Tần Lại

Chương 128. Chẳng ngọt chút nào. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vào ngày cuối cùng tháng Giêng, khi cối giã chân được đặt tên là "Cối An Lục" sắp sửa phổ biến rộng rãi tại nước Tần, thì đình trưởng Hắc Phu lại hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện này.

Ngay lúc này đây, y đang sắn ống quần chân đất đứng giữa ruộng nhà mình, trông như nông phu thực thụ, tranh luận không thôi với đại ca Trung về việc năm nay nên trồng loại cây gì.

"Bá huynh, hai trăm mẫu đất này của đệ có thể dành ra một trăm năm mươi mẫu trồng kê, lúa, phần còn lại có thể trồng đậu." Hắc Phu chỉ vào một vùng đất lớn vừa mới được khai khẩn, phàn nàn với Trung: "Nhưng huynh cũng phải để lại cho đệ mười mẫu đất để đệ trồng thứ mà đệ muốn chứ!"

Vừa nói, Hắc Phu vừa chỉ tay về phía bờ ruộng, ở đó đang đặt một bó cây trông giống trúc nhưng không phải trúc, phần gốc và thân rất chắc khỏe...

Mấy bó đồ vật mà Hắc Phu đặt trên bờ ruộng kia có tên là chư chá, mấy ngày trước, khi Hắc Phu đi phá án ở lý Bình Hồ bên bờ Vân Mộng Trạch đã vô tình phát hiện được ở ngoài đồng hoang.

Ban đầu y còn tưởng đó là một rừng trúc nhỏ, lại gần nhìn kỹ mới thấy thân nó như trúc, mỗi cây to bằng cổ tay, có đốt, lớp vỏ ngoài màu xanh vàng, cao hơn một trượng.

Đình tốt Ngư Lương là người địa phương, hắn nịnh nọt nói rằng thứ này tên là chư chá, ngoài đồng hoang rất hay gặp, ngư dân thường dùng nó để giải khát.

Vừa nói, Ngư Lương vừa vung dao chặt ngay một cây đưa cho Hắc Phu. Chỉ thấy dưới lớp vỏ cứng là phần thịt thân trắng muốt, ngửi thấy có mùi thơm ngọt, đưa vào miệng nếm thử, Hắc Phu lập tức vui mừng:" Đây chẳng phải là cây mía sao!"

Vùng ven bờ Vân Mộng Trạch nước Sở này vốn là một trong những nơi sinh ra mía. Thứ này từng một thời được giới quý tộc nước Sở yêu thích, được trồng trong các vườn thượng uyển, ép lấy nước làm thức uống giải nhiệt mùa hè.

Hắc Phu kiếp trước vốn là một người rất thích nhai mía, mùa hè thường dùng làm trái cây giải khát, một mình có thể gặm hết hai cây! Có điều mía y ăn đa phần có lớp vỏ màu đen tím, hơi khác với loại "chư giá" vỏ xanh vàng trước mắt này.

Hắc Phu nhất thời thèm thuồng, bèn cầm một cây chư chá đã tước vỏ trên tay. Nếm thử phần ngọn trước, chỉ có một chút vị ngọt thanh nhạt nhẽo, rồi nếm đến phần gốc, phát hiện cũng không ngọt lắm, lại còn có chút vị chát...

Vốn tưởng chỉ là vấn đề của cây này, nhưng y liên tiếp chặt thêm mấy cây trong mảnh mía dại kia, kết quả đều như nhau, vị nhạt như nước, thậm chí có mấy cây còn đắng chát...

Hắc Phu không khỏi thất vọng lớn, cứ ngỡ mình tìm được nguyên liệu tốt để ép đường, nào ngờ hàm lượng đường của đám chư chá này lại thấp đến vậy.

Mía mà không ngọt thì gọi gì là mía chứ, y thầm chửi trong lòng, đúng là thứ phế vật.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Hắc Phu cũng bình tâm trở lại. Quả nhiên mình đã bị chiều hư rồi, đa số các loại nông sản hậu thế thực chất đều là kết quả của hàng ngàn năm chọn lọc giống nhân tạo.

Không chỉ gia súc cần được thuần hóa, cây cối cũng vậy. Giống như lúa mạch, lúa gạo, đều bắt đầu từ các loại cỏ dại, lúa dại, rồi từ từ được thuần hóa thành cây trồng có giá trị canh tác cao hơn. Tổ tiên của kê chính là loài cỏ đuôi chó thường thấy khắp các bờ ruộng đấy thôi.

Hắc Phu nhớ lại hồi nhỏ xem Robinson Crusoe, trong đó dường như cũng gặp mía dại, vì là giống dại chưa qua canh tác nhân tạo nên không ngon lắm. Xem ra mình cũng gặp phải chuyện tương tự rồi.

Hắc Phu vứt cây chư chá đang nhai dở đi, nhưng không cam lòng, thế là lại nhờ Ngư Lương giúp đỡ, thu gom tất cả những cây chư chá tìm được quanh lý Bình Hồ, thuê xe trâu chở về nhà.

Trong vụ án thư nặc danh trộm mộ lần trước, nhờ phúc của Hắc Phu mà Ngư Lương cũng nhận được hơn một ngàn tiền thưởng, giúp cuộc sống gia đình hắn cải thiện không ít. Ngư Lương giờ đây đối với Hắc Phu cũng bảo sao nghe vậy, tuy chuyện đình trưởng bảo thu thập đám chư chá không đáng tiền nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, lập tức làm theo.

Ngoài lý Bình Hồ ra, Hắc Phu còn nhờ mọi người trong đình mang đến một ít mía dại ở gần nhà họ, chỉ chọn những cây ngọt nhất.

Thế là mấy ngày sau khi Hắc Phu được hưu mộc về nhà, người dân ở lý Tịch Dương trợn mắt há mồm nhìn Hắc Phu kéo cả một xe mía về.

Bởi vậy mới có cảnh Hắc Phu và đại ca Trung đứng tranh luận trên ruộng vào lúc xuân canh này...

Trung không hiểu nổi việc đệ đệ kéo cả một xe chư chá về làm cái gì, khổ công khuyên nhủ đệ đệ: "Thứ chư chá này bên bờ Vân Mộng Trạch chỗ nào chẳng có, muốn ăn thì nhổ một cây là xong, hà tất phải trồng trên ruộng."

Trung làm nông bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ thấy ai trồng chá trên ruộng cả. Theo hắn thấy, những mảnh ruộng tốt khó khăn lắm mới khai khẩn được này đương nhiên phải trồng kê, lúa những loại lương thực cứu mạng, chống đói và nộp tô phú. Cùng lắm thì thêm ít đậu, đay, sao có thể lãng phí vào chá dại được!

"Bá huynh, đệ chỉ trồng mười mẫu thôi, mười mẫu thôi!" Hắc Phu nhất thời cũng không giải thích rõ ràng được, khó khăn lắm mới thuyết phục được Trung dành ra mười mẫu đất vốn dĩ năm nay định để cho đất nghỉ để cho y trồng mía.

Hắc Phu hiểu rất rõ mía có hàm lượng đường cao có thể tạo ra những công dụng tuyệt diệu thế nào. Có thể ăn trực tiếp như một loại trái cây lũ trẻ yêu thích, có thể ép đường, thậm chí còn có thể dùng để … nấu rượu!

Đúng, chính là nấu rượu đấy.

Dĩ nhiên việc cuối cùng là phạm pháp, nhưng nước Tần cấm nấu rượu vốn là vì sợ lãng phí lương thực. Nếu không tốn lương thực mà vẫn nấu được loại rượu nồng độ cao thì sao nào?

Đây rõ ràng là chuyện chạm vào lằn ranh luật pháp, tư tưởng phản nghịch, nhưng thực sự là rất rung động lòng người, dẫu vậy để nấu được rượu vẫn còn xa vời lắm. Việc Hắc Phu cần làm hiện giờ là hoàn thành lần chọn lọc giống nhân tạo đầu tiên rồi.

Về thời này chẳng có mấy phương tiện giải trí rồi, chiều chuộng sở thích của mình chút, trồng ít mía dỗ cái mồm là quá đáng à? Đợi sau vài lần chọn lọc, biết đâu y sẽ có được loại mía thật sự mà mình mong muốn thì sao.

Làm nông nghiệp thời này "đau đớn" như vậy đấy.

Nhưng đó cũng chính là sự vĩ đại của nông nghiệp. Đôi bàn tay cần lao, xuân gieo thu gặt, trong lặng lẽ mà thay đổi vị giác của chúng ta, thay đổi dạ dày của chúng ta, thậm chí thay đổi cả thế giới. Lấy đó làm nền tảng, văn minh nhân loại mới có thể từng bước tiến lên cao.

Tổ tiên đã làm được thì Hắc Phu cũng làm được.