Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cứ như vậy học xong một buổi sáng, Nhiếp Linh Lung chỉ thấy đầu óc trống rỗng, chẳng lưu lại một chút kiến thức nào cả. Cô ta không nhịn được lại lén quay đầu, nhìn Bùi Việt đang ngủ ở hàng ghế cuối, một tia buồn bã xẹt qua đáy mắt.
Làm thế nào bây giờ?
Bùi Việt thực sự không thèm để ý đến cô ta nữa à?
Nhiếp Tiếu nhìn Nhiếp Linh Lung, không khỏi chép miệng.
Nói thật, cô không hiểu nổi cô nữ chính này. Trong sách, thành tích của Nhiếp Linh Lung vốn rất tốt, nhưng vì nam chính, thành tích chuyên ngành tụt dốc, cuối cùng còn suýt thì không tốt nghiệp nổi.
Về sau cũng nhờ nhà họ Nhiếp dùng năng lực tiền bạc của mình, đã lấy được bằng tốt nghiệp cho cô ta, lại quảng bá cho cô ta danh hiệu thiếu nữ piano thiên tài, để cô ta có một chỗ đứng trong làng giải trí, trở thành ngôi sao lấp lánh.
Có thể nói, những mặt tệ hại của nữ chính đều là vì Bùi Việt, còn tất cả những gì cô ta có đều là nhờ nhà họ Nhiếp.
Thế nhưng... Nữ chính chỉ vì người nhà từng chia rẽ cô ta và Bùi Việt mà căm tức chính người nhà đã nuôi dưỡng cô ta suốt gần hai mươi năm.
Cái mạch não này, dù nghĩ như thế nào Nhiếp Tiếu cũng không thể hiểu nổi.
Xuyên sách một lần, Nhiếp Tiếu thực sự rất trân trọng cuộc sống hiện tại. Đời trước của cô, dẫu được người ta gọi là Ảnh Hậu trẻ nhất, nhưng thực ra cô cũng có ước ao.
Ước ao của cô có liên quan đến chuyện cô chưa từng được học chuyên sâu bài bản, cô phải tự mình từng bước tiến vào trong đoàn làm phim, từ vai quần chúng A B C, dần dần trở thành nữ phụ rồi thành nữ chính, thành Ảnh Hậu.
Nhưng càng về sau, cô càng cảm thấy mình vẫn còn thiếu sót.
Đời trước, cô đã định đi học lại những kiến thức chuyên môn một cách có hệ thống, chỉ là chưa kịp thực hiện mong muốn này, cô đã gặp phải một tai nạn rồi đến thế giới hiện giờ. Ai ngờ lại đúng dịp cho cô một cơ hội học tập.
Phải biết rằng trong những cuốn tiểu thuyết này, con đường sự nghiệp không bao giờ là quan trọng nhất, dù về sau Nhiếp Linh Lung có trở thành người nổi tiếng trong làng giải trí thì điều quan trọng nhất với cô ta cũng không phải là những thành tựu đó, mà là người đàn ông cô ta yêu thương.
Vì thế con đường sự nghiệp trong sách hầu như chẳng quan trọng gì.
Nhiếp Tiếu nghĩ, chỉ cần cô sửa mạch truyện một chút, e là hệ thống cũng chẳng bận tâm đâu.
Ừm... nữ chính không muốn làm thì cô làm.
Cô sẽ bước lên đỉnh cao mà đời trước chưa từng đạt tới ở thế giới này.
Còn nữ chính...
Nhiếp Tiếu mỉm cười, trưa nay sẽ có một tình tiết mấu chốt đấy.
Cô ta tự cam tâm sa đọa, tự nguyện chìm đắm thì kệ cô ta đi.
Nhiếp Tiếu chẳng thèm nhìn Nhiếp Linh Lung lấy một cái, đã bước thẳng.
Cô không đi thì làm sao để lại không gian cho nam nữ chính?
Thấy Nhiếp Tiếu rời đi, Nhiếp Linh Lung không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cô ta nhìn Bùi Việt rồi cắn môi dưới, sau đó đứng dậy, lề mề đi ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, Bùi Việt cũng đứng dậy, đi theo.
...
Nhiếp Linh Lung vừa bước tới sân thượng trường, bỗng nhiên một bóng dáng ôm lấy cô ta.
Là Bùi Việt.
Gương mặt Nhiếp Linh Lung đỏ ửng, cô ta xoay người, hai người hôn nhau cuồng nhiệt.
Nhiếp Tiếu không xem được trực tiếp tại hiện trường, nhưng cô nhìn thấy hiện trường livestream bằng văn tự!
Đoạn này thuộc về tình tiết mấu chốt.
Diễn biến đến bước nào thì các câu tương ứng trong cốt truyện sẽ được tô màu bằng chữ đỏ và in đậm, Nhiếp Tiếu có muốn không thấy cũng chẳng được.
Chỉ xem chữ thôi, Nhiếp Tiếu đã thấy hơi chướng mắt.
Vốn dĩ cô muốn tích lũy một chữ quý báu có thể sửa cốt truyện này, nhưng bây giờ, hình như không tích nổi.
Nhiếp Tiếu nhịn đau lấy bút ra. Ngày mai, bắt đầu từ ngày mai, cô nhất định sẽ tích chữ cho tốt!
...
Sân thượng.
Không khí vô cùng nóng bỏng.
"Trước mặt người ta thì lạnh nhạt với tôi, sau lưng thì nồng nhiệt như vậy? Hả? Cái con yêu tinh này!"
Hơi thở của Bùi Việt nóng hổi.
Gương mặt Nhiếp Linh Lung đỏ ửng, nhẹ nhàng nói: "Anh cũng biết đấy, nhà họ Nhiếp vừa tìm được con gái ruột của họ. Em... bây giờ cuộc sống của em không dễ dàng. Em không thể bị Nhiếp Tiếu nắm thóp nữa."
Bùi Việt hơi bực mình: "Thế... anh chính là thóp trong miệng em à? Nhiếp Linh Lung, anh không xứng với em sao?"
Nhiếp Linh Lung hơi sốt sắng nói: "Không ... không phải vậy! Chỉ là người nhà họ Nhiếp vốn dĩ luôn coi trọng đồng tiền, họ chỉ nhìn vẻ bề ngoài của một người, họ mãi mãi không biết anh tốt bụng và tuyệt vời thế nào! Anh như mặt trời ấy, cho em cảm thấy vô cùng ấm áp! Bùi Việt, em biết anh tốt, nhưng họ không biết. Bản thân em thế nào cũng được, nhưng em sợ họ sẽ ra tay với anh. Em tuyệt đối không cho phép anh vì em mà xảy ra bất cứ chuyện gì."
"Linh Lung." Bùi Việt lập tức cảm động vô cùng.
"Bùi Việt." Nhiếp Linh Lung cũng lộ vẻ mặt tha thiết.