Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Lão sư, còn có hai bát nước nữa.” Lại có một học viên Yêm Đảng bưng đến hai bát lớn, chỉ có điều lần này nước gần như là đầy tràn. Chuyện này có chút vô sỉ rồi, khảo hạch thực sự cũng chỉ là một nửa nước.
Bạch Xuyên đáng lẽ phải từ chối, bởi vì như vậy thắng không anh hùng, nhưng gã vẫn đặt hai bát nước đầy lên đùi Đỗ Biến.
Thế nhưng...
Đỗ Biến vẫn văn ti mảy không nhúc nhích, không chỉ nước trong hai bát trên cánh tay không có gợn sóng, mà hai bát nước đầy tràn trên đùi cũng giống như tĩnh chỉ ngưng cố lại vậy.
Chuyện này... chuyện này làm sao có thể? Chuyện này cũng quá mức kinh người rồi?
Những thiếu niên Yêm Đảng này còn chưa cảm thấy có gì quá kinh diễm, thế nhưng bản thân Bạch Xuyên trong lòng lại vô cùng rõ ràng chuyện này đại biểu cho cái gì.
Trát Mã Bộ thuần túy không có gì ghê gớm, Bạch Xuyên có thể kiên trì vài canh giờ. Nhưng kinh hãi là, nước trong bát hoàn toàn văn ti mảy không nhúc nhích giống như ngưng cố, điểm này Bạch Xuyên cũng không thể làm được, thậm chí đại đa số mọi người đều không làm được.
Nói cách khác tạo nghệ Trát Mã Bộ đơn thuần, Đỗ Biến đã vượt qua Bạch Xuyên, gã vậy mà đã làm thầy dạy võ đạo mười năm rồi nha!
Trát Mã Bộ là công phu cơ bản nhất, đơn giản nhất, sau khi luyện tập có thể dễ dàng đạt được 80 điểm. Nhưng muốn đạt được từ 95 điểm trở lên thì rất khó, Bạch Xuyên cũng chỉ là cấp bậc này mà thôi.
Mà Đỗ Biến lúc này, chỉ riêng ở khoản Trát Mã Bộ này, có thể đạt được một trăm điểm tối đa kinh người!
Bạch Xuyên khi đứng trung bình tấn có thể giữ cho bát nước đầy không bị tràn ra ngoài, nhưng gợn sóng lăn tăn thì vẫn có. Mà bốn bát nước trên đùi và cánh tay của Đỗ Biến thực sự giống như đã đóng băng, hoàn toàn không hề lay động.
Chuyện này... chuyện này cũng quá mức khó tin rồi, tên học viên phế vật trước mắt này làm thế nào mà làm được? Phải biết rằng ngày hôm qua vào lúc này, hắn ngay cả ba phút cũng không kiên trì nổi, trực tiếp sụp đổ ngã ngồi xuống đất.
Cát trong sa lậu đã chảy hết, một khắc đồng hồ đã trôi qua, trung bình tấn của Đỗ Biến vẫn hoàn mỹ, không hề nhúc nhích, Bạch Xuyên vẫn không hề hô dừng.
Cả lớp học im lặng như tờ, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Đỗ Biến, hắn vẫn kiên trì đứng trung bình tấn hoàn mỹ, thời gian tiếp tục trôi qua, hai mươi phút trôi qua, ba mươi phút trôi qua, bốn mươi phút trôi qua...
Sắc mặt của Bạch Xuyên càng lúc càng khó coi, cuối cùng các học viên Yêm Đảng trong lớp không dám nhìn vào mặt Bạch Xuyên nữa, lần lượt cúi đầu nhìn xuống đất, bởi vì lão sư Bạch Xuyên đã từng nói nếu Đỗ Biến vượt qua khảo hạch thì gã phải xin lỗi.
Sắc mặt Bạch Xuyên lúc đầu đỏ bừng, sau đó chuyển sang trắng bệch, cuối cùng là xanh mét. Gã rơi vào thế lưỡng nan, rốt cuộc có nên xin lỗi hay không?
Với tư cách là lão sư, gã nên nói lời phải giữ lấy lời, Yêm Đảng rất coi trọng chuyện này. Nhưng gã tuyệt đối không muốn xin lỗi Đỗ Biến, đặc biệt là trước mặt năm mươi học sinh, chuyện này hoàn toàn là uy nghiêm quét đất, hoàn toàn là một cái tát sống vào mặt nha.
Bạch Xuyên dùng ám kình giậm chân một cái xuống đất, lập tức nước trong bát trên cánh tay và đùi Đỗ Biến dấy lên một trận gợn sóng.
“Được rồi!” Bạch Xuyên bỗng nhiên lệ thanh nói: “Đỗ Biến, ngươi đừng diễn kịch nữa. Lúc trước thi lý thuyết cũng vậy, ngươi rõ ràng đã học tập hơn bốn năm rồi, thuộc lòng đến mức trôi chảy rồi, lại giả vờ như mới đọc sách không lâu, rồi thi được một điểm số rất cao để làm ta kinh ngạc. Bây giờ lại thế này, môn Trát Mã Bộ cơ bản nhất này ngươi cũng đã luyện tập mấy năm rồi, sớm đã hoàn toàn nắm vững rồi. Nhưng ngày hôm qua ngươi lại giả vờ như không chống đỡ nổi một lát đã ngã gục xuống đất, rồi ngày hôm nay diễn một màn như thế này, để cho tất cả mọi người cho rằng ngươi chỉ trong vòng một ngày đã hoàn thành khóa học trung bình tấn. Để cho tất cả mọi người kinh ngạc, để cho tất cả mọi người nghĩ ngươi là một thiên tài, trò diễn này vui lắm sao?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đỗ Biến lập tức thay đổi.
“Kẻ tâm cơ khó lường, xảo quyệt gian trá.” Bạch Xuyên cười lạnh nói: “Tốn bốn năm rưỡi thời gian học tập kiến thức lý thuyết và Trát Mã Bộ thì ghê gớm lắm sao? Đây hoàn toàn là những thứ cơ bản nhất, chút bản lĩnh này mà cũng không biết ngượng ra đây khoe khoang? Ta vu oan cho ngươi sao? Nếu ngươi không phải đang diễn kịch, ngươi thi triển một bộ Lãnh Phong Kiếm Pháp cho ta xem xem? Đây là nội dung của năm thứ ba, ngươi thi triển ra đi!”
Lời này vừa nói ra, tất cả thiếu niên Yêm Đảng bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là chuyện như thế này nha, bọn họ còn tưởng Đỗ Biến là một thiên tài cơ đấy.
“Ngươi rất thông minh, ngươi muốn biểu hiện thật nổi bật trước mặt Sơn trưởng đại nhân. Nhưng rất tiếc, chút mánh khóe này của ngươi đều không qua được mắt ta, chứ đừng nói là tuệ nhãn của Sơn trưởng đại nhân.” Bạch Xuyên nói: “Bốn năm rưỡi thời gian chỉ học được Trát Mã Bộ, cuối cùng vẫn phải đi làm tạp dịch thôi. Ta nói rõ cho ngươi biết, ta sẽ không chỉ dạy cho một kẻ hư ngụy ti tiện nữa đâu.”
Tiếp đó, Bạch Xuyên chỉ ra ngoài nói: “Rời khỏi lớp học của ta, ngay lập tức, ngay bây giờ!”
Đỗ Biến thu lại trung bình tấn, mặc cho bốn bát nước rơi xuống đất vỡ tan tành, nhìn sâu vào Bạch Xuyên một cái, rồi bước ra ngoài.
Kẻ này tâm cơ khó lường, không cần phải ôm bất kỳ hy vọng nào với gã nữa. Sau khi rời đi, Đỗ Biến vốn định lập tức đến chỗ Sơn trưởng Lý Văn Hủy để mách lẻo, nhưng đi được vài bước thì dừng lại, mà quay trở về ký túc xá ôn sách.