chứ?"
"Cũng tạm." Ôn Bất Đạo gật đầu đáp: "Nửa năm nay chắc hẳn ngươi vẫn luôn theo dõi động tĩnh của ta. Ở trong Giáp Tự giám không lo cơm áo, tuy chỗ ở nhỏ hẹp một chút, nhưng không cần lao tâm khổ tứ, ăn no mặc ấm, cũng xem như tiêu dao."
Kiều Nhạc Sơn mỉm cười nói: "Đại ca sống tốt, vậy ta cũng yên tâm rồi." Hắn thở dài tiếp lời: "Chỉ là tẩu tử nửa năm nay ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, luôn lo lắng đại ca chịu khổ trong ngục. Ta tuy muốn lo lót chút đỉnh chốn lao tù, nhưng trong tay quả thực chẳng có bạc vụn phòng thân."
"Ta hiểu." Ôn Bất Đạo vô cùng thấu hiểu nói: "Bạc giấu trong địa khố ngươi mãi vẫn không tìm thấy, trong tay tất nhiên không được dư dả."
"Đại ca có thể cho ta biết số bạc đó rốt cuộc nằm ở đâu không?" Kiều Nhạc Sơn cười khổ: "Nửa năm nay, ta đã lục tung từng ngóc ngách trong sòng bạc, từng viên gạch trong địa khố ta cũng đã lật lên tìm, thế nhưng trước sau vẫn không tìm được chút manh mối nào."
Ôn Bất Đạo trầm mặc một thoáng, cuối cùng lên tiếng: "Nhạc Sơn, tính đến tháng này, chúng ta quen biết nhau đã sáu năm ba tháng, ta hẳn không nhớ nhầm chứ?"
"Không sai." Kiều Nhạc Sơn gật đầu.
Ôn Bất Đạo lại nói: "Kim Câu đổ phường có thể đánh hạ được một mảnh giang sơn ở Quy thành, công lao của ngươi vĩ đại nhất. Dọc đường đi tới, ngươi cùng ta đồng cam cộng khổ không ít, chịu muôn vàn nhọc nhằn, nếu không nhờ hai ta đồng tâm hiệp lực, Kim Câu đổ phường không trụ nổi nửa năm, có lẽ đã sớm tiêu vong từ lâu rồi."
"Thì ra đại ca đều nhớ cả?" Kiều Nhạc Sơn thở dài: "Tục ngữ có câu, người ta có thể đồng cam cộng khổ nhưng không thể cùng hưởng vinh hoa, đại ca, ngươi thực sự có lỗi với ta."
"Ồ?"
"Lúc Kim Câu đổ phường gian nan nhất, ta và ngươi cùng nhau vượt qua, nhưng đến lúc giàu sang rồi, ngươi lại phân rạch ròi đôi bên." Kiều Nhạc Sơn lạnh lùng nói: "Ngân khố dưới lòng đất của sòng bạc, chỉ có ngươi mới có thể mở ra đi vào, bên trong có bao nhiêu bạc, đến cả ta không hay biết, ngươi nói xem thế này tính là huynh đệ nỗi gì?"
Ôn Bất Đạo chăm chú nhìn thẳng vào mắt Kiều Nhạc Sơn, chậm rãi đáp: "Có một số việc, biết càng ít lại càng là phúc lộc, biết quá nhiều, ngược lại sẽ rước họa vào thân. Nhạc Sơn, ta vẫn luôn coi ngươi là huynh đệ, thật đấy, ngay trước khi bị tống vào ngục, ta vẫn luôn xem ngươi như huynh đệ, khi đó thậm chí ta đã quyết định, đợi sau khi ra tù, sẽ lập tức giao toàn bộ Kim Câu đổ phường vào tay ngươi."