Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 340. Dị Biến Trùng Thân, Quái Trùng Tam Tê Xuất Thế

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bầy trùng bị tiếng rống to của hắn cùng uy hiếp trấn trụ, sinh sinh ngẩn ra nửa ngày. Mân đối với bọn chúng mà nói chính là trời!

Nhưng Sở Vân Thăng còn chưa kịp buông lỏng một hơi, bọn chúng lại thấp giọng giận dữ rít lên, lần nữa tới gần.

Hắn không thể không thừa nhận, giảng đạo lý với côn trùng không có trí tuệ chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Bọn chúng ngoại trừ hành động theo bản năng, chỉ phục tùng tiểu đội trưởng của riêng mình, mà tiểu đội trưởng lại phục tùng thủ lĩnh cấp bậc cao hơn, cuối cùng thống nhất phục tùng Mân.

Bọn chúng là một hệ thống tổ chức nghiêm mật, lấy khí tức riêng biệt của côn trùng làm cơ sở, chưa từng lộn xộn. Sở Vân Thăng ở Khu dịch nhờn bên ngoài Hoàng Sơn đã đích thân thể nghiệm qua.

Chỉ có Mân là tồn tại đặc thù, nó vừa có thể thông qua các cấp thủ lĩnh khống chế bầy trùng, cũng có thể trực tiếp chỉ huy đến hành động của mỗi một con côn trùng.

Nhưng côn trùng ở nơi này thần phục là Viêm Mân, không phải hắn!

Nhưng mà, hiện tại Viêm Mân không biết có phải đã đi tiền tuyến xa hơn về phía Bắc hay không, Sở Vân Thăng mãi không liên lạc được.

Hắn chỉ có thể hi vọng khí tức Mân không giải thích được từng bị Viêm Mân nhận lầm trên người hắn có thể tạm thời uy áp những con côn trùng ngo ngoe muốn động này.

Bất quá chút khí tức Mân đáng thương của hắn cũng chỉ có thể tạm thời ngăn chặn sự xúc động của bầy trùng, không đến mức lập tức nhào lên công kích hắn và cướp đi hài nhi. Thời gian dài, tất sinh đại loạn.

Bọn chúng mỗi khi tiến lên một bước, Sở Vân Thăng liền không thể không lùi lại một bước!

Côn trùng tức giận cũng không thể phân biệt sự khác biệt giữa mười một tên thức tỉnh giả kia và hài nhi trong ngực hắn. Bản năng thế tất yếu phải giết sạch tất cả nhân loại dám can đảm xâm nhập “cấm khu” cho thống khoái, nhưng đồng thời, bọn chúng lại khiếp sợ khí tức Mân ít nhiều trên người Sở Vân Thăng, cho nên trận trận xao động bất an.

Bầu không khí ngột ngạt sắp sửa phun trào đến đỉnh điểm. Một con Bọ Ma Lửa Tím từ bên cạnh đi qua, đang chuẩn bị tiến đến vây giết mười một người kia. Sở Vân Thăng cũng mặc kệ nó nghe hiểu hay không, vội vàng rít lên với nó: “... Đứng lại! Ta lấy danh nghĩa Phong Mân, lấy trật tự Trùng Điển, mệnh lệnh ngươi ngăn chặn bọn chúng!”

Trong cơn căm hận đối với dị nguyên nhân loại đang dâng trào, Bọ Ma Lửa Tím dễ hiểu chỉ lệnh của Mân hơn. Nó là sinh vật tiếp cận Mân hơn so với các loại côn trùng cấp thấp khác. Sở Vân Thăng cấp bách trông mong nó có thể thừa nhận thân phận Mân của mình, khắc chế phẫn nộ, tiến tới áp chế bầy trùng đang nóng nảy muốn động thủ.

Dưới tiếng rít bạo liệt của hắn, Bọ Ma Lửa Tím lập tức dừng bước, hơi giật mình nhìn hắn, phảng phất như đang xoắn xuýt. Rốt cục, trong sự chờ đợi của Sở Vân Thăng, nó phát ra một tiếng rít cao vút. Dưới mệnh lệnh của nó, bầy trùng đang vây khốn Sở Vân Thăng không thể không tránh ra một con đường.

Lúc này, Sở Vân Thăng đâu còn dám đi mộ phần khổng lồ của Viêm Mân để chữa trị thân thể. Kéo lấy thân thể trọng thương, dưới ánh mắt tức giận của bầy trùng, hắn run như cầy sấy mang theo hài nhi bò về phía Nam.

Nơi xa, vị cao thủ mạnh nhất kia mang theo bốn tên thuộc hạ có thể so với Hắc Vũ Vương đã vội vã chạy đến, dốc sức huyết chiến, mưu đồ giải cứu đồng đội.

Bọn hắn cuối cùng sống hay chết, Sở Vân Thăng cũng không có cơ hội biết. Hắn phải tranh thủ thời gian bò lại mộ phần khổng lồ của Con Hổ Ngốc. Thân thể trọng thương chảy ra quá nhiều dịch thể, lại trì hoãn nữa, hắn cảm thấy mình có thể sẽ chết mất.

Từ địa bàn của Viêm Mân đến căn cứ của hắn và Con Hổ Ngốc, lấy tốc độ côn trùng bình thường chỉ mất mấy mươi phút, nhưng Sở Vân Thăng thương thế quá nặng đã phải cương quyết bò hơn ba giờ!

Khi hắn thoi thóp từ đường ống chui vào mộ phần khổng lồ, toàn thân đã mất sạch khí lực, khí tức yếu ớt nói: “Con Cọp... Con Cọp, ta sắp không xong rồi, tranh thủ thời gian, tranh thủ thời gian, chữa trị... chữa trị... ta...”

Con Hổ Ngốc không biết xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Sở Vân Thăng mình đầy thương tích, thậm chí nửa người dưới toàn bộ bị bắn nát, kéo lấy một nửa thân thể trở về. Lửa công tâm, miệng cũng không thể ngôn ngữ, nó lập tức luống cuống tay chân, cũng mặc kệ cái ống gì, chỉ cần nó cảm thấy hữu dụng, toàn bộ cắm vào trên người Sở Vân Thăng.

Nó từ trong ngực Sở Vân Thăng đem hài nhi đang khóc nỉ non ra ngoài, lo lắng vạn phần mà trông mong nhìn Sở Vân Thăng.

Sở Vân Thăng giống như đã chết, không nhúc nhích, mặc cho các loại ống năng lượng ồ ạt chuyển vận các loại chất nhầy.

Con Hổ Ngốc hiện tại chỉ có một tòa mộ phần khổng lồ, còn lâu mới có thể giống như Khu dịch nhờn bên ngoài Hoàng Sơn thành lập mộ phần chuyên môn chữa trị, chỉ có thể dùng phương thức nguyên thủy nhất ý đồ cứu Sở Vân Thăng trở về.

“Ngươi sẽ không chết, ngươi sẽ không chết, ngươi sẽ không chết...” Con Hổ Ngốc sớm đã “hoang mang lo sợ”, lặp đi lặp lại một câu nói kia, thấp giọng thì thào.

...

Ánh sáng nhạt trên bầu trời dần dần ảm đạm, mặt đất vòng đi vòng lại lần nữa chìm vào bóng tối đen kịt.

Bên trong mộ phần khổng lồ ngoài thành Hương Sơn, hài nhi đói khát khóc nỉ non mệt mỏi, lâm vào ngủ say hôn mê.

Con Hổ Ngốc không hề hay biết, nó hoàn toàn mất hồn, ngồi xổm bên cạnh Sở Vân Thăng, lẩm bẩm từ đầu đến cuối lặp lại câu nói kia.

Hồi lâu sau, Sở Vân Thăng bị chất nhầy do Con Hổ Ngốc liều lĩnh chuyển vận tới bao bọc thành một cái kén chất nhầy khổng lồ.

Ục ục... Ục ục...

Một trận thanh âm rất nhỏ từ trong kén dịch nhờn truyền ra. Trong cơ quan thính giác của Con Hổ Ngốc, đó lại là thanh âm tuyệt vời nhất.

Nó dùng nụ cười “kiểu kinh khủng” học được từ Sở Vân Thăng, toét cái miệng rộng, biểu đạt sự cao hứng của nó giờ phút này.

Một lát sau, Con Hổ Ngốc kẹp lên hài nhi cũng đang thoi thóp, đưa tới một cái ống dẫn chất nhầy, như có điều suy nghĩ...

Ý thức của Sở Vân Thăng tịnh không tỉnh táo. Hắn phảng phất như đang lăn lộn trong một đại dương cực nóng, đâu đâu cũng ấm áp, đâu đâu cũng ngứa ngáy dị thường.

Bộ vị tàn phế vỡ tan đang chậm rãi sinh trưởng cơ bắp và giáp xác mới. Hỏa năng lượng hừng hực chui tới chui lui trong cơ thể hắn, khi thì dễ chịu vô cùng, khi thì lại thống khổ vạn phần, giống như bồi hồi giữa Thiên Đường và Địa Ngục.

Hắn kỳ thật tịnh không tới bờ vực cái chết, chỉ là thảm trạng nửa người dưới khiến tiềm thức hắn cảm thấy mình sắp xong đời, liên đới làm cho Con Hổ Ngốc cũng cho là hắn sắp chết ngay lập tức.

Mà việc hắn hôn mê trên thực tế cũng là một loại tự thôi miên của tiềm thức, giả chết mà thôi.

Nếu có mộ phần khổng lồ chuyên môn chữa trị thân trùng, đối với Trùng tộc cường hãn mà nói, thương thế như vậy rất nhanh liền có thể khỏi hẳn, căn bản không cần tốn sức như trong tòa mộ phần hiện tại.

Nhưng đây là điều kiện duy nhất của Con Hổ Ngốc. Nó cơ hồ đem tất cả những thứ có thể dùng được, đều chồng chất rót vào trên thân thể Sở Vân Thăng.

Khi Sở Vân Thăng hoàn toàn tỉnh táo lại, lập tức phát hiện sự tình có chút mất kiểm soát!

Con Hổ Ngốc cắm quá nhiều đường ống vào cái kén dịch nhờn bọc lấy hắn. Có chút đường ống hắn từng nhận biết trong mộ phần khổng lồ bản thể của Minh, đó là ống dẫn chất nhầy chuyên dụng để ấp các loại côn trùng khác.

Sở Vân Thăng rõ ràng cảm giác được thân thể bắt đầu biến hóa theo hướng không bị khống chế. Hắn muốn gọi Con Hổ Ngốc nhanh lên nhổ những cái ống sai lầm kia đi, lại bị vật chất thể lỏng trong kén chất nhầy lấp kín đường miệng, không cách nào phát ra một chút thanh âm.

Hơn nữa, hắn càng giãy dụa, tốc độ chuyển vận của những đường ống ấp côn trùng khác càng nhanh!

Càng về sau, hắn cũng không thể lên tiếng, cũng không thể giãy dụa, càng không thể lộn xộn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân trùng của mình vặn vẹo biến hình. Một hồi mọc ra thứ gì đó, một hồi thứ gì đó lại biến mất...

Giáp xác, bắp thịt đổi vị trí rối loạn, cơ hồ làm hắn đau đến chết đi sống lại. Cảm giác ấm áp thoải mái lúc trước chữa trị thân thể giờ phút này không còn sót lại chút gì.

Hắn yên lặng cầu nguyện Con Hổ Ngốc giờ phút này có thể sang đây xem hắn một chút, dù là chỉ một chút cũng tốt.

Hắn không biết, kỳ thật Con Hổ Ngốc mặc dù đang bận rộn một chuyện khác, nhưng với địa vị chúa tể của Mân trong mộ phần khổng lồ, nó thời thời khắc khắc đều đang “nhìn” tình trạng của Sở Vân Thăng.

Cái đầu thô lỗ lại không phức tạp của nó chỉ cảm thấy sinh mệnh lực của Sở Vân Thăng càng ngày càng mạnh, đang cảm thấy cao hứng, không có chút nào chuẩn bị triệt hồi ý đồ “chữa trị” đối với Sở Vân Thăng, cao hứng bừng bừng làm việc của nó.

Sở Vân Thăng dần dần hết hi vọng. Mặc dù cuồng đau khó nhịn, sống không bằng chết, nhưng hắn tổng còn sống, sinh mệnh tựa hồ cũng không chịu uy hiếp nghiêm trọng. Miễn là còn sống, hắn liền có thể chịu đựng, đây là một trong số ít ưu điểm của hắn.

...

Tấm màn đen nặng nề trên bầu trời bên ngoài mộ phần khổng lồ dần dần triệt hồi, ánh sáng nhạt thay phiên chiếm lĩnh toàn bộ thế giới.

Sở Vân Thăng ròng rã bị hành hạ một đêm. Ngoại trừ ý thức vẫn còn tỉnh táo, trên thân thể sớm đã không còn chút sức lực, hắn đều chẳng muốn giương mắt nhìn xem mình rốt cuộc biến thành cái dạng gì.

Con Hổ Ngốc cuối cùng cũng từ trên đài lưới đường ống bò xuống, quan sát tỉ mỉ Sở Vân Thăng trong kén dịch nhờn, lộ ra biểu lộ kỳ quái và kinh ngạc. Dưới ánh mắt trừng trừng của Sở Vân Thăng, nó ngây ngốc nhếch miệng cười cười, phát ra tin tức: “Còn, còn có, một hồi, liền, liền, tốt rồi.”

Sở Vân Thăng hiện tại không có sức nói chuyện với nó, chỉ có thể trừng mắt. Con Hổ Ngốc lúc này cũng phát hiện rất nhiều đường ống rối loạn, lập tức trở nên có chút sợ hãi và chột dạ, vội vội vàng vàng bò lên đài lưới đường ống, cũng không chịu lộ diện nữa.

Cuối cùng cũng tới thời điểm có ánh nắng lúc xế chiều, các loại dấu hiệu biến hóa sinh trưởng trong kén chất nhầy đều đình chỉ. Sở Vân Thăng cứng rắn nằm nửa ngày mới khôi phục chút khí lực, xé mở kén chất nhầy, hướng về phía đài lưới đường ống quát: “Con Cọp, đồ chó hoang nhà ngươi, trên người ta đều đâm cái ống gì vậy!?”

Con Hổ Ngốc rụt đầu lại, chết sống không lên tiếng.

“Ta nhìn ngươi có thể trốn đến lúc nào... lúc...” Sở Vân Thăng vừa mới chuẩn bị bò lên đường ống, lại kinh ngạc phát hiện cái càng bên trái vẫn còn, nhưng cái càng bên phải đã biến mất, thay vào đó lại là một cấu thể đặc thù như lưỡi lê.

Hắn vội vàng quay đầu trùng liếc nhìn những bộ vị khác, một trận sững sờ. Thân thể của hắn thật vất vả biến lớn một vòng, hiện tại lại rụt trở về.

Không những thế, toàn bộ thân hình cũng hoàn toàn biến thành Tứ Bất Tượng.

Trên bốn cái chân đao sắc bén sinh ra rất nhiều móc câu như của bọ Giáp Xanh; giáp xác trên người cũng biến thành màu vàng kim, nhan sắc không khác gì bọ Giáp Vàng; càng bất khả tư nghị là trên lưng giáp xác mọc ra bốn cặp cánh bay, co vào liền có thể giấu dưới kim giáp.

Nhưng những bộ vị chức năng khác, như khe hở nửa người trên đỉnh đầu, khe hở năm vây cá trên lưng lại không phát sinh biến hóa rõ rệt.

Mà thứ hắn quan tâm nhất là Phong Thú Phù cũng vẫn còn, chỉ là di động một chỗ.

Sở Vân Thăng thầm nghĩ chỉ có duy nhất một khả năng: Hắn chẳng lẽ bị ấp thành hợp thể của bọ Giáp Đỏ, bọ Giáp Xanh và bọ Giáp Vàng!?

Nhưng chuyện này rốt cuộc xảy ra như thế nào? Là năng lực thôn phệ, năng lực hợp thể, hay là tổng hợp của cả hai?

Sở Vân Thăng nghĩ không ra. Hắn thăm dò tính mở cái miệng rộng, dâng lên hỏa năng. Oanh một tiếng, một con hỏa long thật dài cuồn cuộn phun ra.

Cái này hiển nhiên là năng lực phun lửa của bọ Giáp Vàng!

Bá... Ba ba ba...

Tiếp đó hắn vụng về triển khai giáp cánh, đập với tần số cao. Thân thể ngã trái ngã phải lập tức va chạm bay lên, càng lên càng cao...

Con Hổ Ngốc giật mình nhìn Sở Vân Thăng dần dần thăng lên đài lưới đường ống, lắp bắp nói: “Xin, xin, lỗi.”

Sở Vân Thăng vừa phân thần, bành một tiếng đụng vào một cái đường ống kiên cố, rơi xuống, thẳng tắp cuồn cuộn ngã tại đài lưới đường ống.

“Ngươi không sai, là vấn đề của ta.” Sở Vân Thăng tỉnh táo lại. Mặc dù một đêm nửa ngày bị tra tấn chết đi sống lại rất kinh khủng, nhưng bộ dáng bây giờ lại để hắn có thêm rất nhiều kỹ năng công kích và chạy trốn. Nếu gặp lại tình huống ngày hôm qua, cũng không đến mức bị đuổi đến mức lên trời không lối, xuống đất không cửa.

Hắn hiện tại nếu thuần thục năng lực phi hành của bọ Giáp Xanh, năng lực đào đất của bọ Giáp Vàng, lại thêm năng lực bơi lội năm vây cá lấy được dưới hồ ngầm, đơn giản chính là một con quái trùng tam tê hải lục không!

Cái này còn chưa dung hợp đặc tính của Bọ Ma Lửa Tím, nếu không cũng không biết trên đầu trùng của hắn có mọc ra râu lửa hay không.

Bộ tạo hình này, khó trách Con Hổ Ngốc nhìn với ánh mắt hết sức kinh ngạc và không hiểu.

“Ta, ta quên, quên, nói cho ngươi, Viêm Mân phái, phái trùng đưa, đưa tới tin tức, Thương, Thương sắp đến rồi!” Con Hổ Ngốc bỗng nhiên hưng phấn nói.