Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa mới chìm trong cú sốc Nhiếp Linh Lung đã có vị hôn phu, tiếp sau đó, anh ta lại bị Nhiếp Linh Lung đích thân yêu cầu thả ra, đáy lòng Bùi Việt run lên, hơi thẫn thờ buông Nhiếp Linh Lung xuống.
Vệ sĩ đỡ lấy Nhiếp Linh Lung, sau đó đứng bên cạnh Cố Thừa.
Cố Thừa lạnh lùng nhìn Bùi Việt: "Anh hại Linh Lung bị thương, việc này tôi đã báo cảnh sát rồi. Bùi Việt, anh có thể mong chờ chuyến du lịch trong tù của mình từ bây giờ rồi đó."
[A nha? Sao nam phụ này lại biết?]
Nhiếp Tiếu không nhịn được mà tò mò nghĩ thầm.
Bùi Việt cũng thắc mắc tương tự, sau đó anh ta nghiến răng nói: "Anh nói bậy."
"Cứ chờ đi." Cố Thừa cười lạnh rồi quay xe lăn định rời đi.
[Ôi chao, trò vui kết thúc nhanh thế. Nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng khá tò mò, nam phụ này định làm gì tiếp theo đây? Ủa ủa, Nhiếp Tiếu cô suy nghĩ linh tinh cái gì thế! Là nam phụ thì đương nhiên sẽ phải tha thứ cho Nhiếp Linh Lung rồi!]
Cố Thừa: "..."
Anh ta quay đầu, nghiến răng trừng mắt nhìn Nhiếp Tiếu: "Cô, đi cùng tôi đưa Linh Lung đến bệnh viện!"
Nhiếp Tiếu không nhịn đượcmà trợn mắt: "Tôi còn phải lên lớp!"
Cố Thừa với gương mặt vô cảm nói: "Chiều nay cô chỉ có một tiết, đến bệnh viện xong quay về vẫn kịp."
Nhiếp Tiếu bất lực.
Người này tra lịch học của cô kỹ thế để làm gì?
Cô giật mình nhận ra, Cố Thừa này hẳn là đã tra lịch học của Nhiếp Linh Lung, chỉ là cô và Nhiếp Linh Lung học giống nhau nên Cố Thừa mới biết luôn của cô thôi.
Nhiếp Tiếu bỗng thấy hơi lăn tăn.
[A a a a, biết chọn thế nào đây! Ở lại thì chắc chắn sẽ trông thấy cảnh tượng Bùi Việt bị cảnh sát bắt đi, mà đi theo thì chắc chắn sẽ trông thấy màn đối đầu của nam phụ và nữ chính. Khó chọn quá, khó chọn quá, thực sự khó chọn quá.]
Cố Thừa bèn dùng ánh mắt giết người nhìn Nhiếp Tiếu.
Con khốn này, cứ nam phụ nam phụ, định chọc tức ai đây!
May mà chẳng bao lâu sau Nhiếp Tiếu đã không cần lăn tăn nữa, bởi vì một lát sau, cảnh sát đến. Rất rõ ràng, Cố Thừa đã báo cảnh sát từ sớm, hơn nữa trong tay cảnh sát có lẽ đã nắm giữa bằng chứng tuyệt đối rồi nên chẳng cần biết Bùi Việt biện hộ gì, đã trực tiếp dẫn anh ta đi.
Nhiếp Linh Lung nhìn qua, trong lòng hơi sốt ruột.
Nhưng dưới tình hình này, cô ta cũng chẳng dám nói gì nhiều, chỉ có thể giả chết.
"Đi được chưa?" Cố Thừa nhìn Nhiếp Tiếu.
"Đi đi đi." Nhiếp Tiếu nhanh chóng lựa chọn.
[Tôi là một chú tra trong ruộng dưa, chỗ nào có dưa là chui vào. Hì hì hì hì.]

(Con tra là một loài thú hoang thuộc họ lửng chuyên đi ăn dưa hấu nên được liên tưởng đến đám người thích hóng drama.)
Cố Thừa: "..."

Một đoàn người này vừa đi, hiện trường bỗng náo nhiệt lên.
"Nhiếp Linh Lung có vị hôn phu rồi à? Sao trước đây chưa từng nghe nói đến?"
"Hình như vẫn giấu kín."
"A a a, Nữ Thần của tôi."
"Nữ Thần gì chứ. Dính dáng đến loại Bùi Việt kia thì chậc chậc..."
Trong khoảnh khắc này, dường như hình tượng Nhiếp Linh Lung gìn giữ bấy lâu, đã có dấu hiệu sụp đổ.

...

Vừa đến bệnh viện, bố mẹ Nhiếp cũng chạy sang.
Hai người thấy Cố Thừa đưa Nhiếp Linh Lung đến, cũng chẳng hỏi câu nào, như thể đã biết gì từ lâu, sắc mặt của cả hai đều rất khó coi.
Sự thực thì... Hôm qua nghe được tiếng lòng của Nhiếp Tiếu, ba người Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược, còn có Cố Thừa, đã lần lượt cho người điều tra việc của Nhiếp Linh Lung.
Vốn dĩ, quan hệ của Nhiếp Linh Lung và Bùi Việt vẫn được giấu kín suốt cả thời đại học, không bị ai phát hiện.
Nhưng hôm nay, từ sáng bọn họ đã để lộ ra dấu vết mờ ám trong lớp.
Sau đó lúc lên sân thượng, lại trực tiếp bị người ta lưu lại bằng chứng thuyết phục rồi.
Chuyện là như vầy, Nhiếp Minh An đã mua chuộc bạn học của Nhiếp Linh Lung để theo dõi, còn Đỗ Nhã Nhược thì bỏ máy nghe trộm vào cúc áo của Nhiếp Linh Lung.
Cố Thừa còn tàn nhẫn hơn, anh ta trực tiếp thuê thám tử bám theo.
Kết quả là vị thám tử ấy đẫ lặn lội lên sân thượng một cách thần không biết quỷ không hay, còn quay được đoạn video hoàn chỉnh.
Cố Thừa đã đưa đoạn video này cho cảnh sát, đó cũng là lý do Bùi Việt bị bắt nhanh như thế!
Cố ý gây thương tích còn có chứng cứ đầy đủ, e rằng anh ta sẽ phải ngồi tù kha khá ngày đây.
"Sao anh lại đến đây?" Đỗ Nhã Nhược ném ánh mắt có phần kỳ quái nhìn Nhiếp Minh An.
Nhiếp Minh An tỉnh bơ nói: "Ồ, anh đi khám sức khỏe ở bệnh viện này, vừa vặn gặp được chuyện này. Còn em?"
Đỗ Nhã Nhược vội vàng nói: "Em cũng vậy."
Hai người đều ra khỏi nhà từ sớm, thực sự đi kiểm tra tình trạng tinh thần của mình, nhưng bọn họ lại sợ mình có vấn đề thật, không muốn nửa kia lo lắng nên đi riêng.
Lần này tiện thể lấy làm cớ.
Hai người đồng thời nghĩ: “May mà giải thích được, dẫu sao cũng không thể nói bọn họ biết mình nghe thấy tiếng lòng của Nhiếp Tiếu nên đã điều tra Linh Lung trước!"

...