Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đám đông nghe lý giám môn nói đây là tội chết, sắc mặt lập tức thay đổi, đặc biệt là mấy hộ gia đình đã mua nữ tử bị bắt cóc, họ chính là những người đầu tiên quay đầu lại, nhìn Hắc Phu với ánh mắt đầy vẻ hung ác.
Không xong rồi, Hắc Phu định bắn chết lý giám môn, nhưng ông ta có đề phòng, tay cầm tấm khiên che chắn, chỉ còn cách hô lớn: "Lý giám môn đang lừa người! Luật lệnh đã nói rõ, chỉ cần tự thú là có thể được giảm nhẹ hình phạt! Nếu các ngươi có thể giúp ta bắt giữ lý giám môn cùng những kẻ đã mua nữ tử, thì càng được giảm tội! Không đến mức phải chết!"
Đây vẫn là lời nói dối, nhưng điều Hắc Phu cần làm lúc này là gửi gắm hy vọng đám lý dân sẽ bắt đầu nội chiến vì mức độ trừng phạt khác nhau đối với mỗi người.
Nhưng y đã đánh giá quá cao mức độ sợ hãi Tần luật ở cái nơi xa xôi nghèo khó này.
Có người do dự, có người nhìn quanh, nhưng không một ai nghe theo lời Hắc Phu mà bước ra bước đầu tiên. Ra tay với tộc nhân, hàng xóm của mình luôn đòi hỏi một sự dũng cảm lớn hơn nhiều so với việc cùng thù hận một người lạ.
Ngược lại lý giám môn Trọng Thằng kia dứt khoát trèo lên một mái nhà ngói bên cạnh, một tay cầm khiên che chắn, vung tay hô hào thật lớn:" Tên cẩu đình trưởng này đang ly gián chúng ta, nghìn vạn lần đừng mắc mưu! Nếu chúng ta nội chiến rồi thả chúng đi, thì đó mới là tai họa cho cả tộc. Chi bằng giết sạch đám đình tốt này đi! Dù sao lý Manh Sơn cũng hẻo lánh, sau đó cũng chẳng ai biết đâu!"
Đám Hắc Phu đã không thể tiến thêm được nữa, mọi người co cụm vào một chỗ, ai nấy đều vô cùng khẩn trương, mấy nữ tử run cầm cập.
Hắc Phu túa mồ hôi lạnh, không để ông ta xúi giục đám đông, dốc sức quát lớn át đi: "Ta đã sớm đem chuyện này báo cáo với huyện quan, nếu ta mãi không về, quan phủ nhất định sẽ truy cứu, phái binh từ huyện hương đến trấn áp. Đến lúc đó, thứ chờ đợi các ngươi sẽ không còn là tội quần đạo nữa, mà là tội mưu nghịch bị tru di tam tộc! Toàn lý hơn hai trăm con người, không một ai chạy thoát đâu! Quan phủ sẽ tắm máu nơi này đấy, các ngươi nên nghĩ cho kỹ."
Trọng Thằng lộ rõ bộ mặt hung tàn: "Thế thì đã sao, thà là liều mạng trốn sang đất Sở còn hơn là ở đây chờ cả tộc cùng chết!"
Ông ta cũng đủ liều lĩnh, đã nghĩ ra kế giết người rồi cùng cả tộc bỏ trốn rồi.
Sắc mặt Hắc Phu lập tức tái mét, nếu đám người bên ngoài thực sự nghe theo lời ông ta mà bất chấp tất cả, thì lần này mình thật sự là lành ít dữ nhiều rồi...
Y vội vàng giơ nỏ tay lên, nhắm thẳng vào lý giám môn, định bắn người phải bắn ngựa trước, không ngờ tầm mắt lại bị vô số cánh tay giơ cao che khuất!
Giết quan bỏ trốn, ý nghĩ này giống như dây leo mọc dại, dần dần lớn mạnh trong tâm trí mọi người.
Những gương mặt trước mắt cũng bắt đầu vặn vẹo biến dạng, gào thét về phía đám người Hắc Phu : " Giết chúng đi!"
"Giết chúng, giết chúng."
“Giết! Giết!”
Ngay khoảnh khắc này, dưới sự đe dọa bị diệt tộc, những người này thậm chí không màng đến tính mạng của lý lại và điền điển nữa. Có mấy kẻ tính nóng nảy thậm chí đã nhấc những chiếc cày, cuốc gỗ trong tay muốn bổ về phía Hắc Phu!
Đám Hắc Phu thấy tình hình đó vội vàng lùi lại phía sau, cùng mọi người hình thành một vòng tròn bảo vệ, che chở cho mấy nữ tử không có sức chiến đấu ở giữa, mấy người ra sức vung vũ khí quát lớn:" Lùi lại, lùi lại ngay."
Cũng may vũ khí họ chất lượng tốt hơn hẳn, nhất thời khiến đám lý dân điên cuồng chưa làm được gì. Mấy nữ tử bị ép chặt vào nhau, nhưng họ không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn toàn thể lý dân đang biến thành bạo đồ xung quanh, dường như đã sớm quen thuộc, chỉ là nỗi tuyệt vọng trong mắt ngày càng sâu sắc. Còn Lợi Hàm, Đông Môn Báo và Quý Anh đều đã nghiến chặt răng, nắm chặt vũ khí, chuẩn bị cho một trận tử chiến chênh lệch lực lượng!
Cách đó hơn mười bước lý giám môn Trọng Thằng trên mái nhà cười ha hả ngông cuồng: "Vị đình trưởng này, luật lệnh ngươi nói dù có nghiêm đến đâu cũng đang ở tận huyện thành, làm gì được ta? Làm gì được ta nào? Ha ha ha ..."
Tiếng cười của lão vẫn chưa dứt thì tiếng dây cung bật ra ở bên ngoài cổng lý, một mũi tên xé gió lao tới từ phía sau, bắn xuyên thẳng qua yết hầu của lý giám môn!
"Khặc ... Khặc ..." Tiếng cười Trọng Thằng biếng thành tiếng khọt khẹt, không thể tin nổi cúi đầu xuống nhìn mũi tên xuyên qua cổ họng mình.
Mũi tên đúc bằng đồng xanh hình thoi, trên đó đọng lại những giọt máu đỏ thẫm.
Không, không thể nào như vậy được, ông ta há miệng, không cam lòng muốn hét ra, nhưng thứ phát ra không phải lời nói mà là máu tươi, từ vết thương không ngừng trào ra, ban đầu là bọt máu, dần dần biến thành dòng suối nhỏ.
Trọng Thằng mất thăng bằng, đổ rầm xuống, lăn mấy vòng từ mái nhà ngói đang đứng rồi rơi xuống đất, bất động...
Biến cố quá sức bất ngờ khiến hơn hai trăm lý dân vừa mới rồi còn hung hăng la hét muốn giết người cứ thế ngây ra nhìn lý giám môn của họ bị một mũi tên từ đâu bay tới bắn chết. Tất cả bàng hoàng xoay tròn nhìn quanh nhưng không tìm thấy ai đã bắn mũi tên đó ở đâu.
Manh mối duy nhất chính là một tiếng còi đồng đột ngột vang lên...
Toét
Tiếng còi vang lên bên ngoài cổng lý đang đóng chặt.
Toét
Không lâu sau, tiếng còi lại vang lên từ rừng dâu bên trái!
Tiếp đó sau nhà ngói, bên cạnh cầu nhỏ, cứ cách một lúc, bên ngoài tường lại vang lên một tiếng còi sắc nhọn chói tai, đi kèm đó là một mũi tên bất thình lình bắn vào, tuy không lấy được mạng người nhưng gieo rắc thêm nỗi sợ hãi.
Trong phút chốc cả lý Manh Sơn lý dường như bị tiếng còi đồng này bao vây, cả lý vô cùng khẩn trương, họ liên tục xoay đầu theo tiếng còi, nhìn dáo dác xung quanh, đề phòng mũi tên không biết từ đâu bay xuống đoạt mạng. Tiếng nữ tử la hét, trẻ con khóc lóc , làm tăng thêm sự sợ hãi, khiến họ không biết bao nhiêu người đã mất mạng.