Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhiếp Linh Lung giả vờ đáng thương nhìn Nhiếp Bá Lâm.
Dù sao cũng là cô em gái đã được mình thương yêu bấy nhiêu năm, Nhiếp Bá Lâm thoáng thở dài, sau đó không nói thêm gì nữa.
Nhiếp Tiếu đang ngồi phía đối diện, hết nhìn người này lại nhìn người kia, trong mắt đầy rẫy ngạc nhiên.
[Anh cả quỷ xui xẻo này, hình như cũng không phải là hoàn toàn không có não nhỉ? Đáng tiếc là bị bệnh yêu đương mù quáng, nếu không cũng chẳng bị vị hôn thê kia xoay như chong chóng rồi.]
Mặt Nhiếp Bá Lâm tối sầm xuống, dứt khoát coi như không nghe thấy!
Anh ta thực sự không biết tại sao Nhiếp Tiếu lại có tiếng lòng như vậy.
Nhưng không sao, nếu anh ta đã nghe thấy rồi thì việc này đương nhiên anh ta sẽ điều tra cho cẩn thận.
Anh ta tuyệt đối không tin Nguyệt Nhi là loại người như thế, nhưng càng tin tưởng lại càng phải điều tra cho ra nhẽ, làm như vậy cũng có thể trả lại sự trong sạch cho Nguyệt Nhi.
"Em ăn xong rồi, cho anh một cơ hội đưa em đến trường đấy." Nhiếp Tiếu đặt đũa xuống, nói một cách thản nhiên.
Vai nữ phụ của cô chính là một kẻ hợm hĩnh chẳng biết điều như thế đấy, cô đương nhiên cũng phải thực hiện cho tốt rồi.
Dù sao thì theo góc nhìn của Nhiếp Tiếu, loại vai nữ phụ này thực ra cũng khá sung sướng. Bực bội là xả, phẫn nộ là bộc phát ra, không nói đến những thứ khác, chỉ dám chắc một điều, một người như cô khẳng định là không bị viêm tuyến v-ú.
Nhiếp Linh Lung lập tức ném ánh mắt đầy mong đợi nhìn Nhiếp Bá Lâm.
Nhiếp Bá Lâm vốn là loại người cứng nhắc, rất coi trọng quy củ. Nhiếp Tiếu ăn uống chẳng có quy tắc gì, nói năng lại hợm hĩnh xấc xược như thế, anh cả nhất định sẽ tức giận nhỉ?
Nhiếp Bá Lâm lại làm như không nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Nhiếp Linh Lung, anh ta chỉ đứng dậy nói: "Thế thì đi thôi."
...
Học viện Nghệ thuật Thiên Kinh.
Đây là một trong những học viện nghệ thuật tốt nhất toàn quốc, đặc biệt là khoa diễn xuất ở đây còn đứng đầu cả nước.
Trùng hợp thay, Nhiếp Tiếu và Nhiếp Linh Lung đều là sinh viên khoa diễn xuất.
Chỉ khác là từ sớm Nhiếp Linh Lung đã có danh tiếng tài nữ piano, còn là thủ khoa đầu vào, gần như không ai sánh bằng.
Còn Nhiếp Tiếu?
Chỉ nhờ may mắn, được vớt vát mới có thể theo học ngôi trường này thôi.
Nếu không phải hai người bỗng dưng diễn một vở kịch "tiểu thư thật tiểu thư giả" thì ở nơi này, Nhiếp Tiếu tuyệt đối là “một người qua đường vô danh” chẳng ai biết tới.
...
Cổng học viện.
Đám sinh viên nhìn chằm chằm vào chiếc xe sang trọng đẳng cấp của Nhiếp Bá Lâm, không khỏi xì xào bàn tán.
Khi chiếc xe sang đó dừng lại, Nhiếp Linh Lung thướt tha bước xuống.
Mọi người càng không nhịn được mà lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
"Chẳng phải người ta nói Nhiếp Linh Lung sắp bị nhà họ Nhiếp bỏ rơi rồi à? Nhìn bây giờ đi, hoàn toàn không phải vậy nhỉ?"
"Một đứa nhà quê và một tài nữ piano, đổi lại là cậu, cậu sẽ thích cô con gái nào?"
"Chậc chậc. Có vẻ như Nhiếp Tiếu này, dù có bay lên đầu cành cũng chẳng thành Phượng Hoàng được đâu."
Trong tiếng xì xào nho nhỏ của mọi người, một giọng nói ngang ngược vang lên: "Nhiếp Linh Lung, em đứng chặn cửa xe tạo dáng làm gì thế! Mau tránh ra nhường chỗ cho chị xuống nào!"
Nói xong, Nhiếp Tiếu trực tiếp sốt ruột mà đẩy Nhiếp Linh Lung một cái, sau đó bước xuống xe, chiếm luôn vị trí trung tâm của cô ta.
Cô khinh bỉ lại đẩy Nhiếp Linh Lung sang bên cạnh một cái nữa rồi hướng về phía đám đông, bày ra tư thế cực kỳ tao nhã, tháo kính ra, sau đó trình diễn một nụ cười hợm hĩnh chuẩn mực của nữ phụ.
"Chào các vị, làm quen lại từ đầu nhé. Tôi là Nhiếp Tiếu, con gái ruột duy nhất của nhà họ Nhiếp. Về sau nếu có ai khác dám mang cái danh tiểu thư nhà nhà họ Nhiếp đi rêu rao khắp nơi, mọi người nhớ kiểm tra thật giả."
Trong sách gốc, sau khi về nhà họ Nhiếp, Nhiếp Tiếu vẫn luôn sốt sắng muốn chứng tỏ mình nay đã khác xưa, nên bất cứ thứ gì đắt tiền cô cũng tống hết lên người, nhưng lại không có thẩm mỹ tương ứng, bởi vậy lần đầu đến trường, cô còn bị người ta cười nhạo một trận.
Nhiếp Tiếu liếc nhìn một cái, đoạn cốt truyện này không phải mấu chốt, không cần diễn y chang như sách gốc. Mà bản thân cô cũng thực sự chẳng thể chịu nổi kiểu phối đồ của Nhiếp Tiếu trong sách gốc, hôm nay cô dứt khoát theo đuổi phong cách giản dị mà đẳng cấp.
Nhưng cái giản dị của kẻ không có tiền và cái giản dị của kẻ có tiền lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Trong mắt người khác, Nhiếp Tiếu hôm nay và Nhiếp Tiếu tầm thường chẳng ai biết tới trước kia, là hai người hoàn toàn khác biệt!
Nhìn xem, cô vừa xuất hiện với mái tóc dài hơi xoăn, thanh lịch và đẳng cấp, trên mặt chỉ trang điểm nhẹ, nhưng chẳng hiểu vì cớ gì lại trở nên rực rỡ hẳn ra.
Rõ ràng hôm nay cô vẫn mặc một chiếc áo len màu đen kết hợp với áo sơ mi bên trong cực kỳ đơn giản, nhưng chúng vẫn có thể làm khung nền phụ trợ cho vẻ quý giá mơ hồ như có như không kia.