Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô ngước mặt, thần thái đầy kiêu ngạo phách lối. Môi Nhiếp Linh Lung run run: "Tưởng... tưởng về nhà họ Nhiếp là một bước lên mây à? Tưởng tôi thực sự không đấu lại chị à? Tôi bảo cho chị biết, trước kia là tôi không muốn đấu! Nhưng giờ chị đã hùng hổ dồn ép tôi chỉ còn cách đáp trả mà thôi!" "Tôi đang đợi đây, tôi đang cực kỳ mong đợi đây." Nhiếp Tiếu nói giọng đầy mỉa mai. Nhiếp Linh Lung tức quá, lập tức quay lưng bỏ đi. "Khoan đã." Nhiếp Tiếu chợt gọi cô ta lại. Nhiếp Linh Lung quay người, lạnh lùng nhìn cô. Nhiếp Tiếu mỉm cười: "Con của cô với thằng tóc vàng, về sau không thể thi công chức được đâu." Nhiếp Linh Lung: "???" Điên à?
Nhiếp Linh Lung tức quá lập tức quay lưng bỏ đi.
Nhiếp Tiếu chỉ thấy thoải mái vô cùng.
Còn về những lời hăm dọa của Nhiếp Linh Lung, thật ra cô cũng có chút lo lắng đấy, nhưng cô biết phải làm thế nào đây?
Là nữ phụ, dù thế nào cũng phải đối đầu với nữ chính.
Nhiếp Tiếu lướt qua cốt truyện, đã đại khái biết được Nhiếp Linh Lung định làm gì tiếp theo rồi.
Chậc chậc.
Chiều nay, Nhiếp Linh Lung hẹn Trần Nguyệt Nhi đi uống trà chiều.
Trần Nguyệt Nhi này cũng là nữ chính trong một cuốn sách. Nhiếp Linh Lung và cô ta, còn là bạn thân suốt đời.
Thân đến mức nào?
Đến mức vì cô bạn thân này, Nhiếp Linh Lung sẵn sàng đâm vài nhát vào anh ruột mình.
Ông anh cả tội nghiệp của cô, tối hôm qua đã không về nhà.
Nhiếp Tiếu nhìn vào cốt truyện của cuốn sách đó, tối qua Trần Nguyệt Nhi bỗng thấy không khỏe trong người, anh cả thương cô ta mới ở lại chăm sóc.
Dĩ nhiên, Trần Nguyệt Nhi là nữ chính, tất cả những gì của cô ta đều thuộc về nam chính. Anh cả chỉ ngủ dưới đất một đêm mà thôi.
Tình tiết hôm nay, đại khái là hai nữ chính tâm sự với nhau, cùng cảm động trước tình yêu thần tiên của nhau và hẹn ước nhất định phải ủng hộ lẫn nhau.
Trò vui này, e rằng cô sẽ không xem được, chỉ đành hóng hớt trong cốt truyện vậy.
...
Buổi chiều.
Hai tiết học kết thúc, Nhiếp Linh Lung rời đi trước.
Nhiếp Tiếu chẳng vội về. Sáng nay cô suýt nữa đã bị Bùi Việt hại, các bạn trong lớp đều quan tâm cô, Nhiếp Tiếu bèn tiện thể ở lại để gắn kết tình cảm với mọi người.
Trong cốt truyện, về sau lớp cô có đến mấy người nổi tiếng trong làng giải trí, bọn họ đều trở thành mối quan hệ của Nhiếp Linh Lung.
Tất nhiên, trọng tâm của cuốn sách đó là tình yêu nên sự nghiệp của Nhiếp Linh Lung chỉ được viết lướt qua, viết rất mơ hồ.
Nhưng không sao, mấy mối quan hệ này, cô cứ nhận lấy trước, về sau có dùng được hay không cũng chẳng sao, ít nhiều gì cũng có thêm một con đường.
Nhiếp Tiếu thở dài thườn thượt... Cô cũng bất lực quá mà.
Là nữ phụ, đừng thấy bây giờ cô ở đâu cũng chiếm thượng phong mà lầm, nhiêu đó thì còn lâu mới thực sự thay đổi được vận mệnh, cho nên thêm được trợ lực nào thì hay trợ lực ấy.
Sau khi đại khái gắn kết tình cảm bạn học xong, Nhiếp Tiếu chuẩn bị về nhà họ Nhiếp. Tài xế đã đợi từ sớm, Nhiếp Tiếu định gọi điện bảo tài xế chạy đến đón cô, bỗng nhiên một giọng nói trầm ổn vang lên.
"Cô Nhiếp. Chúng ta lại gặp rồi."
Nhiếp Tiếu như có cảm giác, lập tức ngước mắt lên nhìn.
Quả nhiên là Cố Huyền.
Cố Huyền mỉm cười: "Video tôi cung cấp, có dùng được không?"
Nhiếp Tiếu chẳng hề ngạc nhiên, đôi mắt cô cong cong: "Hóa ra là anh, tôi cứ tưởng là Cố Thừa gửi cơ."
Cố Huyền nhìn Nhiếp Tiếu, ánh mắt sâu thẳm. Em trai anh lại cho người bám theo Nhiếp Linh Lung, còn quay được video bằng chứng cứng, điều này khiến anh rất ngạc nhiên, thậm chí còn nghi ngờ em trai mình có phải cũng trùng sinh không.
Nhưng sau khi gặp Nhiếp Tiếu ở bệnh viện, anh đã không còn thắc mắc đó nữa.
Cố Thừa không hề trùng sinh, chỉ là nghe thấy lòng của Nhiếp Tiếu thôi.
Cô Nhiếp Tiếu này, có lẽ cũng là người trùng sinh giống anh nhỉ?
Có chút giống, nhưng lại có chút không giống.
Dù sao thì những lời nam phụ nữ phụ từ trong miệng cô ấy đúng là hơi kỳ lạ.
"Cô Nhiếp." Cố Huyền đặt câu hỏi mang tính thăm dò: "Không biết lần này, tôi có vinh hạnh mời cô đi dùng trà chiều không?"
Nhiếp Tiếu không khỏi lẩm bẩm trong lòng.
[Trà chiều? Có gì hay mà uống chứ? Tôi chẳng thích đi lắm, chỉ muốn về nhà nằm ườn ra thôi. Nhưng... nếu là quán Thập Cửu đó thì tôi có hứng thú rồi! Nhiếp Linh Lung và Trần Nguyệt Nhi đã hẹn nhau ở đấy đấy!]
Cố Huyền nghe xong, rất tự nhiên nói: "Hay là... quán Thập Cửu thế nào?"
Nhiếp Tiếu: "???"
Cô hướng vẻ mặt đầy chấn động nhìn Cố Huyền.
Đệt.
Thằng cha này biết đọc ý nghĩ à?
Sao có thể hiểu cô đến thế!
Quán Thập Cửu, nếu tự nhiên cô đòi đi, có thể hơi kỳ... Nhưng nếu Cố Huyền dẫn cô đi thì chẳng còn liên quan đến cô nữa.
[Biết làm thế nào đây? Nếu đồng ý ngay thì thực sự không ổn. Làm như mình thèm bữa trà chiều này lắm ấy. Con gái chúng tôi ấy mà ít nhiều gì phải kiêu hãnh một chút. Ừm... muốn tôi đi cũng được thôi, tốt xấu gì anh cũng nên nói một câu "Mời công chúa đến nơi hẹn ước” chứ?]
Nhiếp Tiếu còn đang phân vân.
Ánh mắt Cố Huyền thoáng lóe lên ý cười, anh nghiêm túc nói: "Mời công chúa đến nơi hẹn ước."
Nhiếp Tiếu có chút ngỡ ngàng, cô nhìn Cố Huyền, ánh mắt hoàn toàn chấn động.
Cố Huyền lại duy trì gương mặt đầy nghiêm trang giải thích: "Gần đây có vẻ đang thịnh hành trò này."
Nhiếp Tiếu hắng giọng: "Trông anh Cố chẳng giống một người bắt xu hướng nhanh đến thế đâu.”
"Hôm qua tôi mới đổi điện thoại 5g."