Tần Lại

Chương 150. Tặng ngựa. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Đình trưởng, ba nghìn tiền, không thể nhiều hơn được nữa!"

"Không được, con ngựa này rõ ràng trị giá sáu bảy nghìn tiền, ta sao có thể để lão bá chịu thiệt như vậy?"

Trong đình Hồ Dương, Hắc Phu và Câu đang thực hiện một màn mặc cả có một không hai trên đời, bên bán thì hết sức ép giá xuống, còn bên mua là lại cứ một mực đòi nâng giá lên.

Chuyện là vừa rồi Câu đến bái phỏng, nói Hắc Phu có ơn cứu mạng nữ nhi ông ta mà ông ta không có gì báo đáp, trong nhà có con ngựa khá tốt, bản thân tuổi đã cao không thể cưỡi được, hy vọng Hắc Phu có thể nhận lấy.

Hắc Phu chẳng cần suy nghĩ, dứt khoát từ chối ý tốt của Câu, nghiêm nghị nói: "Chưa nói đến việc ta giúp ông tìm lại nữ nhi là chức trách. Cứ nói theo Tần luật, quan lại không được phép nhận hối lộ, kẻ nào nhận dù chỉ một đồng tiền cũng sẽ bị thích chữ làm thành đán! Con ngựa này ít nhất cũng đáng giá mấy nghìn tiền, ông tặng ngựa cho ta, chẳng những không giúp được gì mà còn là đang hại ta ."

Tuy xung quanh đều là người có thể tin tưởng, nhưng Hắc Phu không muốn thử thách pháp luật, vì tham chút lợi nhỏ mà chôn vùi tiền đồ của mình là điều không đáng.

Câu cuống cuồng, vội thanh minh:" Lão hủ tuyệt đối không phải hối lộ mà là báo ơn."

"Trong luật pháp không phân biệt giữa báo ơn và hối lộ đâu." Hắc Phu vừa nói vừa quan sát con ngựa, thấy nó có màu đỏ thẫm, lông mướt, không có bất kỳ thương tổn nào. Hình dáng móng ngựa đồng nhất, chiều cao đến vai xấp xỉ chiều cao của Hắc Phu, đôi mắt có thần. Trong miệng ngựa có ngậm hàm thiếc, dây cương rủ xuống, chỉ có điều trên lưng chỉ có tấm lót mông gọi là "tiên", không có yên ngựa, cũng không có bàn đạp.

Câu làm việc ở ngưu mã uyển trong hương, ngày thường chăm sóc những gia súc này, nên con ngựa ông ta tự nuôi rất cường tráng. Hắc Phu tuy không hiểu xem tướng ngựa, nhưng Lợi Hàm bên cạnh lại biết đôi chút, hắn đi vòng quanh con ngựa một lượt rồi nói với Hắc Phu:" Đình trưởng, đây thực sự là một con ngựa tốt đấy."

Hắc Phu rất tin tưởng vào kiến thức của Lợi Hàm, hắn không nhiều lời, cái gì chắc chắn mới nói ra. Nếu hắn nói thế, Hắc Phu không khỏi nghĩ, nếu có ngựa thay đi bộ, thời gian đi lên huyện hay về nhà cũng có thể rút ngắn một nửa, bản thân sẽ không cần mỗi lần nghỉ phép đều phải đứng bên đường chờ đi nhờ xe nữa.

Khi Câu đang buồn bã vì tặng ngựa không thành, Hắc Phu đột nhiên nói:" Hay là để ta bỏ tiền ra mua con ngựa này."

Thế là mới có cảnh hai người mặc cả như trên.

"Sáu nghìn sáu trăm tiền, không thể ít hơn. Nếu ít hơn, ta chính là mượn ơn nghĩa để chiếm lợi của lão bá rồi." Hắc Phu không giỏi mặc cả, thế mà rơi vào mấy tình huống mặc cả oái oăm, y chốt luôn giá cả. Số tiền thưởng hơn năm nghìn tiền lần trước nhận được, cộng thêm chút tích cóp, vừa vặn đủ:" Nếu không đồng ý, lão bá dắt ngựa về đi."

Câu còn muốn nói thêm, miệng vừa mở ra thấy Hắc Phu có ý đuổi khách đành gật đầu:" Vậy theo ý đình trưởng."

Thế là Hắc Phu gọi Câu mang theo tiền và ngựa, cùng y đi đến hương ấp một chuyến, đặc biệt mời quan viên ở chợ hương làm chứng. Hai bên lập khế khoán, mỗi bên giữ một nửa, lúc này mới hoàn thành giao dịch một cách hợp pháp.

Hương lại thấy vậy thì tặc lưỡi, bởi vì dù nước Tần quy định quan lại không được nhận ân huệ, nhưng Hắc Phu và Câu hiện tại không có quan hệ công vụ, nói là tặng quà tư nhân thì thực ra cũng không nhất thiết bị luật lệnh trừng phạt. Thế nhưng Hắc Phu lại nghiêm túc nói: "Thụ mã thất lộc, vô dĩ thừa mã , bất thụ bảo lộc, chung thân hữu mã. Ta chẳng phải kẻ đạo đức liêm khiết gì, chỉ là sợ pháp luật, muốn giữ lộc vị mà không dám lấy mà thôi..."

Nói xong một câu cực kỳ cao thâm, Hắc Phu toàn thân tỏa khí vương bát ngùn ngụt, chắp tay bỏ đi dưới sự chỉ trỏ bàn tán của đám đông ở chợ hương, như nam chính trong mấy phim bom tấn.

Câu bưng bọc tiền đồng nặng trịch, nhìn bóng lưng Hắc Phu đi xa, trong lòng trăm mối ngổn ngang, chỉ biết sụp xuống lạy tạ.

Ở phía bên kia, Hắc Phu rời khỏi chợ, nhìn con ngựa đã thuộc về mình, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ.

Con ngựa hơi lạ hơi người, sau khi Câu đi, nó có chút bất an thở phì phò, dùng ánh mắt dò xét nhìn đại hán đen nhẻm trước mặt. Lúc này, đây Hắc Phu tròn mắt nhìn ngựa mới sực nhớ ra một vấn đề.

Bỏ mẹ rồi, mình có biết cưỡi ngựa quái đâu.

Thế là đình trưởng Hắc Phu có được bảo mã vẫn đi bộ dắt ngựa về đình Hồ Dương, y không dám làm bừa cưỡi lên, chẳng may ngã xuống ngã gãy cổ thì thiên hạ tha hồ mà cười.

Sau ngày hôm đó, Câu đi khắp hương gặp ai cũng nói Hắc Phu là một người liêm khiết chính nghĩa. Còn câu nói của Hắc Phu "Nhận ngựa mất lộc, lấy gì cưỡi ngựa, không nhận còn lộc, trọn đời có ngựa" cũng qua lời của hương lại mà truyền đi khắp nơi, lan đến tận huyện thành, trái lại đã gột rửa không ít hình ảnh "khốc lại" mà Hắc Phu để lại từ vụ án trước.

Hội tụ đủ ba đức nghĩa, dũng, liêm, lại còn liên tục phá án giữ bình an cho địa phương, trong mắt người huyện An Lục, Hắc Phu gần như là một Tần lại hoàn mỹ.

Một người như vậy, sao có thể uổng phí ở chức đình trưởng nhỏ bé được? Đã bắt đầu có người cảm thấy bất bình thay cho Hắc Phu rồi.

Hắc Phu thì chẳng hề hay biết về sự thay đổi trong dư luận. Suốt cả tháng năm, y đều dành thời gian để học cưỡi ngựa.

Ngựa ở Trung Quốc cổ đại là thứ rất quan trọng, vì công dụng to lớn trong chiến tranh và giao thông, từ sớm đã được gọi là đứng đầu "Lục súc". Ban đầu ngựa chỉ được dùng để kéo xe, đến cuối thời Xuân Thu mới dần bắt đầu cưỡi ngựa đơn. Đợi đến khi Triệu Vũ Linh Vương "Hồ phục kỵ xạ", phong trào cưỡi ngựa mới rộ lên khắp phương bắc...

Nam Quận là vùng sông ngòi chằng chịt, dùng thuyền nhiều hơn dùng ngựa, nhưng số lượng ngựa quan phủ nuôi trong các tmục uyển vẫn không hề ít, huyện An Lục có hai bãi chăn ngựa lớn. Ngựa tư nhân cũng nhiều, thông thường những người có tước vị từ "trâm niểu" trở lên về cơ bản đều phải có ngựa, vì ý nghĩa ban đầu của trâm niểu chính là dải thắt trên mình ngựa, nên tước vị này còn được gọi là "tẩu mã", nghĩa là có thể tự bị bị ngựa ra chiến trường.

Hắc Phu tuy mới chỉ là một thượng tạo nhỏ bé, nhưng con ngựa này y vẫn nuôi nổi. Số tiền thưởng tích lũy được của y đã hơn hai vạn tiền, trừ đi tiền mua trâu cày cho nhà và mua ngựa, vẫn còn thừa mấy nghìn, đủ để đáp ứng lượng đậu nành và cỏ khô ngựa ăn mỗi ngày. Hắc Phu tuyệt đối không dám biển thủ đậu nành hay cỏ khô của đình xá. Ở nước Tần, không chỉ cấm hối lộ mà còn cấm dùng lương thực công vào việc tư. Hành vi này giống hệt như hậu thế cầm thẻ của cơ quan đi đổ xăng cho xe riêng vậy, một khi bị phát hiện sẽ bị khép vào tội trộm cắp.

(*) Hồ phục kỵ xạ: Tức là ăn mặc theo người Hồ, học cưỡi ngựa bắn cung,

(*) Gốc của nó vốn là điển cố: thụ ngư thất lộc, vô dĩ thực ngư, bất thụ bảo lộc, chung thân hữu ngư. Ý là vì nhận con cá mà mất đi bổng lộc, không nhận con cá thì vẫn còn bổng lộc, còn bổng lộc cả đời có cả ăn. Tóm lại không vì cái nhỏ mà mất cái lớn.