Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 391. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 116
Mọi người kinh hãi. Tần Tiêu lúc này cũng nhìn rõ ràng, giữa đàn ngựa, có khoảng chục con đang nằm lăn lóc trên mặt đất, hơi thở thoi thóp, dường như đang giãy giụa trong đau đớn, lại còn bốc lên một mùi xú uế nồng nặc.
Những lần hạ trại trước, việc phân ngựa bốc mùi là chuyện hiển nhiên, nhưng chưa bao giờ nồng nặc đến mức này. Thứ mùi này rõ ràng là có vấn đề.
Vũ Văn Thừa Triêu lao nhanh vào giữa đàn ngựa, ngồi xổm cạnh một con. Nó nằm sấp trên đất, quanh mông dính đầy phân lỏng. Tần Tiêu đi theo sát bên, mùi xú uế bốc lên khiến hắn buồn nôn.
Con ngựa thở dốc từng cơn, hơi thở thoi thóp, nhiều lần cố vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng rõ ràng là tứ chi vô lực.
Tần Tiêu thầm nghĩ, dẫu là con người, tiêu chảy ra nông nỗi này thì lấy đâu ra chút sức lực nào nữa.
"Tình trạng này bắt đầu từ khi nào?" Sắc mặt Vũ Văn Thừa Triêu sa sầm, quay đầu hỏi Ninh Chí Phong.
Nửa đêm về trước Ninh Chí Phong, Cảnh Thiệu và vài người khác đang nhận nhiệm vụ tuần tra. Hơn nữa y là người đầu tiên chạy đi tìm thú y, dĩ nhiên nắm rõ tình hình.
"Chỉ vừa mới nãy, họ báo với ta có mấy con ngựa gục ngã, tiêu chảy ra phân lỏng." Ninh Chí Phong vội vàng đáp: "Ta tới kiểm tra một vòng, thấy tình hình không ổn, vội chạy đi tìm thú y, nhưng không biết hắn ở lều nào, đành phải lớn tiếng gọi."
Y vừa dứt lời, chợt lại nghe một tiếng ngựa hí vang. Cả đám người quay sang nhìn, chỉ thấy cách đó không xa, một con ngựa loạng choạng, chẳng mấy chốc đã ngã khuỵu xuống đất giãy giụa.
"Bàn Ngư, gọi tất cả hộ vệ thức dậy đi." Giọng Vũ Văn Thừa Triêu lạnh lẽo sắc bén: "Trợn tròn mắt canh chừng bốn bề. Tại doanh trại, tăng cường cảnh giới, đao rời khỏi vỏ."
Bàn Ngư biết tình thế nghiêm trọng, nghe Vũ Văn Thừa Triêu ra lệnh, lập tức chắp tay lui xuống sắp xếp.
...
Khi thú y vội vã chạy tới, lại có thêm năm sáu con ngựa nối tiếp nhau gục xuống.
Sự xáo trộn trong khu doanh trại khiến những người đang chìm trong giấc mộng đều bừng tỉnh. Vũ Văn Thừa Triêu không muốn gây ra hoảng loạn cho đám đông, y bèn ra lệnh cho tất cả mọi người ở yên trong lều, không được tự ý đi lại, còn các hộ vệ thì trấn giữ khắp các ngả của doanh địa.
Thú y áo sống xộc xệch, vội vàng chạy đến. Nhìn thấy ngựa nằm la liệt trên mặt đất, lại ngửi thấy mùi phân hôi thối bốc lên ngút trời, lão cũng sợ hãi đến biến sắc.
Lão đeo thùng thuốc nhỏ, đi đến bên cạnh một con ngựa, sai người nâng đầu nó lên, lấy dụng cụ cạy miệng ngựa ra rồi ghé mắt nhìn vào bên trong. Sắc mặt lão chùng xuống, đến khi nhìn thấy đống phân ngựa loãng như bùn thì nét kinh hãi lại càng lộ rõ.
"Tình hình thế nào?" Đám đông xung quanh vẫn luôn nín lặng, chờ thú y kiểm tra xong, Vũ Văn Thừa Triêu lập tức lên tiếng.
Thú y chắp tay: "Chờ một lát." Lão hỏi: "Ai phụ trách việc cho ngựa ăn?"
Có người bên cạnh giơ tay: "Bên này là ba người chúng tôi." Cạnh gã còn hai người nữa đang đứng.
"Ngươi qua đây." Vũ Văn Thừa Triêu chỉ tay vào gã.
Kẻ đó rụt rè bước lên, chắp tay đáp: "Tiểu nhân Đái Thắng, phụ trách cho bầy ngựa bên này ăn."
"Các ngươi cho chúng ăn cái gì?" Thú y nhíu mày: "Mang cỏ ngựa lại đây cho ta xem."
Đái Thắng vội vàng ngoảnh đầu bảo: "Mau đi mang chỗ thức ăn ngựa còn thừa qua đây."
Hai người kia hớt hải chạy đi, nhanh chóng xách hai thùng thức ăn ngựa tới, bên trong đều chỉ còn lại một non nửa. Vũ Văn Thừa Triêu nhíu mày hỏi thú y: "Ông nghĩ cỏ ngựa có vấn đề sao?"
"Chắc chắn là do cỏ." Thú y không cần suy nghĩ, đáp lại vô cùng chắc nịch: "Nếu chỉ một hai con có triệu chứng thì còn có khả năng khác, nhưng nhiều ngựa đồng loạt tiêu chảy như vậy thì chỉ có thể là thức ăn xảy ra vấn đề." Lão lấy muôi gỗ múc một muôi từ trong thùng ra, lập tức có người cầm đuốc sáp lại soi sáng. Thú y tiến đến ngửi ngửi, lại nhặt một nhành cây nhỏ gạt tới gạt lui đống cỏ ngựa, sau đó cúi gầm mặt xuống, hai mắt trợn trừng. Vũ Văn Thừa Triêu trầm giọng hỏi: "Phát hiện ra thứ gì rồi?"
"Đại công tử mời xem, màu sắc rễ cỏ ở đây không đúng." Thú y ngẩng đầu lên: "Chúng có màu đen ngòm, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể xuất hiện tình trạng này."
"Vậy ý của ông là?"
"Trong thức ăn có độc." Nét mặt thú y nghiêm nghị: "Bầy ngựa bị tiêu chảy đều là do trúng độc mà ra."
Đám đông xung quanh đều biến sắc, ngay cả Tần Tiêu cũng giật mình kinh hãi. Hắn chợt nhớ lại lúc tự mình cho Hắc Bá Vương ăn, nó không những không nuốt mà còn có phản ứng bất thường. Hiện tại xem ra, Hắc Bá Vương thông minh hơn những con ngựa khác rất nhiều, nó đã sớm phát hiện ra thức ăn có vấn đề.
Lúc đó, hiển nhiên thú y không ngờ nguyên nhân nằm ở thức ăn, thậm chí còn không thèm kiểm tra, chỉ lo khám xét cho Hắc Bá Vương.