Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Du kiêu của hương Huân Thủy tên là Vũ, vì là người con thứ ba trong nhà nên mọi người đều gọi ông ta là Thúc Vũ.
Du kiêu cũng giống như hương sắc phu và tam lão, đều là quan viên cấp hương, cấp bậc cao hơn đình trưởng như Hắc Phu, lương bổng hàng năm là một trăm thạch, tương đương với trưởng đồn công an xã, chức trách cũng không khác biệt mấy so với đình trưởng, chỉ có điều kiêm thêm nhiệm vụ tổ chức huấn luyện cho canh tốt trong hương.
Dù đình trưởng trực thuộc hệ thống của huyện úy, nhưng du kiêu có quan hàm lớn hơn một cấp, cũng tương đương với thượng lại, có quyền chỉ đạo các đình bộ. Vì vậy khi Hắc Phu đi nhận chức vào tháng Chạp, y từng tới hương ấp một chuyến để bái kiến Thúc Vũ cho đúng phép tắc.
Khi đó Thúc Vũ đã khích lệ Hắc Phu rất nhiều, lại còn lấy thân phận tiền bối để chỉ điểm một vài hạng mục cần lưu ý khi làm đình trưởng, nên Hắc Phu có ấn tượng khá tốt về vị du kiêu này.
Sau đó vụ án thư nặc danh trộm mộ bị huyện trực tiếp can thiệp, hương chỉ phái Thúc Vũ đến hỏi han tình hình và tham gia vào việc niêm phong tài sản nhà lý giám môn ở lý Triêu Dương. Từ lúc sang xuân đến nay, đình Hồ Dương không xảy ra chuyện lớn gì, ngay cả đám trộm vặt cũng khiếp sợ danh tiếng của Hắc Phu mà không dám tác oai tác quái trong khu vực quản hạt của y. Vì không có công vụ cần bàn giao nên hai người cũng không còn liên lạc.
Cho đến một ngày cuối tháng ba, Thúc Vũ đột nhiên tìm đến đình Hồ Dương.
"Không biết du kiêu tới, hạ lại không kịp nghênh đón từ xa, thật là có tội!" Lúc đó Hắc Phu đang ở hậu viện cùng Tiểu Đào học cách giương cung bắn tên, chợt nghe tin du kiêu đến, liền vội vàng sải bước ra cửa, kịp thời chấp tay hành lễ trước khi Thúc Vũ bước vào đình xá:
Thúc Vũ ngoài bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, trên cằm có hai chòm râu đen, trông rất hòa nhã. Ông ta đỡ Hắc Phu đứng dậy, liếc nhìn dải khăn bao thượng tạo mới tinh trên đầu y, trong mắt thoáng qua ý vị không rõ, nhưng ngoài mặt vẫn cười khà khà nói: "Ta đâu phải là trưởng lại của ngươi, đừng đa lễ như thế."
Hắc Phu mời Thúc Vũ cùng hai viên tiểu lại của hương đình và một người trung niên không rõ thân phận vào đình Hồ Dương, lại gọi mọi người trong đình bộ ra bái kiến, bảo Bồ trượng mau chóng đun chút nước nóng để khách giải khát.
Thúc Vũ được Hắc Phu mời ngồi vào vị trí chính tại tiểu sảnh đường, một mặt cầm thẻ gỗ trên án kỷ lên lật xem, một mặt cười nói: "Năm ngoái khi đình trưởng tiền nhiệm phạm tội, ta cũng đã đến đình Hồ Dương, khi đó chỉ thấy nơi này có phần đổ nát, bừa bộn, rác rưởi vứt tùy tiện khắp nơi. Từ khi Hắc Phu nhậm chức đến nay, đình bộ này đúng là mang diện mạo mới hoàn toàn."
"Du kiêu quá khen rồi, mọi người cùng chung sức sửa sang đôi chút, dù sao thời gian ở đây còn nhiều hơn ở nhà mà." Hắc Phu khiêm tốn đáp, y cũng không thay đổi nhiều, bắt mọi người giữ vệ sinh cá nhân chút thôi, tay chân mặt mũi sạch sẽ, đừng tùy tiện khạc nhổ phóng uế, đã làm đình xá này ăn đứt nơi khác rồi:
Sau vài câu khách sáo, Thúc Vũ liền nghiêm nghị nói: "Nếu không có việc gì ta cũng chẳng đến đây, mà đã đến thì chính là công vụ. Đình trưởng Hắc Phu, ngươi vừa phá đại án vào mùa đông, sang xuân đình bộ lại bình an vô sự, chắc hẳn là rảnh rỗi đến phát ngán rồi phải không. Đây này, ta thay mặt hương mang vụ án đến cho ngươi đây!"
Hắc Phu nghe vậy, đưa mắt nhìn Lợi Hàm đang ngồi cùng, trước khi ra đón khách Lợi Hàm đã nói với y, du kiêu đến tận đây thì thế nào cũng có chuyện, hẳn là có án, mà phàm là án do hương giao xuống thì thực ra đều không dễ làm. Nếu là việc đơn giản, dễ lập công thì du kiêu và hương đình đã tự tay tiếp quản rồi, chỉ có những việc xử lý phiền hà mới đẩy xuống các đình bộ, một khi làm hỏng thì cuối cùng kẻ chịu tội vẫn là bọn họ.
Nói là vậy, nhưng án đã giao tận tay, thân là đình trưởng thì bắt đầu phải hoàn thành, nếu không sẽ bị coi là lơ là chức trách.
Hắc Phu đành phải thỉnh giáo Thúc Vũ rốt cuộc là vụ án gì?
Thúc Vũ vỗ tay, lệnh cho hai tên đình tốt của hương đình dẫn nam tử trung niên ngoài bốn mươi trông có vẻ thật thà chất phác kia lên. Nhìn cách ăn mặc của người này, chắc hẳn thuộc tầng lớp trung lưu.
Nam tử này cẩn thận hành lễ với Hắc Phu, tự xưng là "Câu", là sĩ ngũ của hương Huân Thủy.
"Lão hủ xin thưa với đình trưởng, sự việc là thế này..."
Thì ra hai năm trước, nữ nhi độc nhất 14 tuổi của Câu đi ra ngoài hái dâu nhưng mãi không thấy về, tìm khắp nhà họ hàng, hàng xóm đều không thấy. Câu bèn báo án với hương du kiêu, vị du kiêu khi đó rất coi trọng, lệnh cho các đình lân cận tìm kiếm thay nhưng không có kết quả, cuối cùng chỉ có thể định là vụ "mất tích".
Nhưng Câu có chết cũng không tin, đứa trẻ 4 tuổi đi lạc thì còn nghe được, chứ một đại cô nương 14 tuổi, giữa thanh thiên bạch nhật mà tự mình đi lạc được sao? Ông ta nghi ngờ nữ nhi mình đã bị kẻ gian bắt cóc!
Thế nhưng ông ta không có bằng chứng, lúc đó lại đúng vào thời kỳ đặc thù khi Tần và Sở nảy sinh hiềm khích, An Lục có giặc cướp, Nam Quận báo động cảnh giác, hương lý cũng không có thời gian phái người giúp ông ta tìm con. Vì vậy Câu đành phải hậm hực bỏ qua. Ông ta trung niên mới được một mụn nữ nhi, ngày thường cưng chiều hết mực, giờ không thể sinh đẻ thêm được nữa, chỉ biết cùng vợ già ở nhà bưng mặt khóc ròng.
Nào ngờ hai năm đã trôi qua, mấy ngày trước, Câu lại từ một tiểu phiến gánh quang gánh hay đến các lý trong đình Hồ Dương bán đồ dùng hàng ngày mà biết được hành tung của nữ nhi!
Câu kể: "Tiểu phiến đó là hàng xóm nhà lão hủ, khi hắn đến lý Manh Sơn thuộc đình Hồ Dương để buôn bán, đã nhìn thấy một nữ tử trong lý có hình dáng rất giống nữ nhi của lão hủ. Khi thấy hắn, nữ tử ấy còn định mở miệng nói gì đó, nhưng bị mấy kẻ bịt miệng lôi ngược vào trong..."
Sau sự việc đó, viên lại trong lý còn buông lời cảnh cáo với tiểu phiến, nữ tử kia chỉ là một hạng lệ thiếp hèn kém mua từ chợ người về, đừng để tâm cũng đừng có nói năng lung tung.
Đây đúng là "giấu đầu hở đuôi", sau khi trở về hương, tiểu phiến lập tức báo việc này cho Câu, rồi cùng Câu đi tìm Thúc Vũ kêu oan, cầu xin phái người đi cứu nữ nhi mình.