Thay Đổi Số Phận Nhờ Sửa Một Chữ Trong Kịch Bản

Chương 26. Tiếu Tiếu, Chị Không Thấy Rằng Mình Nợ Bùi Việt Một Lời Xin Lỗi Sao?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Có vẻ như tiểu thư thật vẫn là tiểu thư thật." Mọi người lần lượt trầm trồ tỏ vẻ thán phục. "Cũng phải, ai lại chẳng thương con đẻ của mình mà đi thương người khác?"

"Nói đi cũng phải nói lại. Nhiếp Linh Lung đâu rồi? Sao cô ta chẳng thấy về?"
"Hứ. Thằng chết tiệt Bùi Việt đó, hắn đã làm Nữ Thần Linh Lung bị thương nặng như thế, tốt nhất là để hắn ngồi tù suốt đời đi."
"Nữ Thần Linh Lung cũng đáng thương lắm chứ. Bị đưa nhầm cũng đâu phải do cô ấy muốn, giờ tôi có cảm giác cô ấy đã bị bỏ rơi rồi."
"Ừ. Nhiếp Linh Lung còn đang bị thương, thế mà bố mẹ Nhiếp đã thản nhiên đến đón Nhiếp Tiếu rồi."
"Tiểu thư thật với tiểu thư giả, rốt cuộc vẫn có khác biệt."

Có người thấy Nhiếp Linh Lung đáng thương, có người lại thấy hành động của nhà họ Nhiếp cũng có thể hiểu được, dù sao Nhiếp Tiếu cũng là con gái ruột của họ mà. Dù thế nào thì so với việc trong sách Nhiếp Tiếu bị tất cả mọi người chế nhạo, cục diện đã khá hơn quá nhiều rồi.

...

Nhà họ Nhiếp.
Tối hôm ấy, Nhiếp Linh Lung không về.
Anh cả Nhiếp Bá Lâm cũng không về.
Nhiếp Tiếu nhìn bố mẹ Nhiếp, bề ngoài yên ắng nhưng thực ra trong lòng vẫn có chút lo lắng thì không khỏi thở dài.
[Nếu bọn họ biết, đứa con gái đã nuông chiều bao nhiêu năm nay của mình, đi theo tên côn đồ kia hút thuốc uống rượu, còn cùng nhau ngủ trong nhà nghỉ rẻ tiền, hẳn là sẽ rất đau lòng.]
Cái gì?
Cơ thể bố mẹ Nhiếp đồng thời cứng đờ! Họ đã rất cố gắng để kiểm soát bản thân không can thiệp.
Nhưng mà... Hút thuốc! Uống rượu! Lại còn đi ở nhà nghỉ rẻ tiền!
Nhiếp Linh Lung, nó phát điên rồi à?
[Có mình đang ở đây, bọn họ chẳng tiện tỏ vẻ quan tâm đến Nhiếp Linh Lung. Thôi mình đành lên ngủ trước vậy.]
Nhiếp Tiếu ngáp một cái, tùy tiện nói vài câu rồi tự lên lầu.
Bố mẹ Nhiếp nhìn theo bóng lưng cô, không khỏi thấy ân hận.
Con gái bọn họ đã chịu khổ bên ngoài bao nhiêu năm, thế mà vẫn quan tâm đến bọn họ như thế. Cô chỉ theo thói quen dùng vẻ ngoài phách lối kiêu ngạo nhằm che giấu đi sự mềm yếu trong lòng. Chứ thực ra, cô quan tâm đến những người thân như bọn họ hơn ai hết.
Bố mẹ Nhiếp tự bị những suy diễn của chính mình làm cho cảm động rưng rưng, nhất thời ngay cả cảm giác thương tổn do Nhiếp Linh Lung mang lại cũng vơi đi đôi chút. Thôi kệ!
Họ có Tiếu Tiếu là đủ rồi.
Còn Nhiếp Linh Lung, những gì họ có thể cho đều đã cho hết, chọn cuộc đời thế nào, chỉ có thể xem bản thân nó thôi.
Họ làm cha mẹ, dẫu muốn kéo nó một tay, nhưng cũng phải xem nó có muốn hay không đã!

...

Ngày hôm sau.
Trong trường, buổi sáng chỉ có hai tiết.
Lúc Nhiếp Tiếu đến lớp, đã thấy Nhiếp Linh Lung đang ngồi đó với vẻ mặt e thẹn.
Bùi Việt thì vẫn ở hàng ghế cuối của anh ta. Chỉ có ánh mắt anh ta là thỉnh thoảng đổ dồn lên người Nhiếp Linh Lung, sự mập mờ giữa hai người bọn họ sắp giấu không nổi nữa rồi.
Nhiếp Tiếu nhìn mà thấy thích thú.
Lần này, bố mẹ Nhiếp hình như chẳng có ý định chia rẽ hai người bọn họ.
Tình cảm của hai người này, e rằng sắp phải lộ diện thôi.
Kiếp trước, Nhiếp Linh Lung với danh hiệu thiếu nữ piano thiên tài, kèm theo "nàng thơ mối tình đầu" được lăng xê mạnh mẽ nên vừa mới bước vào làng giải trí, đã chiếm được một chỗ đứng vững vàng rồi.
Nhưng lần này, Nhiếp Linh Lung đang mặn nồng với một tên côn đồ, còn có thể lăng xê cái gì mà "nàng thơ mối tình đầu" nữa không? Còn được tôn làm hoa khôi của trường nữa không?
Nhiếp Tiếu rất mong đợi.
Sau 24 giờ, bây giờ cô có thể sửa một chữ nữa.
Nhưng lần này, Nhiếp Tiếu muốn tích trước, sửa một chữ rất khó gây ảnh hưởng đến đại cuộc, nếu có thể sửa nhiều chữ, sửa một câu, thậm chí là sửa một đoạn, hẳn là có thể thay đổi toàn bộ hướng đi của câu chuyện, từ đó thực sự viết lại kết cục.
Còn bây giờ, chẳng cần cô ra tay, hai người nam nữ chính này tự bản thân bọn họ cũng có thể chơi chết chính mình.
Cô có thể ngồi yên xem kịch vui trước đã.

Nhiếp Tiếu chẳng muốn quan tâm đến Nhiếp Linh Lung, nên nhanh chóng tìm một chỗ ngồi xa Nhiếp Linh Lung.
Thế nhưng cô vừa định ngồi xuống, Nhiếp Linh Lung lại bỗng nhiên đứng dậy. Cô ta mang theo vẻ mặt dũng cảm, bất chấp hết thảy mà tìm đến, sau đó nói: "Tiếu Tiếu, chị không thấy rằng mình nợ Bùi Việt một lời xin lỗi sao?"
Nhiếp Tiếu bàng hoàng.
Cái quái gì đây?
Cô không muốn để ý đến kẻ ngu, thế mà kẻ ngu lại tự tìm đến cửa à?
Nhiếp Tiếu chỉ vào mũi mình rồi chỉ về phía Bùi Việt: "Tôi? Nợ cậu ta một lời xin lỗi? Cô đang nói mớ cái gì thế!"
Nhiếp Linh Lung lại không nghĩ vậy, cô ta vẫn duy trì vẻ mặt nghiêm túc nói: "Hôm qua là em tự ngã mới bị thương ở đầu. Bạn học Bùi Việt thấy chuyện bất bình, đã đưa em đến phòng y tế. Thế mà chị lại bị ảnh hưởng bởi một số định kiến, sau đó bôi nhọ bạn học Bùi Việt, hại cậu ấy bị cảnh sát bắt. Nhiếp Tiếu, chẳng lẽ chị không nên xin lỗi sao?"
Nhiếp Linh Lung nói rất chính nghĩa.
Các bạn học đều hơi ngỡ ngàng.
Ủa?
Chẳng lẽ không phải Bùi Việt làm bị thương Nhiếp Linh Lung, mà là Bùi Việt cứu Nhiếp Linh Lung sao?
Vậy thì Nhiếp Tiếu và nhà họ Nhiếp làm hơi quá rồi nhỉ?
Bùi Việt ngước cằm lên, vẻ mặt bất cần như chẳng thèm giải thích.
Trông vậy ai cũng thấy hơi ngượng ngùng. Nếu sự thật là như thế thì hôm qua chẳng phải bọn họ đã nghĩ oan cho Bùi Việt rồi sao?
Nhiếp Tiếu bực bội đến phát cười! Sau đó cô nổi khùng, đập bàn một cái thật mạnh, đứng dậy ngay lập tức.
"Nhiếp Linh Lung! Cô có bị thương hay không và có liên quan gì đến tên Bùi Việt đó hay không thì liên quan mẹ gì đến tôi?"