Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Không phân cao thấp?" Đông Môn Báo lẩm nhẩm cụm từ này, cơn giận tan biến hẳn, trái lại còn có vài phần vui vẻ:
Phải biết mấy ngày qua cái tên Hắc Phu đang được nhắc tới rất nhiều trong huyện, đám người trẻ tuổi đều đang bàn tán xôn xao về chiến tích của y. coi y là dũng sĩ. Đông Môn Báo tuy cũng là người có chút danh tiếng tại địa phương nhưng chỉ quanh quẩn trong vùng đông môn của hắn, ra khỏi mảnh đất nhỏ bé đó thì ai biết hắn là ai?
Nay được Hắc Phu khen ngợi hai người "không phân cao thấp", sao hắn có thể không vui?
Phải biết rằng vừa rồi Đông Môn Báo một mực muốn so kè với Hắc Phu chính là muốn chiến thắng Hắc Phu để lấy danh tiếng. Đám người trẻ tuổi coi trọng nhất là điểm này, đôi khi vì một cái hư danh mà sẵn sàng vác dao đâm nhau cũng không ít. Nay dù cuối cùng thất bại nhưng lại nhận được sự tán thưởng theo kiểu "anh hùng trọng anh hùng" của đối phương, Đông Môn Báo vẫn thấy rất hả lòng hả dạ.
Hắc Phu thanh thủ cơ hội nói: "Ta còn nghe qua một câu tục ngữ, gọi là không đánh không quen, chúng ta cứ coi như hôm nay vật tay để kết bạn, thấy sao?"
"Được! Không đánh không quen!" Đông Môn Báo sau một hồi được tán dương thì gật đầu lia lịa, nói rồi cũng hướng về Hắc Phu hành lễ:
Đã là bạn bè rồi thì mọi chuyện đều dễ nói.
"Còn một việc nữa." Hắc Phu lại nói với hắn: "Chức ngũ trưởng của thập này, không biết Báo huynh có sẵn lòng đảm đương không?"
Thấy Đông Môn Báo có vẻ do dự, chắc là không muốn ở dưới người khác, Hắc Phu bèn khuyên giải: "Thực ra thập trưởng, ngũ trưởng này cũng chỉ là chức quan nhỏ xíu, lại không phải biên chế chính thức, chỉ là canh tốt tạm thời mà thôi, không tính là có phân chia cao thấp."
Nói xong, Hắc Phu nháy mắt với Quý Anh một cái.
Quý Anh tuy không thích Đông Môn Báo nhưng lại rất nghe lời Hắc Phu, biết y chắc chắn có toan tính riêng nên tiên phong hưởng ứng: "Phải đấy, tám người chúng tôi đều là sĩ ngũ, lấy đâu ra tư cách làm ngũ trưởng. Theo ta thấy Hắc Phu và Báo là những người có tước vị và võ nghệ cao nhất trong thập này, họ làm quân lại thật là không gì hợp hơn! Các ngươi thấy có đúng không?"
"Đúng thế." Những người còn lại cũng hùa theo phụ họa, đằng nào cũng chẳng tới lượt họ mà:
Lần này Đông Môn Báo rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống, hồi lâu sau mới miễn cưỡng nói: "Nếu đã vậy, ta sẽ làm ngũ trưởng một tháng..."
"Quyết định thế nhé! Hai ta cùng đồng tâm hiệp lực!"
Hắc Phu cười rồi đập tay với hắn làm ước định, thầm nghĩ sách lược của mình quả nhiên đã thành công.
Y đã tính kỹ rồi, một tháng canh dịch này không dễ trôi qua. Đối ngoại, Hắc Phu phải cẩn thận sự trả thù của tên Tân bách tướng, đối nội, y muốn nắm giữ mọi thứ trong tầm tay, nên mới tranh chức thập trưởng này. Tục ngữ nói rất hay: "Thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi trâu". Địa vị hiện tại của Hắc Phu thì cái "đầu trâu" kia còn xa vời vợi, nhưng cái "đầu gà" này thì y quyết tâm phải đoạt lấy!
Đông Môn Báo là một người rất thú vị, tuy ngang ngược nhưng xét theo cách hành xử thì đúng là một hán tử bộc trực điển hình của thời đại này. Chỉ cần đối đãi chân thành, lại chân thành kết giao thì không khó để thu phục.
Hai người họ đang lúc anh hùng trọng anh hùng, Triều Bá đứng quan sát nãy giờ cũng thở phào nhẹ nhõm. Không đánh nhau là tốt rồi, hắn cũng chẳng cần đội mưa đi báo quan.
Nhưng thấy hai người đã chia chác xong suất thập trưởng, ngũ trưởng, Triều Bá với tư cách là tiền bối từng đi phục dịch nhiều lần không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Hai vị, chức thập trưởng, ngũ trưởng của canh tốt không phải do chúng ta tự quyết định đâu."
Đông Môn Báo lập tức không vui, hắn trừng mắt nhìn sang, mắng: "Lão thất phu nhà ngươi, bằng chừng này tuổi rồi vẫn chỉ là sĩ ngũ, ở đây có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?"
"Ta, ta..." Triều Bá bị mắng ngược lại, nghẹn đến đỏ cả mặt:
Hắc Phu thì trực tiếp bước tới phía hắn. Triều Bá tưởng y định hành hung mình, sợ đến mức run cầm cập, ngờ đâu Hắc Phu lại hành lễ:"Đa tạ tiền bối nhắc nhở. Hắc Phu lần đầu đi phục dịch nên có nhiều điều không rõ, trong một tháng tới còn phải thỉnh giáo tiền bối nhiều. Tiền bối lúc nãy đã nói rồi đấy nhé, sẽ chiếu cố cho người đồng hương nhỏ tuổi này."
Hắc Phu đối với mỗi loại người đều lựa lời mà nói. Với hạng mãng phu có chút nghĩa khí như Đông Môn Báo thì dùng sức để phục, dùng chân thành để đãi. Với hạng người lớn tuổi như Triều Bá thì dùng tư thế kẻ hậu bối, bày ra vẻ thỉnh giáo để trò chuyện, hỏi đông hỏi tây.
Triều Bá lập tức thấy rất hưởng thụ, nói vài câu khách khí trước, sau đó đem đủ thứ quy tắc khi đi làm canh tốt kể rành rọt cho Hắc Phu nghe.
Hóa ra thập trưởng, ngũ trưởng tuy chỉ là quân lại nhỏ, lại là tạm thời, nhưng cũng bắt buộc phải do người có tước vị đảm nhận. Trong thập này chỉ có Đông Môn Báo và Hắc Phu là hai công sĩ, chức thập trưởng, ngũ trưởng đúng là phải chọn từ hai người họ, nhưng vẫn phải chờ sự đồng ý của hai vị bách tướng vào ngày mai.
"Người phụ trách huấn luyện canh tốt là Tân bách tướng hay Trần bách tướng?" Hắc Phu hỏi:
"Là Trần bách tướng, Tân bách tướng quản lý Huyện tốt." Triều Bá đáp:
"Thế thì không thành vấn đề rồi." Hắc Phu lập tức thở phào, như vậy thì chuyện này coi như đã chắc chắn. Sau đó y hỏi thêm canh tốt rốt cuộc phải làm những gì.
"Nửa tháng đầu phải huấn luyện, nửa tháng sau phải đi tu sửa thành trì, xây cầu đắp đường..."
"Lúc huấn luyện, cụ thể là huấn luyện những gì?"
Chuyện xây cầu đường Hắc Phu không rành, điều y quan tâm là quân dự bị thời này huấn luyện những gì? Nếu là giương cung bắn tên hay cưỡi ngựa đâm chém thì xin lỗi, y thật sự không biết.
Triều Bá cười, lộ ra hàm răng vàng khè nói: "Chẳng có gì khác, chủ yếu là xếp hàng sắp đội."
"Xếp hàng sắp đội à? Chỉ vậy thôi?" Hắc Phu chớp chớp mắt, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng:
Nói đùa chứ, một người tốt nghiệp Học viện cảnh sát vũ trang như y, nằm mơ cũng có thể đi duyệt binh !
Mấy món này, kiếp trước chưa nói tới học sinh, khi vào học viện cảnh sát, y được huấn luyện chuyên nghiệp đội hình đội ngũ ròng rã suốt ba năm trời đấy!