Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 91. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 91

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nửa đêm về sáng không còn nghe tiếng Mộc Dạ Cơ lải nhải thêm câu nào nữa, chắc mẩm là đã ngủ say như chết rồi. Tần Tiêu ôm chăn, rón rén bước vào phòng, chỉ thấy Mộc Dạ Cơ đang nằm nghiêng quay mặt vào trong. Nhìn từ phía sau, đường cong cơ thể quả thực nóng bỏng bốc lửa, vòng ba tròn trịa vểnh cao. Do vòng eo thon gọn võng sâu xuống, càng tôn lên bờ mông đẫy đà tròn trịa đến mức bức người.

Tần Tiêu lảng ánh mắt khỏi bờ mông cong vút đầy đặn thừa sức hớp hồn vô số nam nhân kia, khẽ lắc đầu ngán ngẩm.

Cả đêm qua nàng ta cũng chẳng thèm đắp chăn nệm, thân hình kiều diễm hơi cuộn tròn lại. Tần Tiêu thầm nghĩ dẫu sao cũng là cao thủ võ lâm, dẫu không có chăn nệm che chắn chắc cũng chẳng đến mức chết cóng được.

Hắn thực sự mù tịt chẳng rõ Mộc Dạ Cơ cứ khư khư bám trụ lại Quy thành rốt cuộc là có mưu đồ gì, lại càng hoang mang tột độ không biết đến thuở nảo thuở nào mới tống khứ được mụ điên này đi cho khuất mắt.

Sực nhớ tới việc vị Đại kiếm thủ của Kiếm cốc kia đang phái người ráo riết truy nã gắt gao nàng và Thẩm Dược Sư, trong lòng hắn bất giác nảy sinh dự cảm chẳng lành.

Nếu thân phận nội ứng của Tả Văn Sơn bị Đại kiếm thủ Thôi Kinh Giáp nhìn thấu, Thôi Kinh Giáp ắt hẳn sẽ tiếp tục cử sát thủ truy sát, thậm chí không loại trừ khả năng đích thân gã sẽ xuất mã.

Mộc Dạ Cơ rõ ràng vẫn còn e dè kiêng kỵ Thôi Kinh Giáp vài phần. Nếu Thôi Kinh Giáp thực sự đích thân đuổi tới tận nơi, thậm chí mò tới tận hang ổ này, Mộc Dạ Cơ há chẳng phải sẽ rước họa vào thân hắn hay sao?

Hắn chỉ mong sao Mộc Dạ Cơ nhanh chóng cuốn gói cút đi cho rảnh nợ. Ngặt nỗi vị Tiểu sư cô này da mặt dày hơn cả tường thành Quy thành, dẫu hắn có buông lời xua đuổi, nàng ta tuyệt đối cũng chẳng đời nào chịu ngoan ngoãn rời đi.

Hắn mơ hồ cảm thấy cái tổ ấm nhỏ bé của mình vì sự hiện diện của Mộc Dạ Cơ mà đã biến thành chốn thị phi tiềm ẩn đầy sóng gió. Hắn thầm tính toán, hai ngày tới tốt nhất là mình không nên vác mặt về nhà thì hơn.

Một mặt vừa để né tránh Mộc Dạ Cơ, mặt khác nếu đám sát thủ của Kiếm cốc thực sự tìm đến tận cửa, bản thân cũng có thể may mắn thoát được kiếp nạn.

Hắn nhẹ nhàng đặt chăn nệm lên đầu giường. Mộc Dạ Cơ ngủ say sưa, lúc chìm trong mộng mị, khuôn mặt diễm lệ kia lại mang một vẻ tĩnh tại yêu kiều đến nao lòng. Hắn thầm cảm thán, nếu nàng ta cứ câm như hến không hé miệng, tác phong lại nết na thùy mị thêm chút đỉnh thì quả thực là vưu vật tuyệt sắc mà mọi nam nhân trên đời đều mộng mị khát khao.

Chần chừ giây lát, rốt cuộc hắn vẫn lôi túi tiền ra, móc dăm ba lạng bạc vụn đặt lên bàn.

Mộc Dạ Cơ đã nướng sạch sành sanh số bạc lận lưng, mà hắn mấy ngày tới lại định cắm chốt ở nha môn không thèm về. Nữ nhân này trên người không dính nổi một đồng cắc, dẫu sao không thể để nàng ta chết đói nhăn răng ở đây được.

Bản thân đã chính thức bái Thẩm Dược Sư làm sư phụ trong ngục thì giờ phút này Mộc Dạ Cơ quả thực đã nghiễm nhiên trở thành Tiểu sư cô danh chính ngôn thuận của hắn rồi.

Ở Quy thành này, hễ hé miệng là phải tiêu tốn bạc trắng. Để lại mấy lạng bạc này, nếu Mộc Dạ Cơ biết cách chi tiêu vun vén, dĩ nhiên đủ để lo liệu cơm ăn áo mặc không đến nỗi túng thiếu. Còn nếu nàng ta vẫn chứng nào tật nấy, ôm bạc ném vào sòng bạc thì có chết đói cũng là đáng kiếp.

Tần Tiêu tự nhủ với lòng mình, phải chăng bản thân quá đỗi mềm lòng? Hay vì Tiểu sư cô dẫu sao cũng là phận nữ nhi nên hắn mới trỗi dậy chút lòng trắc ẩn?

Vứt lại mấy lạng bạc, hắn cũng chẳng buồn bận tâm thêm nữa. Hắn lấy thêm ít thức ăn cho chó đặt dưới gốc cây cổ thụ, đảm bảo con chó đen già nua mấy ngày tới không bị chết đói, lúc này mới yên tâm sải bước ra khỏi nhà.

Tần Tiêu vừa mới khuất bóng, Mộc Dạ Cơ lập tức lồm cồm bò dậy. Vừa nhác thấy mấy lạng bạc vụn lăn lóc trên bàn, mặt mày nàng lập tức hớn hở tươi rói. Chẳng màng xỏ giày, nàng để chân trần chạy ào tới, ra chiều điệu nghệ hốt trọn mấy lạng bạc vào tay, miệng cười tủm tỉm lẩm bẩm: "Tiểu khốn khiếp nhà ngươi cũng coi như còn chút lương tâm, không làm bổn nương phải thất vọng."

Đêm hôm đó tan ca, Tần Tiêu dứt khoát cắm chốt ngủ lại ban phòng Giáp Tự giám.

Nơi đây chăn nệm được trang bị đầy đủ. Chỉ cần trải chiếu xuống nền nhà là đánh một giấc thoải mái hơn hẳn ở nhà.

Tờ mờ sáng hôm sau, bên ngoài đã vọng lại tiếng gõ cửa lộc cộc. Tần Tiêu lồm cồm ngồi dậy, vừa mở cửa chỉ thấy Lỗ Hoành sừng sững đứng đó. Hắn vội vàng chắp tay hành lễ: "Bộ đầu!"

"Ngươi vào lôi cổ Ôn Bất Đạo ra đây." Lỗ Hoành ra lệnh ngắn gọn súc tích: "Lão trước kia ở Quy thành dẫu sao cũng là nhân vật có máu mặt, để lão đeo gông cùm lê lết ngoài đường bị người ta soi mói cũng mất mặt lắm. Tranh thủ lúc trời chưa sáng rõ tống lão ra khỏi thành cho khuất mắt, ta đợi sẵn bên ngoài." Gã chẳng buồn lắm lời, điềm nhiên quay lưng rảo bước ra ngoài.