Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Về sau bố bọn họ mất sớm, còn để lại một đống hỗn độn, nhưng Nhiếp Minh An không có ý định trốn nợ, vẫn công nhận hôn ước.
Chẳng qua là sau này Cố Huyền bộc lộ năng lực kinh người, Cố gia chẳng những khôi phục, còn vượt xa năm đó.
Hôn ước của hai nhà cũng được đưa lên lịch trình.
Nhà họ Cố có hai người con trai, liên hôn với ai cũng đều được.
Lúc ấy so với Cố Thừa, Nhiếp Linh Lung lại càng mơ về Cố Huyền, huyền thoại kinh doanh mới hơn. Cô ta đã từng mơ ước cảnh tượng mình được hai anh em nhà họ Cố tranh giành.
Chẳng ngờ Cố Huyền đúng là một con quái vật không có tình cảm, trước đó mấy lần cô ta bày tỏ đều bị anh lờ đi.
Hôn ước cuối cùng được định, là cô ta và Cố Thừa.
Càng lớn càng già, Nhiếp Linh Lung cũng dần quên mất những ý niệm con tim thuở thiếu thời.
Thế nhưng Cố Huyền... Cố Huyền người đã làm ngơ trước cô ta, sao lại chủ động xin phương thức liên lạc của Nhiếp Tiếu?
Nhiếp Tiếu này, ngoại trừ là huyết thống của nhà họ Nhiếp, còn lại chẳng ra gì!
Trong mắt Nhiếp Linh Lung, không khỏi nảy sinh một tia sát khí.
Cô ta cúi đầu, nắm chặt ga giường. Hồi lâu sau, mới kiềm chế được cảm xúc, chậm rãi nói: "Bố mẹ, con cần đến đồn cảnh sát một chuyến."
Đúng. Cố Huyền Cố Thừa gì đó vốn chẳng quan trọng, quan trọng là Bùi Việt.
Nghĩ đến cảnh Bùi Việt đang chịu khổ trong trại tạm giam, cô ta chẳng nguôi đau lòng.
Sắc mặt Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược bỗng thay đổi.
Giọng Nhiếp Minh An hơi lạnh xuống: "Linh Lung. Loại côn đồ như Bùi Việt, đáng ra phải bị dạy dỗ. Con thực sự định đến tìm nó à?"
"Anh ấy căn bản không phải loại người như bố mẹ nói, bố mẹ vốn không hiểu anh ấy." Giọng nói của Nhiếp Linh Lung bỗng lớn hẳn lên. Hôm nay cô ta chỉ thấy bản thân làm gì cũng vướng mắc, chẳng có gì suôn sẻ cả, cái cảm giác bực bội vô cùng này khiến cô ta muốn xả ra ngoài, ngay lập tức.
Đứa con gái ngoan ngoãn ngày thường, lại vì một thằng tóc vàng mà gào lên với họ... khiến Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược nhất thời đều chẳng biết nói gì.
"Con đi trước đây!" Nhiếp Linh Lung nghiến răng, đang định đi thẳng.
Nhiếp Minh An cố kìm nén cảm giác đau lòng, chậm rãi nói: "Nếu con nhất quyết muốn dính dáng đến tên côn đồ ấy thì về sau đừng nhận bố nữa."
Bước chân Nhiếp Linh Lung hơi khựng lại rồi dứt khoát cắm đầu lao ra ngoài, chẳng ngoảnh đầu.
Khoảnh khắc này, cô ta cảm thấy mình là dũng sĩ không sợ hãi bất cứ điều gì trong truyện. Bùi Việt đang đợi cô ta đi giải cứu.
Dù có phải chống lại cả thế gian, cô ta cũng chẳng từ nan!
Nhìn Nhiếp Linh Lung bỏ đi, bả vai Nhiếp Minh An bỗng sụp xuống, cả người trông như bỗng già đi mấy tuổi.
Nhiếp Tiếu thầm thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ đanh đá: "Bố mẹ nhìn đi, nuôi bao nhiêu năm lại nuôi ra cái thứ gì thế!"
[Chuyện nam chính nữ chính đúng là không thể chia cắt được. Càng ngăn cản, bọn họ sẽ càng khăng khít. Chỉ có điều, đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, bố mẹ sẽ không thể khoanh tay nhìn, mà càng ngăn cản lại càng khiến hai kẻ ấy oán hận bọn họ. Đợi đến khi thằng tóc vàng kia trở thành tổng tài bá đạo, nhà họ Nhiếp vẫn khó thoát khỏi kiếp nạn này.]
Trong lòng Nhiếp Tiếu hiểu, có những việc chung quy vẫn khó thay đổi.
Như bây giờm cốt truyện rõ ràng là đã thay đổi cực lớn.
Nam phụ từ hôn với nữ chính trước thời hạn.
Nhưng Nhiếp Tiếu nhìn vào sách, bởi vì tình tiết thay đổi, cốt truyện cũng tự động cập nhật rồi, đúng là có một số phần quả thực đã khác đi, chỉ là kết cục cuối cùng vẫn giữ nguyên như thế, nam nữ chính kết thúc có hậu, còn nhà họ Nhiếp thì nhà tan cửa nát.
Nghe tiếng lòng của Nhiếp Tiếu, Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược đều rùng mình.
Trước đó khi nghe những tiếng lòng của Nhiếp Tiếu, bọn họ vẫn còn giữ thái độ nửa tin nửa ngờ, nhưng lại không khỏi mừng thầm vì rốt cuộc mình đã lựa chọn đi điều tra thử.
Kết quả chứng minh những lời Nhiếp Tiếu nói không phải tầm phào.
Linh Lung thực sự... có quan hệ mập mờ với một thằng tóc vàng.
Vậy thì thằng tóc vàng này sẽ thực sự trở thành tổng tài bá đạo? Đồng thời về sau chính hắn ta sẽ hủy hoại nhà họ Nhiếp?
Nuôi dưỡng Nhiếp Linh Lung bao nhiêu năm, đối với cô ta, đúng là bọn họ vẫn còn tình cảm. Thế nhưng mọi chuyện ngày hôm nay lại khiến bọn họ quá thất vọng rồi. Bọn họ cũng chỉ muốn kéo Nhiếp Linh Lung ra khỏi vũng lầy, lại chẳng ngờ đã gây nên oán hận, sau đó khiến chính mình rơi vào cảnh nhà tan cửa nát.
Thôi, thế thì bọn họ mặc kệ.
Cứ xem thử xem Nhiếp Linh Lung và thằng tóc vàng ấy sẽ có kết cục ra sao!
Hiện giờ Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược đều hơi xúc động, nhưng may mà có Nhiếp Tiếu ở đây. Nhiếp Tiếu bề ngoài vẫn duy trì vẻ kiêu căng ngạo mạn, nhưng trong lòng lại có chút an ủi.
Tiếu Tiếu của họ thích dùng lớp vỏ bọc này để che giấu tâm sự thật của chính mình, nếu không nghe được tiếng lòng của cô, biết đâu bọn họ còn hiểu lầm cô.
May mà trời thương bon họ, đã cho Tiếu Tiếu đến bên cạnh, lại cho bọn họ nghe được tiếng lòng của cô.
Hình như,Tiếu Tiếu của họ biết được một số điều mà người thường không biết. Chỉ cần đi theo gợi ý của con gái, thay đổi vận mệnh, hẳn là dễ như trở bàn tay!
Chỉ có điều chuyện này nói ra thật quá hoang đường, bản thân biết thì thôi, nhất quyết không được để người khác phát hiện.
"Con gái cưng bỏ chạy thế rồi, bố mẹ chẳng mau chóng đuổi theo đi à? Con còn muốn đi xem náo nhiệt đấy." Nhiếp Tiếu tiếp tục đanh đá nói.
[Hóng hớt, hóng hớt, tôi muốn xem hóng hớt.]
Mặt Nhiếp Minh An đầy bất lực nhìn Nhiếp Tiếu: "Con gái cưng của bố chẳng phải là con à? Buổi chiều con sắp đến giờ học rồi, đi nào, bố đưa con đến trường."