Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tần Tiêu chẳng màng tạp niệm, làm theo lời dặn của Thẩm Dược Sư, hướng ý niệm vào huyệt Ngọc Đường, cảm nhận được khí tức trong đan điền đang lưu động, nhưng lại không chạy theo ý muốn của mình. Đôi mày khẽ nhíu, hắn chợt nghe Thẩm Dược Sư trầm giọng hỏi: "Ngươi quên phương pháp thổ nạp rồi sao?" Giọng điệu tựa hồ mang theo chút phật ý.
Tần Tiêu lập tức ngộ ra, nhớ lại phương pháp thổ nạp của【 Thái Cổ Ý Khí Quyết 】, nói cũng lạ, trong hơi thở, nội lực trong đan điền quả nhiên đã lưu chuyển từ đan điền đến huyệt Ngọc Đường đúng như hắn nghĩ.
Tuy nhiên, luồng khí tức này chảy trôi vô cùng chậm chạp, như thể ốc sên đang bò. Khó khăn lắm mới cảm nhận được chân khí chảy đến huyệt Ngọc Đường, muốn tiếp tục đi lên huyệt Toàn Cơ phía trên lại gian nan tột bậc.
Hắn dẫu dốc toàn bộ sự tập trung, nhưng chân khí sau khi vượt qua huyệt Ngọc Đường dường như đã bị ứ đọng không thể tiến thêm, trán hắn vã đầy mồ hôi hột.
"Đợi chút!" Thẩm Dược Sư dường như cũng nhận ra tình hình không ổn.
Tần Tiêu hít sâu một hơi, lúc này mới mở choàng mắt, lại bắt gặp Thẩm Dược Sư đang nhìn mình bằng ánh mắt cực kỳ kỳ quái, cứ như thể trên mặt hắn có khắc hoa vậy. Hắn không kìm được đưa tay sờ sờ mặt, hỏi: "Sao thế?"
Thẩm Dược Sư hạ giọng hỏi: "Tiểu tử thối, ngươi nói thật đi, chân khí ngươi tu luyện hơn nửa năm trời, đã từng lưu chuyển trong kinh mạch bao giờ chưa?"
Tần Tiêu thầm nghĩ xem ra Thẩm Dược Sư đã nhìn thấu điều gì, biết đối diện với cao thủ cỡ này, mình che giấu cũng bằng thừa, bèn có hơi xấu hổ đáp: "Chuyện đó thì chưa từng."
Thẩm Dược Sư lộ vẻ không thể tin nổi, hạ giọng mắng: "Thế thì ngươi luyện chân khí có ích lợi rắm gì? Chân khí trong đan điền của ngươi ít nhất cũng đã luyện được nửa năm, vậy mà bản lĩnh vận chuyển chân khí của ngươi lại như đứa trẻ sơ sinh vậy."
Tần Tiêu dẫu có phần bẽ mặt, nhưng cũng đành thừa nhận Thẩm Dược Sư nói có lý.
"Có chân khí mà chưa từng đem ra dùng, chẳng khác nào ngươi có cung mà chẳng biết bắn tên." Thẩm Dược Sư thở dài: "Nhưng dù sao cũng coi như đã xông tới được huyệt Ngọc Đường, không đến mức vô phương cứu chữa." Lão ta khẽ trầm ngâm, rồi hạ giọng tiếp: "Ngươi nhớ cho kỹ, chân khí vào Ngọc Đường, xông lên Toàn Cơ, vận đến Thiên Tuyền, qua Thiên Phủ, Xích Trạch, Liệt Khuyết, rồi vận tới huyệt Đại Lăng, vào Lao Cung, đổ dồn về Thiếu Xung. Nội lực một khi đã đến Thiếu Xung, là có thể tung chiêu phong bế huyệt đạo của đối thủ rồi."
Tần Tiêu "A" lên một tiếng, Thẩm Dược Sư bực dọc: "Ngươi nói nhỏ lại lặp lại những gì ta vừa dạy, sai một chữ ta tát lệch mặt."
Tần Tiêu ngẫm nghĩ một chút, rồi nhẩm lại sơ đồ mạch lạc vận hành mà Thẩm Dược Sư vừa truyền đạt.
"Cũng coi như sáng dạ." Nét mặt Thẩm Dược Sư khẽ giãn ra.
Tần Tiêu không nhịn được bèn hỏi: "Sư phụ, từ đan điền vận khí đến Ngọc Đường đã tốn không ít thời gian, đợi đến lúc từ từ dồn nội lực vào huyệt Thiếu Xung, chẳng phải đã sớm bị người ta giết chết rồi sao?"
"Ngươi nghĩ công phu Điểm Huyệt dễ luyện thế sao?" Thẩm Dược Sư hừ lạnh một tiếng: "Nếu nội lực dồi dào, luyện đến thuần thục, từ đan điền vận khí đến Thiếu Xung chỉ tốn thời gian một nhịp thở. Ngươi bây giờ còn kém xa lắm, cứ từ từ mà rèn giũa." Lão ngẫm nghĩ đôi chút, lại hạ giọng dặn dò: "Chỉ là những huyệt đạo chân khí vừa chảy qua, không được bỏ sót một chỗ nào, càng không được vận khí sang huyệt đạo khác, bằng không hậu quả khôn lường, ngươi phải ghi tạc điều này."
Tần Tiêu thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thẩm Dược Sư, vội gật đầu liên lịa: "Sư phụ căn dặn, đồ nhi xin khắc cốt ghi tâm." Hắn thầm nhủ lão già này chung quy cũng coi như đã truyền cho mình một môn công phu nên nể mặt lão ta chút ít.
"Đừng có chểnh mảng việc tu luyện chân khí." Thẩm Dược Sư dặn dò: "Nội lực càng thâm hậu, luyện tập càng thuần thục, môn công phu Điểm Huyệt này sẽ càng uy dũng. Có điều môn này tuyệt đối không được để kẻ thứ ba hay biết, nếu không vi sư sẽ không tha cho ngươi đâu." Lão ngáp dài một cái: "Những ngày này, ngươi hãy tranh thủ thời gian mà luyện tập. Chờ ngày nào chân khí thực sự lưu thông đến huyệt Thiếu Xung rồi hẵng đến nói chuyện với ta." Lão cười đầy giảo hoạt: "Ta vất vả nãy giờ, ngươi chẳng nhẽ không biết đi lấy vò rượu đến khao ta sao."
"Yên tâm, ta lập tức đi lấy rượu cho ngài." Tần Tiêu cười đáp: "Đúng rồi sư phụ, phẩm cấp cao nhất của võ đạo là mấy phẩm?"
"Theo lẽ thường mà nói thì có tổng cộng chín phẩm." Thẩm Dược Sư đáp: "Từ nhất phẩm đến tam phẩm gọi là Tiểu Thiên cảnh, từ tứ phẩm đến lục phẩm là Trung Thiên Cảnh. Lục phẩm trở lên chính là Đại Thiên Cảnh rồi!"
"Không có cao thủ nào lợi hại hơn Đại Thiên Cảnh sao?"
Thẩm Dược Sư ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: "Đó là Vô Thiên cảnh. Nếu có thể bứt phá cửu phẩm thì không thể dùng phẩm cấp để luận bàn được nữa. Tuy nhiên cao thủ Vô Thiên cảnh trên thế gian này chỉ hiếm như lông phượng sừng lân, e là đời này ngươi cũng chẳng có diễm phúc được gặp đâu."