Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tháng chín, năm Tần Vương Chính thứ hai mươi (năm 227 TCN), huyện An Lục Nam Quận nước Tần.
Trời nhá nhem tối, bên bờ Vân Mộng Trạch bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa khuấy động mặt hồ thành muôn vàn gợn sóng, đập tán chuối tơi tả, cuối cùng rơi xuống mái nhà của khách xá, mới không cam lòng bị những lớp ngói chặn lại.
Trong một khách xá sơ sài bên hồ, xá nhân hai bên mai tóc đã bạc trắng, vừa ngâm nga điệu dân ca đất Sở vừa bận rộn trong ngoài. Bỗng nhiên ông ta nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng chó sủa, ngay sau đó là tiếng gõ cửa dồn dập nặng nề.
"Đêm hôm thế này còn có người đến." Ông ta lầm bầm mắng một câu, rồi mới lề mề lết ra mở cửa:
"Đa tạ lão trượng!"
Khách tới chật vật chui vào trong, chỉ thấy người này mặc chiếc áo vải nâu ướt sũng, bên dưới mặc quần chẽn, chân đi giày cỏ. Y dùng một thanh gỗ làm trâm, búi tóc cố định lệch sang bên trái đỉnh đầu. Khi ngẩng mặt lên, có thể thấy làn da đen sạm, ngũ quan chính trực, lông mày rậm mắt sáng, dưới cằm không râu, rõ là một thanh niên thứ dân tầm mười bảy, mười tám tuổi...
Chàng trai quệt nước mưa trên mặt, lộ ra hàm răng trắng, chắp tay hành lễ với chủ quán: "Lão trượng, trời mưa đường khó đi, ta muốn nghỉ lại quán một đêm, có được chăng?"
"Có nghiệm, truyền không?" Vừa nghe người này muốn trọ lại, xá nhân liền từ một ông lão nông thôn bình thường trở nên sắc sảo lạ thường, ánh mắt liếc nhanh về phía thanh đoản kiếm bên hông chàng trai:
"Có nghiệm, truyền." Chàng trai cúi đầu lục tìm trong ruột tượng, cẩn thận lấy ra tấm "nghiệm" làm từ gỗ dương và "truyền" vót từ gỗ liễu. Thấy chữ viết trên đó không bị nước mưa làm nhòe, y mới thở phào nhẹ nhõm, cung kính dùng hai tay dâng cho xá nhân, đồng thời bắt đầu giới thiệu về bản thân:"Ta là sĩ ngũ ở hương Vân Mộng huyện An Lục, lão trượng cứ gọi ta là Hắc Phu!"
"Hắc Phu à?" Xá nhân có không ít người quen ở hương Vân Mộng, nhưng duy chỉ chưa nghe qua cái tên này bao giờ. Ánh mắt ông cứ đảo đi đảo lại giữa tấm "nghiệm" và khuôn mặt của Hắc Phu.
Sự nghiêm túc này khiến Hắc Phu có cảm giác như đang bị cảnh sát kiểm tra chứng minh thư ở kiếp trước, bất giác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ...
Hắc Phu không thể không chột dạ, bởi vì thân phận của y có thể nói là thật, mà cũng có thể nói là giả!
Y vốn chẳng còn là Hắc Phu người nước Tần nguyên bản nữa, mà là là sinh viên một học viện cảnh sát tỉnh ở thế kỷ 21, sau khi tốt nghiệp đã thi đỗ vào biên chế đồn công an huyện. Trong lúc cùng bạn bè ra bờ hồ vui chơi ăn mừng, y không may chết đuối khi cứu một cô bé rơi xuống nước.
Đến khi tỉnh lại, y thấy mình đang nằm trên một chiếc sập cứng nhắc, xung quanh là một nhóm "người lạ" mặc cổ phục đang hỏi han ân cần. Sau này y mới biết, đó là mẫu thân và đệ đệ của mình. Có lẽ bản thân đã gặp phải tình tiết "xuyên không" đã thấy quá nhiều trong tiểu thuyết, hơn nữa còn một bước quay về hơn hai ngàn năm trước, trở thành một thanh niên nước Tần tên là "Hắc Phu" ở huyện An Lục!
Hắc Phu, đây chẳng phải là binh sĩ nước Tần trong bức gia thư sớm nhất Trung Quốc sao?
Y từng xem một số chương trình phóng sự về thẻ tre nhà Tần ở Vân Mộng, đặc biệt ấn tượng với "thẻ gỗ Hắc Phu", nhưng không ngờ rằng mình lại biến thành chủ nhân của bức thư đó...
Nghĩ đến tương lai của bản thân, y không rét mà run. Chương trình truyền hình từng nói, Hắc Phu viết bức thư đó khi đang ở trong quân doanh. Hai huynh đệ họ chỉ là những tiểu tốt bình thường của quân Tần, không chỉ phải thực hiện nhiệm vụ chiến đấu mà còn thiếu ăn thiếu mặc, đến mức phải viết thư về nhà xin tiền mua quần áo, còn nói nếu không gửi tiền ngay thì sẽ mất mạng mất! Gấp! Gấp! Gấp!
Việc tiền và áo Hắc Phu xin trong nhà có gửi đến nơi hay không thì hậu thế không rõ, nhưng có một điểm mà các nhà khảo cổ học khẳng định chắc chắn. Trong quá trình khai quật, trong mộ chỉ có bức thư này mà không có hài cốt của Hắc Phu. Nói cách khác, Hắc Phu rất có thể đã tử trận trong cuộc chiến Tần diệt Sở, chỉ để lại bức thư này được người nhà mang theo vào mộ phần như một vật tưởng niệm ...
Mình sẽ chiến tử sa trường, xác cũng không còn sao?
Hắc Phu bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để tránh khỏi vận mệnh tử trận sau này. Thế nhưng, khi vẫn chưa nghĩ ra manh mối gì, trưởng thôn (lý trưởng) đương địa đột nhiên tìm đến tận cửa, điểm danh muốn gặp y!
Hóa ra năm nay Hắc Phu đã tròn 17 tuổi. Theo luật lệ nước Tần, là một nam tử đã trưởng thành, y phải "phó tịch", tức là đăng ký tên vào sổ hộ tịch và bắt đầu gánh vác nghĩa vụ lao dịch.
Thế là Hắc Phu đờ người, cứ ngỡ mình sắp bị bắt đi làm tráng đinh tống ra chiến trường. Dù kiếp trước y từng được huấn luyện ở học viện cảnh sát, lúc thực tập cũng từng thấy máu, nhưng đơn đả độc đấu là một chuyện, còn đứng trên chiến trường ngàn vạn người chém giết nhau lại là chuyện hoàn toàn khác.
Đại ca của y là "Trung" sau khi nghe nỗi lo lắng này thì cười lớn, giải đáp thắc mắc cho Hắc Phu.
Nước Tần trong phương diện này cân nhắc rất chu toàn. Là lần đầu tiên phục dịch trong đời, Hắc Phu chỉ cần đến thành huyện An Lục làm "canh tốt" một tháng, giúp công gia sửa thành, đứng gác hoặc tiếp nhận huấn luyện quân sự chứ chưa phải ra chiến trường. Nghe vậy, Hắc Phu mới thở phào nhẹ nhõm.
Thời hạn cuối cùng để canh tốt huyện An Lục tập trung là ngày mùng một tháng mười, mà nay đã là cuối tháng chín. Thời hạn rất gấp, Hắc Phu đành phải vội vàng thu dọn hành trang lên đường.
Lúc chia tay ngoài cổng thôn, mẹ và huynh trưởng Trung đinh ninh dặn dò. Điều này khiến Hắc Phu vốn mồ côi mẹ từ nhỏ, tuổi thơ cô độc ở kiếp trước cảm nhận được một tia ấm áp của gia đình, bắt đầu dần dần chấp nhận thân phận này...
Đến lúc này, lòng Hắc Phu đã bình tâm lại nhiều. Y thầm nghĩ, đã đến thì cứ yên lòng mà sống đi. Dù sao hiện tại vẫn còn lâu mới đến trận đại chiến quyết định sinh tử của mình, lo lắng cũng vô ích, chi bằng nghe nhiều nhìn nhiều, tìm hiểu kỹ thời đại này rồi từ từ tính kế bảo toàn tính mạng.
Thế là Hắc Phu quẳng hết nỗi lo ra sau đầu, bắt đầu tò mò quan sát đất nước vốn bị sử sách gọi là "Bạo Tần" này.
(*) Thẻ trúc Vân Mộng hay Tần giản Vân Mộng, đây sẽ là từ được nhắc rất nhiều trong truyện, là bộ sưu tập hơn 1000 thẻ trúc ghi chép ghi chép pháp luật, văn bản hành chính và tư tưởng thời Tần được tìm thấy năm 1975 tại Vân Mộng, Hồ Bắc, Trung Quốc. Đây là tài liệu gốc phản ánh chi tiết hệ thống pháp luật, hôn nhân, và xã hội dưới triều đại Tần Thủy Hoàng.
Những thẻ này chôn dưới các ngôi mộ, bị mờ, hỏng nhiều, nội dung của nó hiện đang nghiên cứu, khôi phục và hoàn thiện dần. Tiết lộ nhiều thứ hoàn toàn khác so với nhận định trước nay, cũng như trái ngược so với nhiều ghi chép lịch sử sau này về nước Tần.