Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 382. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 107

Tần Tiêu cau mày. Hắn chợt nhớ lại trước đây cũng từng nghe thấy tiếng khóc vọng ra từ nó, đêm nay tiếng khóc lại cất lên. Lẽ nào nữ nhân bên trong nghĩ đến cảnh bản thân sắp bị biến thành món đồ chơi đem dâng cho người Ngột Đà nên trong lòng xót xa tủi phận, không kìm được mà bật khóc.

"Không cần bận tâm, ngươi cứ đi nghỉ đi." Tần Tiêu khẽ thở dài: "Chúng ta chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho thương đội. Chỉ cần không bị mã tặc tập kích, rất nhiều việc chúng ta không nên nhúng tay vào làm gì."

Cảnh Thiệu cũng chẳng phải phường lề mề chậm chạp, bèn chắp tay cáo lui.

Tần Tiêu lại vươn vai một cái, thuận thế ngồi xuống bên xe ngựa. Hắn ngẩng đầu ngắm trăng, trong đầu lại hiện lên bóng dáng của tiểu sư cô, không biết lúc này nàng có đang ngắm cùng một vầng trăng khuyết này không.

Nhưng xác suất cao là nàng đang nằm ngáy o o trên giường rồi.

Vơ vét mấy trăm lạng bạc trên người hắn, số tiền đó dẫu cho cả năm trời nàng có ăn sung mặc sướng cũng dư dả.

Chỉ là với cái tính cách kia của nàng, Tần Tiêu khó lòng mà tin nổi mấy trăm lạng bạc kia có thể nằm gọn trong túi nàng được một tháng.

Hắn không nhịn được đành lắc đầu cười khổ. Lúc ở cạnh tiểu sư cô, thật sự phiền phức vô cùng, hận không thể tung một cước đá phăng nàng ra khỏi nhà. Thế nhưng sau khi chia tay, nói cũng lạ, dăm bữa nửa tháng hắn lại nhớ tới nàng.

Có lẽ bởi vì bao năm qua hắn luôn phải sống cô độc một mình. Vậy mà chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi, bên cạnh hắn thật vất vả mới có một người kề cận. Dẫu chỉ là đấu khẩu mỉa mai lẫn nhau, nhưng so với cảnh lủi thủi một mình vẫn tốt hơn gấp ngàn lần.

Chỉ là nàng cũng đang bị Chân Hầu phủ truy nã, giờ này lưu lạc phương nào, đó mới là ẩn số lớn nhất.

Nhớ tới Mộc Dạ Cơ, trong đầu Tần Tiêu lại bất giác nhớ đến Thẩm Dược Sư đang ở trong Giáp Tự giám. Tính theo thời hạn, Thẩm Dược Sư đã thụ án xong. Chỉ cần mãn hạn tù, Giáp Tự giám sẽ tuyệt đối không giữ người thêm dẫu chỉ một ngày. Thẩm Dược Sư chắc hẳn đã bước ra khỏi Giáp Tự giám rồi.

Người của Kiếm Cốc tìm kiếm tung tích lão khắp nơi, vậy mà lão lại ngang nhiên trốn trong Giáp Tự giám ung dung tự tại. Người của Kiếm Cốc chắc chắn không bao giờ ngờ được lão lại chơi chiêu bài này.

Chỉ là sau khi rời khỏi Giáp Tự giám, không biết lão lại dạt về phương nao?

Có điều trong thâm tâm hắn hiểu rõ, bất kể là Thẩm Dược Sư hay Mộc Dạ Cơ, bọn họ đều là những kẻ phi phàm. Hắn cũng chẳng cần lo lắng cho sự an nguy của họ làm gì.

Ngược lại chính bản thân hắn, vốn đang ung dung tự tại làm một gã ngục tốt quèn ở Giáp Tự giám, nay lại phải lưu lạc bên ngoài. Dẫu rằng hiện tại đã trở thành kỵ hiệu của Bạch Hổ doanh, hơn nữa lại rất được Vũ Văn Thừa Triêu coi trọng, thế nhưng Tần Tiêu vẫn mong muốn có được cuộc sống ngày trước hơn. Cuộc sống bây giờ, nói trắng ra là đi bước nào hay bước nấy mà thôi.

Giữa lúc tâm trí đang lang thang nơi chín tầng mây, bên tai Tần Tiêu bỗng văng vẳng tiếng khóc nỉ non.

Tần Tiêu đứng dậy, đưa mắt nhìn thẳng về phía chiếc xe ngựa kia. Tiếng khóc hiển nhiên vọng ra từ hướng đó.

Mặc dù người trong xe chẳng có chút dây mơ rễ má nào với hắn, thế nhưng suốt quãng đường đi tiếng khóc cứ liên tục vọng lại khiến Tần Tiêu không khỏi tò mò. Hắn không nhịn được bèn bước tới gần xe ngựa, tằng hắng một tiếng. Tiếng khóc bên trong tức khắc ngưng bặt.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Tần Tiêu nhẹ giọng hỏi: "Tại sao lại thường xuyên than khóc như vậy?"

Bên trong lập tức im lìm như tờ. Tần Tiêu sực nhớ ra người bên trong dẫu sao cũng là phận nữ nhi, giọng nói liền dịu đi đôi chút: "Cần gì thì cứ nói một tiếng. Chúng ta đã ra khỏi quan ải rồi, khí hậu Quan Ngoại có lẽ sẽ khác so với trong quan. Nếu trong người thấy khó chịu, đội ngũ cũng có đại phu đi theo."

"Có... có người thấy không khỏe." Tần Tiêu vừa dứt lời, cuối cùng bên trong cũng truyền ra giọng nữ nhân.

Tần Tiêu sững sờ, hỏi lại: "Trong xe có mấy người?"

"Ba... ba người!" Giọng nói của nữ tử kia dường như có phần e dè sợ sệt.

Tần Tiêu đáp: "Vậy các ngươi đợi một lát, ta đi gọi đại phu tới." Hắn thầm nghĩ bất kể mấy nữ nhân này mang thân phận gì, dẫu cho bị xem như món quà đem dâng lên kẻ khác thì xét cho cùng cũng là con người. Thân thể bất an, tóm lại vẫn nên thỉnh đại phu đến khám thử xem sao.

"Không cần đâu." Lại một giọng nói vang lên, dịu dàng uyển chuyển: "Nàng ấy nghỉ ngơi một lát là khỏi thôi..."

Nghe thấy thanh âm này, toàn thân Tần Tiêu chấn động.

Giọng nói êm ái lọt tai, nhưng phát âm lại chẳng mấy chuẩn xác, hơn nữa còn mang theo ngữ điệu dị vực. Quan trọng nhất là Tần Tiêu cảm giác âm thanh này quen thuộc đến dị thường. Hắn cau chặt mày, chần chừ một thoáng rồi không nhịn được hỏi: "Ngươi... ngươi là Cáp Ni Tư?"