Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Phục? Hay là Phó?”
“Bọn họ là muốn truyền đạt tin tức gì cho ta sao?”
Hướng Tử Nhi Sinh! Nghịch Sống Đời Thứ Hai!
Thần Thoại Chiến Trường.
Lâm Hạo cô thân sừng sững phía trên thương khung.
Hắn một thân đế bào phá toái bay phấp phới, thân hình vĩ ngạn, tóc bạc như tuyết, ánh mắt sáng ngời có thần chăm chú nhìn phía trên Thần Thoại Chiến Trường.
Rào rào...
Dòng sông thời gian tiêu tán.
Nước sông sóng to gió lớn dìm ngập hết thảy.
Nhân quả tỏa liên không ngừng từ sâu bên trong giáng lâm.
Thân ảnh của Già Thiên tam nhân tổ triệt để biến mất ở trước mắt.
Trong lòng Lâm Hạo có chút nghi hoặc.
Vì sao tam nhân tổ lại đột nhiên xuất hiện ở thời đại này?!
Bọn họ là tới tìm mình?
Hay là có mục đích gì khác?
Ngoài ra...
“Vừa rồi cái “bóng lưng Đế” kia là Vô Thủy đi?”
Lâm Hạo ở trong lòng lẩm bẩm nói: “Hắn lúc trước nói rốt cuộc là cái gì?”
“Phụ? Hay là Phục?”
Lâm Hạo ở trong lòng cẩn thận nhớ lại.
Nhưng bởi vì sự ngăn cản của dòng sông thời gian, cho nên hắn cũng không có triệt để nghe rõ đối phương rốt cuộc đang nói cái gì?!
“Bỏ đi.”
Lâm Hạo khẽ lắc đầu.
Hắn không đi suy nghĩ quá nhiều nữa, đôi mắt thâm thúy chuyển mà nhìn về phía sâu trong vũ trụ, thần niệm khổng lồ vắt ngang bỉ ngạn tinh không, chấn tán những thần niệm đang âm thầm dòm ngó kia.
“Hừ!”
Lâm Hạo hừ lạnh một tiếng, nói: “Còn có ai muốn xuất thế? Nhân lúc bản đế hiện tại tuổi già, nhĩ đẳng cứ việc ra đây cùng ta đánh một trận!”
Vừa dứt lời.
Cực đạo uy áp cuốn quét toàn bộ vũ trụ.
Nhiều vị Cấm khu Chí Tôn lặng lẽ không nói, bọn hắn tự mình thu hồi thần niệm của bản thân, mang tính tạm thời lựa chọn nhận túng.
Dù sao.
Lâm Hạo thật sự là quá biến thái rồi.
Hắn mới thành Đế bao lâu a? Đã chém giết chín vị Cấm khu Chí Tôn, chiến tích khủng bố bực này...
Bọn hắn chỉ có thể lựa chọn nhận túng.
Huống hồ.
Bọn hắn hiện tại cũng không nguyện ý phát sinh mâu thuẫn với Lâm Hạo.
Bởi vì trọng tâm chủ yếu của bọn hắn hiện tại đặt ở trên người “Bất Tử Đạo Nhân”, chỉ cần từ trong miệng đối phương cạy ra được bí pháp thành tiên.
Chỉ là một cái Hạo Thiên lại tính là cái gì?
“A...”
Lâm Hạo khinh thường cười một tiếng.
Ánh mắt hắn mịt mờ nhìn về phía Huỳnh Hoặc Cổ Tinh, Cấm khu Chí Tôn không dám ra tay, không đại biểu Bất Tử Thiên Hoàng lão tặc âm hiểm này sẽ không đánh lén...
Lâm Hạo âm thầm điều động Tạo Hóa Ngọc Điệp suy diễn một phen.
Hắn sau khi phát hiện Bất Tử Thiên Hoàng cũng không có động tác gì qua đi, trong lòng lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Vút!
Kim quang đại đạo rực rỡ hướng về phía sâu trong vũ trụ kéo dài mà đi.
Lâm Hạo bước ra một bước.
Biến mất ở bên trong Thần Thoại Chiến Trường.
Cực đạo uy áp cuốn quét toàn bộ bỉ ngạn tinh không.
Vạn linh vũ trụ đều hiểu rõ đây là “Thiên Đế” đang phản hàng, bọn họ nhao nhao quỳ rạp trên mặt đất, thành khẩn niệm tụng danh hiệu của “Hạo Thiên Đế”, cảm tạ Thiên Đế che chở vạn linh...
...
...
Hồng Hoang Cổ Tinh.
Dãy núi Côn Luân.
Lâm Hạo kéo lấy tàn khu trở lại nơi này, hắn đón lấy ánh mắt lo lắng của hai người Phục Hy, Nữ Oa, một lần nữa ngồi trở lại vị trí đỉnh núi.
Ánh mắt Lâm Hạo nhìn về phía vạn linh dưới núi.
Giọng điệu của hắn bình tĩnh nói:
“Giảng đạo đã đáp ứng nhĩ đẳng, bản đế sẽ không nuốt lời, hiện tại giảng đạo bắt đầu, tổng cộng kỳ hạn một năm, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu liền xem chính các ngươi...”
Lời này vừa nói ra.
Vạn linh dưới núi nhao nhao rơi lệ.
Bọn họ không ngờ Hạo Thiên Đế hiện tại còn không quên giảng đạo cho bọn họ? Cứ nhìn từ trạng thái trước mắt của Hạo Thiên Đế, ngài ấy hẳn là nên đi dưỡng thương trước...
Dù sao.
Ngài ấy bị thương thật sự là quá nặng rồi.
Một thân khí huyết khô kiệt, thân thể rách nát không chịu nổi, tóc đen rậm rạp chuyển tóc bạc, toàn thân trên dưới đều tản mát ra khí tức của tuổi xế chiều, phải biết ngài ấy mới vừa thành Đế không bao lâu a!
Hai vạn năm thọ mệnh!
Cứ như vậy không còn?
Trong đám người.
Thiên Vũ thần tướng ở phía trước nhất nhịn không được khẽ run rẩy, trên mặt hắn tràn đầy vết nước mắt, run giọng nói:
“Bệ hạ! Ngài đi dưỡng thương trước đi...”
Lời này vừa nói ra.
Vạn linh dưới núi nhao nhao quỳ bái trên mặt đất.
Bọn họ rơi lệ hướng về phía Lâm Hạo thành khẩn nói: “Thiên Đế cần gì phải vì bọn ta mà làm chậm trễ thương thế? Bọn ta quả thực không gánh vác nổi...”
Hai người Phục Hy, Nữ Oa đưa mắt nhìn nhau.
Bọn họ khẽ thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía Lâm Hạo bên cạnh, chăm chú nhìn thảm trạng của hắn, cuối cùng vẫn không nói gì.
Dù sao bọn họ đều rất hiểu Lâm Hạo.
Trước khi làm chuyện gì.
Hắn khẳng định có được nắm chắc nhất định.
Vút...
Lâm Hạo nhẹ nhàng xua tay.
Lực lượng vô hình đỡ chúng sinh dậy.
Giọng nói của hắn bình tĩnh nói: “Không cần nói nhiều.”
Vừa dứt lời.
Lâm Hạo trực tiếp bắt đầu giảng đạo.
Hắn đối với trạng thái của mình vô cùng rõ ràng, nhìn như mười phần thê thảm, kỳ thật còn có mấy trăm năm để sống, mặc dù đã bước vào lúc tuổi già, nhưng hắn chút nào không hoảng hốt...
Tuổi già?
Sống ra đời thứ hai không phải là được rồi sao?
Lần giảng đạo này.
Lâm Hạo không chỉ là vì hoàn thành hứa hẹn của mình, kỳ thật cũng là muốn mượn cơ hội này chải chuốt lại một chút cảm ngộ của bản thân đối với “Thời Không” đại đạo.
Trải qua cực đạo đại chiến lúc trước.
Sự cảm ngộ của Lâm Hạo đối với “Thời Không” đại đạo càng thêm sâu sắc rồi, vốn dĩ rất nhiều chỗ không hiểu đều bỗng nhiên tỉnh ngộ, quả nhiên...
Già Thiên người Già Thiên hồn.
Không đánh nhau ngươi làm sao tăng lên bản thân?!
Ầm ầm!
Đạo âm bình phàm vang vọng thương khung.
Cực đạo pháp tắc câu liên thiên địa đại đạo, hiển hóa ra đạo ngấn của nhiều vị Cổ Thiên Tôn, Cổ Hoàng năm xưa, cả một tòa dãy núi Côn Luân thiên hoa loạn trụy, địa dũng kim liên.
Vạn linh như si như say lắng nghe đạo âm.
Thiên Vũ thần tướng ở phía trước nhất cũng hóa bi phẫn thành động lực, dốc hết toàn lực muốn đột phá lĩnh vực Chuẩn Đế.
Hai người Phục Hy, Nữ Oa cũng nhắm đôi mắt lại.
Bọn họ lặng lẽ cảm ngộ cực đạo pháp tắc do Lâm Hạo chủ động phóng thích ra, sớm làm quen một chút với “nhân đạo cực điên” lĩnh vực chân chính.