Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này bài huấn thị khiến người ta buồn ngủ của Trần Bách tướng cũng đi đến hồi kết.
"Ngô Tử nói, ngồi thì cho đứng lên, đi thì cho dừng lại, sang trái rồi sang phải, tiến trước rồi lùi sau, chia ra rồi hợp lại, mỗi biến hóa đều luyện tập thành thạo, sau đó mới trao binh khí... Đây chính là những gì canh tốt cần huấn luyện. Còn về võ nghệ, binh khí, đợi đến khi các người đi phục dịch chính tốt, thú tốt thì mới vào trong quân tu tập!"
Lời này vừa thốt ra, Hắc Phu lập tức thở phào. ngoại trừ việc múa vài đường đoản kiếm chùy thủ, y thật sự mù tịt về binh khí thời này, càng đừng nói đến cung tiễn.
Ngược lại, những việc bước đều đứng ngồi, trái phải trước sau, cho đến tận quân đội hiện đại hơn hai nghìn năm sau vẫn là những thứ nhấn mạnh rèn luyện. Trung Quốc lại càng đặc biệt ưa chuộng món này, chơi đến mức thành nghệ thuật rồi. Học sinh hay sinh viên từng qua quân huấn đều hiểu cả, huống hồ y là một người tốt nghiệp Học viện cảnh sát.
Cuối cùng, Trần Bách tướng mới nói đến điểm mấu chốt của ngày hôm nay: "Phép dùng binh, dạy dỗ răn đe là hàng đầu, một người học chiến, dạy thành mười người. Mười người học chiến, dạy thành trăm người. Chức trách của bách tướng ta là phụ trách dạy bảo trăm người các ngươi! Trăm người chia thành mười thập, thập tuy nhỏ nhưng không thể không có người đứng đầu, hôm nay sẽ chọn định thập trưởng, ngũ trưởng!"
Hắn liếc nhìn đám canh tốt đang đứng lộn xộn, nhíu mày ra lệnh cho huyện tốt: "Để mọi người đứng tách ra theo thứ tự từng gian nhà!"
Tức thì có một đám huyện tốt nhận lệnh chạy tới hò hét, vạch ra mười khu vực trên giáo trường, sắp xếp mọi người đứng tách ra theo đơn vị gian nhà đang ở. Công việc tưởng chừng đơn giản mà mất nguyên một khắc đồng hồ, mười thập cuối cùng cũng tách ra, họ được đánh số theo thứ tự từ phải sang trái là Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý.
Thập của Hắc Phu chính là "Quý Thập".
"Người có tước vị, ai muốn làm thập trưởng, ngũ trưởng, bước ra khỏi hàng!" Một huyện tốt liên tục hô trước hàng:
Nghe lời này, Hắc Phu gật đầu với Đông Môn Báo, hai người cùng bước ra. Có điều Hắc Phu bước lên hai bước, còn Đông Môn Báo đứng lại sau lưng y một bước.
Hai vị bách tướng bước xuống gò đất, tuần tra từng thập theo thứ tự, một văn lại đi theo sau họ, kiểm điểm quân số mỗi thập cũng như tên tuổi của thập trưởng, ngũ trưởng.
Khi họ đi tới Quý Thập, Trần bách tướng liếc mắt đã thấy Hắc Phu, nở nụ cười ôn hòa: "Quý Thập chỉ có hai người có tước vị sao?"
Đối mặt với “ân nhân cứu mạng" này, Hắc Phu cung kính nói: "Báo bách tướng, chỉ có Hắc Phu và Báo là công sĩ, tám người còn lại đều là sĩ ngũ."
"Hai người các ngươi, ai làm thập trưởng, ai làm ngũ trưởng?"
Đông Môn Báo chủ động trả lời: "Hắc Phu làm thập trưởng, tiểu nhân làm ngũ trưởng."
"Tốt, rất tốt." Trần bách tướng rất hài lòng, định để văn lại theo bên cạnh ghi chép:
Thế nhưng ngay lúc này, bên cạnh lại vang lên giọng nói đầy miệt thị của Tân bách tướng:"Tên Hắc Phu này chỉ là hạng canh tốt lần đầu phục dịch, cùng lắm chỉ có chút dũng thất phu mà thôi, cũng đòi làm thập trưởng sao!?"
Trần bách tướng vốn xưa nay không hợp với Tân bách tướng, bèn đảo mắt một cái rồi nói: "Tân bách tướng, luật lệnh chỉ nói rằng lại thuộc thập, ngũ của lao dịch canh tốt bắt buộc phải do người có tước vị đảm nhiệm, chứ không quản người đó đi phục dịch lần thứ mấy. Ta thấy Hắc Phu không chỉ là công sĩ được quan tự khen thưởng, mà còn có chút bản lĩnh, rất được lòng mọi người, để y làm thập trưởng thì có gì không ổn?"
Tân bách tướng vặn lại ngay tức khắc: "Vừa rồi Trần bách tướng có nói, phép luyện binh quan trọng ở chỗ ngồi thì cho đứng lên, đi thì cho dừng lại, sang trái rồi sang phải, tiến trước rồi lùi sau, chia ra rồi hợp lại, mỗi biến hóa đều phải luyện tập thành thục."
Hắn chỉ vào Hắc Phu, khinh miệt nói: "Những điều trên, tên thất phu này có hiểu không? Theo ta thấy, đám dân đen quê mùa này, e là ngay cả trái phải còn chẳng phân biệt nổi!"
"Không phân trái phải" là câu nói mỉa mai của người trong thành thời bấy giờ dành cho những nông dân cả đời hiếm khi rời khỏi thôn quê. Tất nhiên không phải họ thực sự không biết trái phải, mà là khi nói đến bên trái bên phải, họ phải khựng lại suy nghĩ một chút mới biết là bên nào, bình thường nói chuyện cũng chỉ là "né sang bên cạnh một chút", ít khi đụng chạm đến quan hệ trái phải.
Nếu cảm thấy điều này thật khó tin, chỉ cần hồi tưởng lại buổi học thể dục đầu tiên thời thơ ấu, việc phân biệt quay trái quay phải gian nan đến nhường nào thì sẽ hiểu được. Mà sự chần chừ đó trên chiến trường, không nghi ngờ gì nữa, chính là chí mạng. Vì vậy, phân rõ trái phải chính là bài học cơ bản nhất của huấn luyện canh tốt.
"Tiểu nhân tuy ngu muội, nhưng trái phải này vẫn còn phân biệt được..." Hắc Phu cũng chẳng giận, đợi Tân bách tướng nói xong mới chắp tay vái hai vị bách tướng, mặt mày thật thà nói: "Bởi vì từ nhỏ tiểu nhân đã khác với người thường, tiểu nhân là người thuận tay trái, dùng tay trái cầm đũa, dùng tay trái vung liềm, nên ấn tượng về việc phân biệt trái phải rất sâu sắc. Hôm qua tại quan tự tấn ngục, tiểu nhân cũng nhờ nói ra sự thật mình dùng tay trái cầm binh khí chiến đấu với tặc nhân mà chứng minh được bản thân vô tội."
Nói tới đó thấy trong mắt Trần bách tướng đầy vẻ khích lệ, Hắc Phu bèn lớn gan nói tiếp: "Trái lại, vị đình trưởng Hồ Dương kia vì không phân biệt được trái phải nên đã vu khống tiểu dùng tay phải đánh hắn, kết quả là lời chứng đầy rẫy sơ hở..."
"Ha ha ha, Tân bách tướng thấy chưa, Hắc Phu nói nghe có vẻ có lý đấy." Trần bách tướng bị những lời sắc sảo này làm cho thích thú. Hắn và Tân bách tướng có hiềm khích quá sâu, phàm là chuyện gì khiến đối thủ không thoải mái đều làm Trần bách tướng hả dạ, thậm chí chẳng thèm che giấu gì hết:
(*) Đừng nói mấy nghìn năm trước, mấy chục năm trước cũng vậy đấy, bố mình kể đi tập dân phòng không phân biệt nổi trái phải, đi đều phải hô "chân có lạt, chân không có lạt, chân có lạt, chân không có lạt." Nhiều người chả biết nổi phải trái.