Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhiếp Linh Lung cố gắng che giấu cảm xúc, giả bộ ngoan ngoãn mà đứng yên tại chỗ.
"Vào đi." Nhiếp Bá Lâm nói.
Trần Nguyệt Nhi đã hẹn anh ta đi gặp mặt, lát nữa anh ta còn phải đi tìm cô ấy đây.
Đã là việc lớn như mang thai này, chỉ cần đợi xác nhận xong, bọn họ sẽ phải gấp rút tổ chức hôn lễ...
Thế nhưng nhớ tới tiếng lòng của Nhiếp Tiếu, rút cuộc Nhiếp Bá Lâm vẫn để ý thêm mấy phần. Dù sao vẫn phải xác nhận kỹ càng cái đã.
Nhiếp Tiếu hừ lạnh một tiếng, sau đó kiêu ngạo quay người, bước thẳng vào cổng trường.
Nhiếp Linh Lung cắn răng, lặng lẽ bước theo sau. Cô ta vẫn duy trì điệu bộ ấm ức, muốn tranh thủ sự thương hại của mọi người.
Nhưng cô ta cứ đi theo sau lưng Nhiếp Tiếu thế này... Lại chẳng khác gì một ả người hầu.
Khi hai người này biến mất, tiếng xì xào bỗng ồn lên.
"Đó là Nhiếp Tiếu à? Cảm giác cậu ấy thay đổi hoàn toàn rồi nhỉ!"
"Thực ra từ ban đầu Nhiếp Tiếu cũng khá đẹp, chỉ là không có tiền làm đẹp thôi."
"Nhìn thế này, cậu ấy còn xinh hơn Nhiếp Linh Lung một chút."
"Chỉ đẹp thôi thì có ích gì? Nhiếp Linh Lung người ta đâu chỉ có nhan sắc để khoe khoang. Cô ấy còn là thiếu nữ piano thiên tài cơ mà!"
"Lúc nãy chẳng phải mọi người đều nói nhà họ Nhiếp chẳng coi trọng cô con gái thật vừa ở quê lên à? Sao tôi thấy chẳng giống lắm nhỉ?"
Nhiếp Bá Lâm thậm chí còn hơi thiên vị Nhiếp Tiếu. Nếu không, Nhiếp Tiếu kiêu ngạo đến thế, đáng lẽ cũng phải bị nói nặng lời vài câu.
"Rốt cuộc người ta cũng là con ruột, em ruột mà! Nhiếp Tiếu này, coi như đã thực sự lên được cành cao rồi."
"Chẳng qua là đầu thai tốt thôi. Tôi nhớ mấy môn chuyên ngành của cô ta toàn bét bảng hết nhỉ? Kiểu gì cũng chỉ làm nhà họ Nhiếp xấu mặt mà thôi!"
Vẫn có đủ mọi lời xì xào, nhưng so với việc tất cả mọi người trong sách đều nghiêng về một phía mà trào phúng Nhiếp Tiếu thì hiện giờ mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Nhiếp Tiếu chẳng quan tâm đến mấy cái đó.
Cô đến để làm nữ phụ ác độc mà.
Nữ phụ ác độc cần gì danh tiếng tốt chứ?
Đương nhiên là bản thân cứ mắng sướng miệng đã rồi tính!
Nhiếp Tiếu và Nhiếp Linh Lung vốn là học sinh cùng lớp, tiết đầu tiên bọn họ cần học chung.
Nhiếp Linh Lung cố tình chen vào ngồi cạnh Nhiếp Tiếu. Nhiếp Tiếu ném cho cô ta một cái lườm sắc lẻm.
Nhiếp Linh Lung nhẹ nhàng nói: "Tiếu Tiếu, anh cả bảo chúng ta phải hòa thuận đấy. Em nghĩ, dù sao chúng ta cũng là chị em, nếu chị cần giúp gì, cứ nói với em."
Giọng nói của Nhiếp Linh Lung rất nhẹ nhàng êm ái, nhưng lại ám chỉ thành tích của Nhiếp Tiếu không tốt, cần cô ta giúp đỡ.
Nhiếp Tiếu như cười như không, nhìn cô ta với ánh mắt đầy ý mỉa mai, sau đó bình thản nói: "Em gái à, đúng là chị đang cần em giúp thật."
"Chị cứ nói." Nhiếp Linh Lung vội vàng nói.
Thành tích chuyên ngành của cô ta cũng tốt, Nhiếp Tiếu chỉ là con rùa đứng cuối bảng, chỉ cần Nhiếp Tiếu mở miệng, cô ta tất nhiên sẽ giúp Nhiếp Tiếu giải quyết vấn đề, đồng thời cũng để mọi người nhìn xem, Nhiếp Linh Lung này mới là tiểu thư khuê các thực sự.
"Ồ, chị khát rồi, em đi rót cho chị một cốc nước." Nhiếp Tiếu trực tiếp đưa chiếc bình giữ nhiệt của mình sang.
Nhiếp Linh Lung sững sờ, cô ta không nhịn được mà lên tiếng nói: "Ý của em không phải như vậy..."
"Bảo giúp chuyện nhỏ thế mà em cũng chẳng chịu giúp thì còn trông chờ được gì ở em nữa?" Nhiếp Tiếu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Đúng lúc này, đột nhiên cánh cửa bị ai đó đá mạnh một cái.
Nhiếp Tiếu liếc về phía cửa.
Úi chà.
Thằng tóc vàng xuất hiện rồi!
Thằng tóc vàng này trông cũng ra gì đấy, bằng không làm sao có thể mê hoặc được nữ chính?
Trong sách gốc viết thế này.
[Gã nhuộm mái tóc vàng nổi loạn, vẻ mặt kiêu ngạo, khóe mắt còn vương vết sẹo nhỏ, nhưng những điều này chẳng hề làm ảnh hưởng đến dung mạo tuấn mỹ như thần thánh của gã.]
Nam chính Bùi Việt đã lên sân khấu lấp lánh.
Nhiếp Linh Lung vừa trông thấy Bùi Việt, hai mắt đã sáng lên rồi cũng không biết cô ta đang nghĩ gì mà trên mặt đỏ hơi ửng, sau đó lập tức cúi đầu then thùng chẳng nói nổi một câu.
Bùi Việt dùng ánh mắt đầy chiếm hữu nhìn Nhiếp Linh Lung một cái rồi bước một mạch đến trước mặt Nhiếp Tiếu, trong mắt lấp lánh vẻ ác ý: "Cô là đại tiểu thư mới được nhà họ Nhiếp tìm về à? Tính tình của cô lại khiến tôi khá là thích đấy. Tối nay, đi chơi với tôi không?"
Lời nói đầy trêu cợt của Bùi Việt lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Nhiếp Linh Lung ngước mắt lên, gương mặt tái đi. Cô ta biết Bùi Việt đang giúp mình làm nhục Nhiếp Tiếu, nhưng nghe thấy những lời này, chẳng hiểu sao cô ta lại thấy hơi buồn.
Anh ta... anh ta thực sự thích tính khí của Nhiếp Tiếu sao?
Bùi Việt nhìn Nhiếp Tiếu với gương mặt đầy dửng dưng, khóe môi khẽ nhếch lên, vẽ ra một nụ cười xấu xa: "Hay là bọn mình bây giờ..."
Lời còn chưa dứt.
Bốp!
Nhiếp Tiếu vung tay, gương mặt vô cảm trực tiếp đập thẳng vào mặt anh ta.
"Con khốn! Mày dám đánh tao?"