Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nét mặt Hàn Vũ Nông nặng nề, y chắp tay nói: "Là ty chức thất trách."
"Nếu nói cho cùng, ta không thể trách mắng các ngươi." Đỗ Hồng Thịnh than thở: "Năm xưa triều đình đạt được thỏa hiệp với môn phiệt Tây Lăng, bổng lộc của nha dịch quan sai các nha môn ở Tây Lăng sẽ do môn phiệt Tây Lăng trích một phần từ tiền thuế ra để chi trả. Bổng lộc vốn dĩ đã ít ỏi, bọn chúng lại hay viện cớ kỳ kèo, cũng khó trách có kẻ nảy sinh oán thán." Ông ta lắc đầu cười khổ: "Hai năm trước ta từng dâng lên triều đình một đạo tấu chương, thỉnh cầu triều đình mỗi năm xuất từ quốc khố một khoản bạc nhằm gia tăng bổng lộc cho quan sai Tây Lăng. Dẫu sao ăn bổng lộc của triều đình thì mới nhớ đến ân đức của triều đình được."
Hàn Vũ Nông liền hỏi: "Triều đình không chuẩn tấu sao?"
"Chỉ thả lại một câu quốc khố trống rỗng, chờ thêm một thời gian rồi bặt vô âm tín. Đến tận bây giờ vẫn chẳng có ai đả động gì tới chuyện này." Đỗ Hồng Thịnh bất đắc dĩ nói: "Phủ Đô úy của ngươi thế còn coi như tạm ổn, dưới quyền thống quản của ngươi, ít ra còn biết nghĩ tới triều đình. Còn những nha môn khác ấy à, hừ hừ...!" Ông ta ghé sát bên tai Hàn Vũ Nông thì thầm: "Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Trước khi bàn đến chuyện trung thành với vương triều, rất nhiều kẻ phải tìm cách giữ lấy mạng sống trước đã. Dù bạc trắng chưa chắc đã mua chuộc được nhân tâm của tất cả mọi người, nhưng đại đa số đều sẵn sàng cúi lưng uốn gối vì tiền tài. Phủ Đô úy phải giữ cho thật trong sạch."
Sắc mặt Hàn Vũ Nông sắc lạnh, y khẽ gật đầu.
Giữa lúc hai người đang thầm thì to nhỏ trong đại đường thì bên trong sương phòng phía Đông của phủ Quận thú, vị Lão đại nhân lặn lội từ trong kinh tới đang nhàn nhã tựa lưng vào ghế, tay cầm cuộn sách. Còn Hạ Hầu Khuynh Thành thì thấp thỏm đứng nghiêm trước mặt lão, dáng vẻ tựa như một đứa trẻ vừa phạm lỗi.
"Lão đại nhân...!" Đấu lạp nhân Văn Thúc vừa mở miệng, Lão đại nhân đã lạnh lùng cắt ngang: "Hy Thái, không cần nói đỡ cho nó nữa, lời ta đã xuất ra có khi nào thay đổi chưa?"
Hạ Hầu Khuynh Thành ngẩng đầu nài nỉ: "Đàm gia gia, ngài cứ tha lỗi cho cháu một lần này đi, cháu cam đoan lần sau tuyệt đối không tái phạm nữa. Từ nay về sau, ngài dặn dò câu nào cháu cũng sẽ răm rắp nghe theo, ngài bảo cháu đi hướng đông, cháu sẽ tuyệt đối không rẽ hướng tây."
"Nha đầu, lúc rời kinh thành, miệng lưỡi ngươi nói còn chân thành hơn hiện tại nhiều." Lão đại nhân hậm hực gắt gỏng: "Phụ thân ngươi dung túng ngươi quá mức, ta cũng nể mặt hắn nên mới dẫn ngươi ra ngoài mở mang tầm mắt. Lúc đó ngươi còn đứng trước mặt hắn thề thốt hứa hẹn hết lần này đến lần khác với ta, rằng sau khi ra ngoài, nhất ngôn nhất hành đều tuân theo lời ta căn dặn. Thế nhưng dọc đường đi ngươi đã làm những gì, chắc không cần ta nhắc lại nữa chứ?" Lão ngồi thẳng người dậy, giọng mang điệu tiếc rèn sắt không thành thép: "Dọc đường ngươi gây họa không ít. Lúc tới Quy thành, ta đã năm lần bảy lượt nhắc nhở ngươi ở Tây Lăng nhất định phải cẩn thận từng li từng tí, tuyệt đối không được tự tác chủ trương làm xằng làm bậy, thế nhưng...!"
"Nhưng cháu cũng đâu có rước họa gì lớn đâu." Hạ Hầu Khuynh Thành vẫn có phần ấm ức, cái miệng nhỏ chu lên cãi bướng.
Lão đại nhân trừng lớn hai mắt, tức giận thổi ngược cả râu: "Không gây họa lớn? Lén lút trốn khỏi phủ, quỵt tiền ăn ở tiệm mỳ, chút ấy thì thôi đi, hôm nay trốn đi nghe lén Đỗ Hồng Thịnh thăng đường xử án, vậy mà ngươi còn dám xông ngang vào nhúng tay. Khuynh Thành a Khuynh Thành, có phải ý ngươi là cứ phải giết người phóng hỏa thì mới tính là gây họa đúng không? Ngươi... ngươi muốn chọc tức chết lão phu đây mà...!"
"Đám người của phủ Chân hầu cậy thế ức hiếp người quá đáng, còn dám ngang nhiên tuốt đao trong phủ Quận thú. Đàm gia gia, ngài không tận mắt nhìn thấy đó thôi, bọn chúng ngông cuồng lắm, nếu cháu không đứng ra cản lại, bọn chúng thực sự muốn giết người phóng hỏa rồi." Hạ Hầu Khuynh Thành không phục mà biện bạch: "Nếu ngài không tin thì cứ hỏi Văn Thúc xem, có phải bọn chúng hoàn toàn coi triều đình chẳng ra gì không?"
Lão đại nhân lườm một cái sắc lẹm: "Mọi việc đó thì có can hệ gì tới ngươi?" Rồi lão quay sang nói với Đấu lạp nhân Văn Hy Thái: "Hy Thái, ngươi mau thu xếp đi, theo lời ta vừa dặn, đích thân áp giải nó về kinh thành, giao trả nguyên vẹn cho cha nó. Cứ nói là nó mang mệnh Ma vương chuyển thế, ta không phải là đối thủ của nó. Những chuyện nó làm sau khi rời kinh, ngươi đem từng việc từng việc bẩm báo đúng sự thật cho cha nó tỏ tường, tuyệt đối không được lọt lại nửa lời."
Văn Hy Thái chắp tay lĩnh mệnh: "Tuân lệnh!"
Hạ Hầu Khuynh Thành phút chốc trở nên luống cuống, vội sấn tới ôm chặt cánh tay Lão đại nhân, giọng điệu đáng thương khẩn thiết nài nỉ: "Đàm gia gia, nếu ngài thật sự vạch áo cho cha cháu xem lưng những chuyện này, thà ngài giết cháu ngay bây giờ còn hơn, nếu không trở về cháu cũng bị cha đánh tới chết. Cháu thà bỏ mạng ở cái chốn này, cũng đỡ phải cất công băng ngàn dặm về tận Kinh đô để chịu đòn."