Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiếng chửi rủa sau lưng bất giác khiến Điêu Thuyền run rẩy.

Từ căn nhà tranh bằng đất nện lớn nhất và có vẻ tươm tất nhất ở giữa sân, một gã đàn ông trung niên mũi đỏ au, mặt đen sì cau có bước ra.

Gã đàn ông trung niên cao hơn một mét sáu, bước đi lảo đảo.

Ánh mắt cũng vô cùng vẩn đục.

Bên hông còn đeo một bầu rượu bằng da cừu.

Điêu Thuyền đứng chôn chân tại chỗ, hai tay chắp sau lưng nắm chặt vào nhau.

Giống như một đứa trẻ mắc lỗi.

“Hôm nay... hôm nay... hôm nay chỉ có một quả.” Điêu Thuyền cúi đầu nói.

“Đánh rắm.”

Điêu Thuyền vừa dứt lời, gã đàn ông trung niên liền quát lớn: “Mọi ngày đều là hai quả, hôm nay sao lại chỉ có một quả?”

“Còn nữa, ta hỏi ngươi, gạo trong lu sao lại vơi đi.”

“Hôm qua ta bảo ngươi lột bộ quần áo kia xuống sao lại không thấy đâu?”

Đối mặt với hàng loạt câu chất vấn, Điêu Thuyền càng thêm hoảng loạn.

Gã đàn ông trung niên chỉ tay vào Điêu Thuyền, ánh mắt giận dữ nói: “Được được được, ta biết rồi.”

“Nha đầu chết tiệt nhà ngươi, còn cứng miệng!”

“Chắc chắn là đem cho tên dã nam nhân kia rồi!”

“Ta... ta không có...” Điêu Thuyền biện minh.

Gã đàn ông trung niên hoàn toàn không để tâm đến lời biện minh của Điêu Thuyền, quay người nhặt một sợi roi mây trên mặt đất lên.

Sau đó hung hăng nhìn Điêu Thuyền.

“Qua đây, quỳ xuống!”

Gã đàn ông trung niên quát lớn: “Lão tử nuôi ngươi bao nhiêu năm nay.”

“Ngươi lại ăn cây táo rào cây sung, đem đồ cho một tên dã nam nhân.”

“Lão tử xử lý ngươi trước, rồi đi xử lý tên dã nam nhân kia của ngươi!”

“Qua đây, quỳ xuống!”

Gã đàn ông trung niên lớn tiếng quát tháo.

Nước mắt tủi thân của Điêu Thuyền chực trào trong hốc mắt.

Nuôi nàng bao nhiêu năm nay?

Là vậy sao?

Nếu không phải vì dì, nàng có ở lại cái nhà này không?

Đồ ăn, đồ dùng, quần áo mặc trên người trong cái nhà này, có thứ nào không phải do nàng cực khổ làm ra?

Nước uống là do nàng gánh từ sông về.

Gạo ăn là do nàng dùng củi chẻ và than củi đổi lấy.

Quần áo mặc là do nàng giúp các gia đình giàu có giặt giũ rồi nhặt nhạnh những thứ người ta không cần.

Ngay cả hai con gà kia, cũng là do nàng nuôi lớn từ nhỏ.

Gã đàn ông trung niên thấy Điêu Thuyền không nhúc nhích, ngọn lửa giận trong mắt càng bùng cháy, thế là cầm roi mây tiến về phía Điêu Thuyền.

“Được được được, gặp dã nam nhân xong là không nghe lời nữa phải không.”

“Xem hôm nay ta có quất chết ngươi không, đỡ phải không biết sau này lại hời cho tên dã nam nhân nào.”

“Thiền nhi a...”

Trong nhà tranh vang lên tiếng gọi của một nữ nhân.

“Dì...”

Điêu Thuyền ngẩng đầu lên.

“Thiền nhi a, con vào đây, con vào đây...”

Giọng nữ nhân yếu ớt.

Dượng của Điêu Thuyền là Lý Cẩu Nhi quay đầu nhìn căn nhà tranh một cái, hậm hực vứt sợi roi mây trong tay đi.

Sau đó hung hăng nhìn Điêu Thuyền nói: “Ngươi đợi đấy cho lão tử!”

Bỏ lại một câu, Lý Cẩu Nhi liền xách bầu rượu đi ra ngoài sân.

Điêu Thuyền hít sâu một hơi, sau đó lau khô nước mắt, đi về phía gian nhà giữa.

Vừa bước vào nhà, Điêu Thuyền liền nhíu mày.

Chỉ vì mùi vị trong phòng.

Mùi rượu hòa quyện với mùi hôi hám khó ngửi.

Một nữ nhân thân hình gầy gò ốm yếu nằm trên giường.

“Dì...”

Điêu Thuyền bước đến gần, sau đó quỳ bên mép giường.

Nữ nhân trung niên ánh mắt vẩn đục nhìn lên trần nhà, đồng tử không tiêu cự, rõ ràng là đã mù.

Đưa cánh tay gầy guộc ra, nữ nhân dò dẫm sờ về phía Điêu Thuyền.

Giọng nói tràn đầy áy náy: “Thiền nhi a...”

“Là dì đã hại con a.”

“Dì...” Điêu Thuyền vội vàng lắc đầu nói: “Dì đừng nói vậy, Thiền nhi rất tốt.”

Nữ nhân trung niên lắc đầu, trong đôi mắt vẩn đục chảy ra hai giọt nước mắt, lăn dài theo nếp nhăn nơi khóe mắt và gò má hóp lại.

“Thiền nhi, dì vốn tưởng con không còn cha mẹ, mà dì lại không có con cái, để con đến nhà này nhận làm con nuôi.”

“Nhưng ai ngờ, cơ thể dì không tranh khí, bệnh một trận là bao nhiêu năm nay.”

“Không chỉ làm liên lụy đến gia đình, còn kéo theo con phải chịu khổ.”

“Thiền nhi, đều là lỗi của dì a.”

Nữ nhân hối hận nói: “Dượng con...”

“Dượng rất tốt.” Điêu Thuyền ngắt lời dì nói: “Dì, ngày tháng sẽ tốt lên thôi, bệnh của dì cũng sẽ khỏi.”

“Mấy ngày trước họ nói trong thành Tấn Dương có người của Thái Bình Đạo đến phát bùa nước.”

“Ngày mai mùng ba, Thiền nhi vào thành xin bùa nước cho dì.”

“Dì chỉ cần uống vào, qua mùa xuân là bệnh sẽ khỏi.”

Nữ nhân nằm trên giường rơi nước mắt gật đầu nói: “Hài tử ngoan, hài tử ngoan...”

“Hôm qua dì nghe thấy rồi, con cứu một nam nhân từ bên ngoài về?”

“Nam nhân đó thế nào?”

Nữ nhân nắm lấy tay Điêu Thuyền.

Nghe nhắc đến Đoạn Vũ, Điêu Thuyền lập tức ngượng ngùng.

“Dì... Đoạn đại ca... Đoạn đại ca rất tốt.”

“Huynh ấy vào núi săn thú rồi, nói là sẽ săn da thú, sau đó đổi lấy tiền mua thuốc cho dì.” Điêu Thuyền nhẹ giọng nói.

Nữ nhân tuy bệnh lâu ngày, không nhìn thấy, nhưng vẫn có thể nghe ra giọng điệu của Điêu Thuyền.

“Thiền nhi.” Nữ nhân nắm chặt tay Điêu Thuyền nói: “Dì đã liên lụy con bao nhiêu năm nay.”

“Không thể liên lụy con thêm nữa.”

“Nếu Thiền nhi cảm thấy người đó là người có thể phó thác, thì hãy theo hắn đi.”

Nói rồi, nữ nhân sờ soạng một hồi trên đầu giường.

Từ dưới nệm lấy ra một cây trâm cài tóc nói: “Thiền nhi, đây là đồ mẹ con trước khi lâm chung đưa cho ta.”

“Đây chính là của hồi môn của con.”

“Dì không có năng lực, không giúp được gì cho con.”

“Cây trâm này con cầm lấy, đem đi đổi lấy tiền lo liệu chút việc nhà.”

“Dì tin con sẽ không nhìn lầm người.”

Nữ nhân nhét cây trâm vào tay Điêu Thuyền.

Điêu Thuyền nhận lấy cây trâm, răng ngọc cắn chặt môi đỏ.

Trong đầu không ngừng hiện lên bóng dáng của Đoạn Vũ.

........

Bên ngoài, Lý Cẩu Nhi áp tai vào cửa sổ.

Lắng nghe âm thanh trong nhà.

“Mẹ kiếp, ta đã bảo nhớ trước đây có một cây trâm, hóa ra bị con mụ mù này giấu đi rồi.”

Ánh mắt Lý Cẩu Nhi âm u.

“Lão tử nuôi bao nhiêu năm nay, bây giờ còn muốn hời cho kẻ khác?”

“Hời cho dã nam nhân, chi bằng hời cho lão tử.”

Lý Cẩu Nhi cười gằn một tiếng.

Nghe thấy tiếng bước chân từ trong nhà đi ra ngoài.

Lý Cẩu Nhi hạ thấp người, lập tức đi về hướng ngoài sân.

..........

Sau khi rời khỏi Ngũ Hương Thôn, Đoạn Vũ liền đi dọc theo ngọn núi lớn có thể nhìn thấy ở đằng xa.

Ngũ Hương Thôn nằm cách thành Tấn Dương, Thái Nguyên mười mấy dặm, nằm sát Tấn Dương.

Tấn Dương là nơi đặt trị sở của Tịnh Châu, đồng thời lại nằm ở Thái Nguyên Quận trù phú nhất Tịnh Châu, nên dân số không ít.

Hôm qua khi Đoạn Vũ nghe thấy tên của Điêu Thuyền, cùng với Thái Nguyên Tấn Dương, tại sao hắn lại chắc chắn như vậy người nhặt được hắn chính là đệ nhất mỹ nữ Tam Quốc Điêu Thuyền.

Chính là vì Thái Nguyên Vương Thị này.

Đúng vậy, chính là Thái Nguyên Vương Thị của Tư đồ Vương Doãn.

Tương truyền Điêu Thuyền là một vũ cơ trong nhà Vương Doãn thuộc Thái Nguyên Vương Thị.

Điêu Thuyền làm sao lưu lạc đến nhà Vương Doãn trở thành vũ cơ thì hiện tại Đoạn Vũ vẫn chưa rõ.

Nhưng sau này chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.

Thời gian cơ bản là khớp, địa điểm cũng khớp, cộng thêm dung nhan của Điêu Thuyền.

Vì vậy hắn mới chắc chắn như vậy người trong ngôi nhà xập xệ đó chính là đệ nhất mỹ nữ Tam Quốc, Điêu Thuyền.

Đi đến chân núi.

Đoạn Vũ tháo trường cung trên lưng xuống.

“Đã đến lúc xem tác dụng của hệ thống này rồi.”