Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Nào nào, bạn học Bùi, cậu có thể tiếp tục đập điện thoại! Hỏng điện thoại, mọi người cũng tiện thể đổi điện thoại mới. Nhưng video này sẽ tồn tại mãi trong nhóm."
Mấy bạn học bị Bùi Việt đập điện thoại vừa nghe xong câu này cũng cười nói: "Ừ nhỉ, tôi cũng định đổi điện thoại mới đây! Thế thì xin cảm ơn bạn học Bùi trước nhé."
"Chỉ sợ bạn học Bùi này căn bản đền không nổi mà thôi."
"Sợ gì? Cậu ta với Nữ Thần Linh Lung nhà chúng ta, không phải là loại quan hệ đó à? Cậu ta đền không nổi, cứ kiếm Nhiếp Linh Lung thế nào cũng được."
Ánh mắt mọi người đầy vẻ châm chọc. Cứ như thế, hình tượng Nữ Thần mà Nhiếp Linh Lung khổ tâm xây dựng, đã trực tiếp tan vỡ trong một sớm một chiều.
Và điều kích thích nhất chỉ vừa mới bắt đầu.
Trong video, Bùi Việt túm lấy Nhiếp Linh Lung, bỗng nhiên dùng sức, ném cô ta vào tường rồi tiếp đến là tiếng hét đầy hoảng hốt của Bùi Việt.
Chuyện tiếp theo, mọi người đều biết cả rồi.
"Nhiếp Linh Lung, đây mới là lý do cảnh sát bắt Bùi Việt đi. Cậu đã rõ chưa?" Nhiếp Tiếu như cười như không nhìn Nhiếp Linh Lung.
Sắc mặt Nhiếp Linh Lung đã chuyển thành trắng bệch. Môi cô ta run run, hồi lâu cũng chẳng nói nên lời. Cô ta cứ nghĩ mãi mà chẳng hiểu, đến cùng thì đoạn video này từ đâu ra, tại sao Nhiếp Tiếu lại có?
Nhiếp Linh Lung nhìn chằm chằm vào Nhiếp Tiếu: "Là chị, từ đầu đến cuối đều là chị tính kế tôi có phải không! Nhiếp Tiếu, chị ác độc quá!"
Nhiếp Tiếu cười vui vẻ: "Tôi ác độc thì tôi không phủ nhận, Nhưng tính kế cô hả? Cô cũng xứng à! Một kẻ mạo danh như cô thực sự đáng để tôi liếc thêm một cái chắc? Với lại, cái mồm cô vốn mọc trên người cô, tôi bắt cô hôn người ta à? Tôi cũng bắt cô yêu đương mù quáng đến nỗi bất chấp tất cả sao? Hay cũng là tôi bắt cô nói bậy bạ để bảo vệ người ta? Nhiếp Linh Lung, lúc nói chuyện, hãy dùng não đi nhé!"
"Với lại, đoạn video này là vừa nãy có người gửi cho tôi đấy! Tôi đoán, người tốt bụng kia chắc cũng gửi cho vị hôn phu của cô một bản rồi. Đó mới là lý do anh ta muốn hủy hôn với cô đấy, đã hiểu chưa?"
Mỗi câu Nhiếp Tiếu nói đều chạm vào tim Nhiếp Linh Lung.
Nhiếp Linh Lung sắp phát điên lên rồi.
Hóa ra... Hóa ra thái độ của anh Cố thay đổi đột ngột với cô ta là vì thế.
Lại nhớ hôm qua lúc cô ta bảo mình tự ngã, phản ứng của mọi người trở nên kỳ lạ như vậy là vì bọn họ đã biết từ lâu rồi đúng không?
Thế thì hành động của cô ta hôm qua được coi là gì?
Chú hề số một của thiên hạ ư?
Nhiếp Linh Lung thực sự choáng váng đến mức lung lay sắp đổ, trông có vẻ như sắp ngất đến nơi.
Nhìn người mình yêu thương bị dồn ép đến mức này, Bùi Việt không thể chịu đựng thêm được nữa, anh ta lao thật nhanh tới, ôm chầm lấy Nhiếp Linh Lung.
"Bùi Việt..." Nhiếp Linh Lung đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn anh ta.
Bây giờ, cô ta chẳng còn gì nữa.
Chỉ còn Bùi Việt!
Bùi Việt với gương mặt đầy đau lòng nhìn Nhiếp Linh Lung, vội vàng thề thốt: "Linh Lung, có anh đây, anh tuyệt đối không để em phải chịu thêm một chút ấm ức nào nữa."
Bỗng nhiên anh ta quay đầu nhìn Nhiếp Tiếu, trong mắt thoáng qua một tia hung ác.
"Đừng..." Ánh mắt Nhiếp Linh Lung hơi lóe lên, nhưng chỉ yếu ớt khuyên một câu.
"Anh sẽ cho cô ta biết, bắt nạt người phụ nữ của anh thì nhất định phải trả giá." Bùi Việt hừ lạnh một tiếng, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một con dao nhỏ, trực tiếp lao về phía Nhiếp Tiếu.
Nhiếp Tiếu: "???"
Meo meo meo! ?
Trong cốt truyện hệ thống do tạo ra vốn không có đoạn này mà.
Làm cái quái gì thế?
Cô chỉ tự do phát huy mấy câu nói thấu tim thôi, sao cái tên nam chính này lại thành ra thế này chứ?
"Đồ hệ thống ngu ngốc chết tiệt, mi có làm được việc không! Sao hiện tại cốt truyện lại thành ra thế này?" Nhiếp Tiếu điên cuồng gào thét trong đầu.
Hệ thống thoáng đơ ra một lúc.
Chẳng bao lâu sau nó đã sinh ra cốt truyện mới.
Tốc độ sinh ra cốt truyện mới khá nhanh, nhưng tốc độ nam chính này phát điên cũng nhanh không kém!
Thấy Bùi Việt cầm dao lao về phía cô, con dao đó còn hướng thẳng vào mặt cô nữa.
"Mày cậy mày có cái mặt này đúng không? Hôm nay, tao sẽ cho mày chẳng còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa."
Nhiếp Tiếu: "???"
Cái quái gì thế!
Tuy cô đẹp thật đấy, nhưng mấy cảnh trước đó vẫn chưa đến lúc cô cần dùng đến nhan sắc của mình đâu.
Trời ạ!
Cái mặt mũi này của cô dù không dùng thì vẫn cuốn hút thù hận!
May mà bây giờ cô có một lần sửa chữ mới.
Đã định tích trữ, nhưng vì cái mặt này... Nhiếp Tiếu nghiến răng, đành phải dùng nốt.
Trong cốt truyện viết.
[Bùi Việt cầm con dao gọt bút chì, từng bước tiến về phía Nhiếp Tiếu. Khoảnh khắc này, trong đầu anh ta, hình ảnh của Nhiếp Tiếu giống hệt người phụ nữ đã từng bỏ rơi anh ta, ngược đãi anh ta! Anh ta có thể bị bắt nạt, nhưng Linh Lung thì không, đó là người con gái anh ta đã thề sẽ trọn đời bảo vệ. Anh ta muốn cô ta phải trả giá!]
[Bùi Việt điên cuồng gào thét trong lòng. Anh ta đi đến trước mặt Nhiếp Tiếu, giơ cao con dao...]
Theo cốt truyện tiếp theo, Nhiếp Linh Lung sẽ gọi Bùi Việt lại vào giây phút cuối, Bùi Việt sẽ kịp thời thu tay một chút, nhưng vẫn để lại một vết thương không quá nặng trên mặt Nhiếp Tiếu.
Chỉ có điều nơi đây là học viện nghệ thuật, về sau Nhiếp Tiếu còn muốn trở thành diễn viên.