Ta, Súng Thần! (Dịch)

Chương 14. Tiến Ra Tiền Tuyến

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quân Nga đã đánh tới đâu, nơi nào giao tranh ác liệt nhất, thậm chí nơi nào thương vong lớn nhất, chuyện này căn bản chẳng phải là bí mật gì.

Gật đầu với vẻ mặt nặng nề, Samir thở dài: “Được rồi, anh đều biết cả. Ừm... Chúc anh may mắn, chúc chúng ta may mắn.”

Samir đưa chiếc bình tông đã được rót đầy cho Cao Phi. Cao Phi nhận lấy, tự mình vặn chặt nắp bình, vô cùng nghiêm túc nói: “Cảm ơn.”

“Ăn cơm đi, ăn nhiều một chút, ra đến tiền tuyến chắc chắn không được ăn ngon đâu.”

Khuyên Cao Phi ăn nhiều một chút, nhưng Samir ngay cả một mẩu bánh mì đen nhỏ trên tay cũng nuốt không trôi. Anh ta chỉ miễn cưỡng gặm hai miếng, trong khi cùng chừng ấy thời gian Cao Phi đã quất sạch hai lát rồi.

Thực ra bánh mì đen không khó ăn, tuy đã nguội, nhưng mới nướng xong chưa lâu nên vẫn khá mềm xốp, có chút vị chua nhẹ, ăn kèm với súp củ cải đỏ cũng khá là ngon miệng.

“Cất nước vào trong ba lô, giấu đi. Bọn họ không cho phép mang đi đâu, nhưng chẳng ai quản cả.”

Samir là người khá tốt, chỉ có điều hơi lải nhải. Những lời anh ta nói đều là kinh nghiệm quý báu của một cựu binh, Cao Phi chắc chắn sẽ không cảm thấy phiền, mà chỉ thấy may mắn.

Cao Phi nhỏ giọng hỏi: “Trước đây anh làm việc cho Wagner sao?”

Samir lắc đầu, nhỏ giọng đáp: “Trước kia tôi luôn ở Trung Đông, có một người bạn ở Syria gọi tôi tới. Nhưng sau khi đến Moscow, tôi lại mất liên lạc với anh ấy. Anh ấy ở Kherson, vốn dĩ tôi muốn đến Kherson tìm anh ấy, tôi đã nói rất rõ ràng với đám người tuyển binh rồi. Thế nhưng đám khốn kiếp này chắc chắn sẽ tống tôi đến Bakhmut chứ không phải Kherson. Kherson đã thất thủ rồi, bọn họ không thể nào cử người đến đó nữa. Bây giờ tôi càng lo lắng hơn là liệu bạn tôi có phải đã chết rồi hay không.”

Ký hợp đồng rồi thì thân bất do kỷ. Không biết anh bạn Samir này đang nghĩ cái gì, Cao Phi nhai đầy một miệng thức ăn, lúng búng nói không rõ chữ: “Đừng lo, cũng có thể chỉ là tạm thời mất liên lạc thôi. Nhắc tới chuyện liên lạc, anh có điện thoại không?”

Samir lắc đầu, thì thầm: “Bị tịch thu rồi, tất cả mọi người đều bị cấm mang theo điện thoại. Nhưng ra đến tiền tuyến thì trên người đám cựu binh kia chắc chắn sẽ có. Tôi đành phải đợi ra tiền tuyến rồi mới tìm cách liên lạc với bạn mình thôi, hy vọng anh ấy không sao.”

Lúc này, một lão già mặc quân phục bắt đầu lớn tiếng la hét trong nhà ăn. Lão nói tiếng Nga, nghe không hiểu.

Nhưng rất nhanh, một người bên cạnh đã dùng tiếng Anh hét lớn: “Cho các người năm phút để ăn cơm, năm phút sau tập hợp bên ngoài, tốc độ nhanh lên, mau lên!”

Sắc mặt Samir đại biến. Anh ta nhìn đống đồ ăn trước mặt mình, sau đó đột nhiên chạy vọt tới chỗ để thức ăn, ôm về một đống bánh mì đen.

Cao Phi nhìn mà ngẩn cả người.

Samir chất đống bánh mì đen lên bàn. Có người đang dùng tiếng Nga quát mắng, nhưng anh ta chẳng thèm đoái hoài, chỉ mở ba lô của mình ra, liều mạng nhét vào trong.

Ba lô có dung tích 30 lít. Sau khi nhét đầy ba lô của mình, trên bàn vẫn còn dư lại nửa chai nước và cỡ một lát bánh mì đen lớn. Sau đó, anh ta lập tức nói với Cao Phi: “Mở ba lô của anh ra! Nhét bánh mì vào đi, hành động mau lẹ lên, tôi đi lấy nước nữa.”

Samir vội vội vàng vàng chạy đi lấy nước. Sau khi bị người ta quát mắng vài câu, anh ta lại ngượng ngùng bước về. Sau đó, anh ta tranh thủ thời gian tống thịt vào miệng, đồng thời ậm ờ nói: “Thức ăn và nước uống vĩnh viễn là quan trọng nhất. Bạn tôi đã bảo tôi là đừng bao giờ tin vào hậu cần của người Nga, tuyệt đối đừng tin.”

“Đúng vậy, anh nói chí lý!”

Cao Phi hoàn toàn đồng ý. Hắn nhét đống đồ mà Samir lấy về vào trong ba lô của mình.

Nếu có sự lựa chọn tốt hơn thì có thể vứt chỗ bánh mì đen này đi để thay thế bằng thứ khác, hoặc là ném quách chúng đi luôn cũng được. Nhưng trước khi có nguồn tiếp tế đáng tin cậy, à không, phải nói là trước khi có những thứ khác để lấp đầy ba lô, thì đống bánh mì đen này bắt buộc phải được giữ lại.

Cao Phi phát hiện ra không phải người khác không muốn lấy, mà là do bọn họ ngại. Bởi vì sau khi Samir chạy đi ôm về một đống bánh mì đen, cũng có vài người định học theo, chẳng qua ra tay quá muộn nên đều bị chửi cho cút đi mà thôi.

Quả nhiên cứ phải mặt dày thì mới có cái bỏ vào mồm.

Cao Phi vội vã càn quét sạch sẽ thức ăn trong đĩa. Đợi đến giờ, lập tức có người hét lớn: “Tất cả mọi người tập hợp, tập hợp!”

Tiếng Nga hô trước, sau đó là tiếng Anh hô.

Đeo chiếc ba lô căng phồng lên, khoác súng trường lên người xong xuôi, Cao Phi ợ một cái rõ to, nói: “Bất đồng ngôn ngữ đúng là rắc rối thật đấy.”

“Bọn họ sẽ tập trung những người nói tiếng Anh lại một chỗ để sử dụng. Tiêu rồi, thực sự phải đến Bakhmut rồi, bữa cơm cũng không được ăn cho yên ổn, chắc chắn là Bakhmut.”

Samir trông cực kỳ chán nản, sắc mặt cũng trắng bệch đi vài phần.

Chương trước