Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đột nhiên bị đối đãi một cách đầy ác ý như thế, Hắc Phu đang bị ấn đầu xuống đất, ngoại trừ căm phẫn còn cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Y biết việc trưng triệu canh tốt là do quan thự huyện úy phụ trách. Huyện ngục đã đánh tiếng với bên đó và viết chứng nhận cho Hắc Phu, giải thích đầu đuôi cho phép họ sáng mai mới phải đến. Nhưng vì thận trọng, Hắc Phu đã đến ngay trong hôm nay.
Ngờ đâu vị bách tướng trước mắt này lại không nói lý lẽ, chẳng đợi y giải thích đã ra lệnh bắt giữ tại chỗ!
Thật là vô lý hết sức, còn pháp kỷ gì nữa không? Rõ ràng là chưa từng gặp mặt, không oán không thù!
Khoan đã …
Ngục lại Lạc trước khi đi đã nói gì với mình nhỉ?
"Tới chỗ canh tốt, phải cẩn thận!"
Hắc Phu chợt bừng tỉnh. Chẳng lẽ vụ kiện vừa kết thúc kia và tình cảnh hiện tại của y có mối liên hệ mật thiết nào đó?
Lúc này, vị bách tướng kia khoanh tay trước ngực, đứng trước mặt Hắc Phu, khinh miệt nói: "Bên ngoài đồn rằng, canh tốt Hắc Phu đến từ hương Vân Mộng võ nghệ siêu quần, có thể một mình đấu ba tên cướp, tay không đoạt đao, bắt tặc phong tước. Giờ xem ra chỉ là một tên thất phu nhu nhược. Ta hỏi ngươi, chẳng phải ngươi võ nghệ cao cường sao? Sao không đoạt đao mà phản kháng đi?"
Hắc Phu cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua mũi giày và vạt áo dài của tên bách tướng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy râu kia, ghi tạc lấy hình dáng của hắn vào tâm trí, rồi không giận mà lại cười:"Nếu ta phản kháng, chẳng phải đúng ý đồ của thượng lại sao?"
"Hỗn xược!" Bách tướng biến sắc, hô hào đám lính: "Nhị tam tử, đem hai tên này xử theo tội quá hạn!"
Nghe thấy vị bách tướng kia nói muốn dùng tội quá hạn) để xử trí mình, Hắc Phu toàn thân băng giá, tay chân rụng rời! Hắn .. hắn thật sự dám giết mình sao!?
Không xong, nếu hắn làm liều chặt đầu mình, dù sau này có bị xử phạt chăng nữa, mình toi rồi.
Không, y không cam lòng chết hồ đồ thế này, đúng lúc Hắc Phu định liều mình vùng lên phản khác thì ngay sau đó lại nghe bách tướng bổ sung: "Đánh hai mươi roi!"
Hả, là đánh đòn, không phải quá hạn là chém à? Hắc Phu ngẩn người, vừa nhổm dậy một chút lại vì thả lỏng mà bị ấn mặt xuống đất lẫn nữa.
Đám huyện tốt vừa cười nhăn nhở vừa xoa tay, vớ lấy ván trúc bên cạnh, chuẩn bị đánh Hắc Phu một trận thật đau.
Hắc Phu nhắm mắt lại, y đang cân nhắc lợi hại. Nếu chỉ là đánh hai mươi gậy, liệu mình có nên không cam lòng chịu nhục mà vùng lên phản kháng? Hay là lẳng lặng chịu đựng, quân tử trả thù mười năm chưa muộn?
Tuy nhiên ngay lúc này, lại nghe thấy từ xa có tiếng bước chân, ngay sau đó là một tiếng quát lớn: "Dừng tay!"
Hắc Phu mở mắt ra, thấy một quân lại trẻ tuổi cũng ăn mặc kiểu bách tướng dẫn theo vài người chạy bước nhỏ tới, quát đám huyện tốt đang định ra tay: "Làm cái gì vậy! Còn không mau dừng tay!"
"Trần bách tướng, ngươi có ý gì?" Vị quan quân ra lệnh bắt Hắc Phu lạnh lùng nói:
"Câu này phải để ta hỏi Tân bách tướng ngươi mới đúng." Vị quân lại được gọi là "Trần bách tướng" dáng người không cao, dưới cằm có một chòm râu nhỏ, vóc dáng khí thế tuy không bằng vị quan quân kia nhưng tuyệt đối không tỏ ra yếu thế. Hắn chỉ vào hai người Hắc Phu nói: "Tân bách tướng, hai người này phạm tội gì mà phải xử phạt đánh đòn?"
Tân bách tướng hùng hổ nói: "Quá hạn, đáng phạt."
Trần bách tướng cười nhạt: "Không đúng , theo (Luật lao dịch), đi lao dịch hay canh tốt, quá hạn từ một đến năm ngày thì bị quở mắng, quá hạn từ sáu đến mười ngày thì phạt một khiên, quá hạn trên mười ngày thì phạt hai giáp. Hai người này chỉ muộn vài canh giờ, cùng lắm là trách mắng công khai một trận là xong, điều luật nào quy định phải đánh hai mươi roi?"
"Cái này..." Tân bách tướng nhất thời cứng họng:
Trần bách tướng tiến lại gần hơn một chút, nhìn hai người Hắc Phu, giọng dõng dạc: "Hơn nữa, ta nghe nói Hắc Phu và Quý Anh này là do trên đường gặp tặc phỉ, bắt chúng quy án, sau đó ở huyện ngục hỗ trợ thẩm án nên mới tới muộn. Việc này huyện thừa đã thông báo cho huyện úy thự, Huyện hữu úy đích thân bảo ta, cho phép họ ngày mai mới tới báo danh... Tân bách tướng, ngươi không hỏi nguyên do đã bắt người, chẳng lẽ là muốn trút giận thay cho tên đình trưởng Hồ Dương vừa bị phạt làm quỷ tân kia sao? Ta nghe nói, hắn là thê đệ của ngươi!"
Tân bách tướng bị vạch trần ý đồ bất chính thì sượng mặt, gằn giọng nói: "Trần bách tướng, dù sao ta và ngươi cũng là đồng liêu, đừng có ngậm máu phun người! Ta trực tiếp nghe lệnh của huyện tả úy, sao biết được huyện hữu úy đã hạ mệnh lệnh gì?"
"Hóa ra là thế." Trần bách tướng ồ một tiếng đầy ẩn ý: "Đã là hiểu lầm thì xin mời thả người!"
Thấy Trần bách tướng đem luật pháp ra, đánh không được nữa, Tân bách tướng mới trừng mắt với Hắc Phu một cái, phẩy tay cho thuộc hạ thả y ra, sau đó để lại một câu bên tai Hắc Phu: "Tiểu thụ tử, hôm nay coi như ngươi may mắn!"
Rồi hậm hực rời đi.
Hắc Phu đứng dậy, xoa xoa bả vai đau nhức, nhìn chằm chằm bóng lưng Tân bách tướng hồi lâu, rồi mới hành lễ với Trần Bách tướng râu nhỏ: "Đa tạ thượng lại cứu mạng!"
Quý Anh ở bên cạnh cũng chưa hoàn hồn, vái dài nói: "Nếu không có bách tướng ngăn cản, bọn tiểu nhân e là gãy chân mất."
"Không đến mức đó đâu." Trần Bách tướng ngoài miệng thì khách khí nhưng vẫn đường hoàng nhận lấy đại lễ của hai người, sau đó nhìn Hắc Phu từ trên xuống dưới một lượt, tán thưởng: "Lời đồn mấy ngày nay quả không sai, thân hình cao lớn khỏe khoắn, có thể địch lại nhiều người, nay lại vì lập công mà thành công sĩ, tốt lắm! Huyện An Lục lại có thêm một tráng sĩ rồi!"
"Thượng lại quá khen, chút công lao mọn, dũng thất phu của tiểu nhân không đáng nhắc tới." Hắc Phu lại cẩn thận hỏi: "Thượng lại vừa nói, vị Tân bách tướng kia là thân thích của đình trưởng Hồ Dương?"
"Chứ còn gì nữa..." Trần bách tướng giọng mang thâm ý: "Tân bách tướng là tế của huyện tả úy, còn đình trưởng Trinh lại là chất của huyện tả úy, ngày thường thường xuyên qua lại. Nay đình trưởng Trinh bị trừng phạt nặng, hắn tất nhiên thấy phẫn nộ trong lòng."
Hắc Phu vỡ lẽ, hóa ra bên trong còn có tầng quan hệ này, thảo nào hôm nay ở huyện ngục, tên thương nhân kia lại chịu không nổi áp lực mà làm chứng giả cho tên đình trưởng.
Nói xong, Trần Bách tướng chỉ vào Hắc Phu cười nói: "Cho nên trong một tháng tới, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút, cẩn trọng lời nói việc làm, đừng để phạm lỗi. Nếu thật sự bị hắn nắm được nhược điểm, ta cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu..."
"Đa tạ bách tướng chỉ điểm, Hắc Phu nhất định không quên ơn." Hắc Phu biết ý vái chào lần nữa:
Trần bách tướng thản nhiên nhận lễ, gật đầu cười: "Ngươi hiểu là tốt rồi..."