Ta Là Hạo Thiên, Đệ Nhất Đại Đế Nhân Tộc!

Chương 30. Thời Đại Gian Nan Nhất Lịch Sử! Năm Vị Chí Tôn!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng, điều này không đại biểu nguy cơ đã giải trừ.

Lâm Hạo nhìn về phía bỉ ngạn tinh không.

Đáy mắt hắn lóe lên sự ngưng trọng nồng đậm, bởi vì hắn phát hiện những Chí Tôn kia đã đang trên đường chạy tới rồi.

Đó chính là mấy chục vị Cấm khu Chí Tôn a!

Tồn tại cấp Thiên Đế như Bất Tử Thiên Hoàng đều phải e ngại, hắn tự nhiên cũng sẽ sinh lòng kiêng kỵ.

Đương nhiên.

Kỳ thật những Chí Tôn kia rất dễ đối phó.

Bọn hắn trong tình huống thọ nguyên sung túc, sẽ không nguyện ý bùng nổ đại chiến, Lâm Hạo chỉ cần đem Bất Tử Đạo Nhân tặng cho bọn hắn, liền có thể giải quyết hết thảy nan đề.

Nhưng vấn đề là ——

Có năm vị Cấm khu Chí Tôn cực tận thăng hoa rồi.

Bọn hắn thế tất sẽ không cam lòng bỏ qua, tuyệt đối sẽ lựa chọn liều một phen, nếu như có thể tắm rửa Đế huyết của mình, bọn hắn còn có cơ hội sống sót...

“Vậy thì tới chiến đi!”

Lâm Hạo khẽ lẩm bẩm nói.

Chẳng qua là năm vị Chí Tôn cực tận thăng hoa mà thôi.

Có gì phải sợ?!

Trong lòng Lâm Hạo tràn ngập tín niệm vô địch.

Một cỗ cực đạo uy áp nồng đậm cuốn quét toàn bộ vũ trụ, hắn cô thân một mình ngồi một mình ở sâu trong tinh không, đưa lưng về phía chúng sinh, đối mặt với mấy chục vị Cấm khu Chí Tôn...

Ầm ầm!!

Từng đạo khí thế khổng lồ khuếch tán.

Năm đạo thân ảnh vĩ ngạn dẫn đầu xuất hiện ở phía trước.

Xung quanh bọn hắn lượn lờ Hoàng đạo pháp tắc không khuyết, cực đạo uy áp cuốn quét toàn bộ vũ trụ, Cổ Hoàng Binh toàn diện khôi phục, khiến cho vạn linh vũ trụ đều nhịn không được mà run rẩy...

“Trời ạ!”

“Thời đại này rốt cuộc là làm sao vậy?”

“Vì sao cuồn cuộn không ngừng có Cấm khu Chí Tôn xuất thế? Chẳng lẽ...”

“Thành tiên lộ sắp mở ra rồi?”

“Thần chiến! Vũ Trụ Biên Hoang lại có thần chiến bùng nổ!”

“Ta nhìn thấy Hạo Thiên Đế, ngài ấy đang một mình đối mặt với tất cả Cấm khu Chí Tôn, có ai có thể giúp ngài ấy một tay không...”

Từng đạo ánh mắt nhìn về phía bỉ ngạn tinh không.

Vạn linh thiên hạ đều chú ý tới tình huống của Vũ Trụ Biên Hoang, Hạo Thiên Đế một mình sừng sững trên thương khung, hoành đao lập mã, đối mặt với mấy chục vị Cấm khu Chí Tôn hùng hổ dọa người...

Khoảnh khắc này.

Vạn linh thiên hạ không ai không bi minh.

Cấm khu Chí Tôn tập thể toàn bộ xuất thế!

Đây là chuyện mấy trăm vạn năm qua đều chưa từng phát sinh qua!

Đây ——

Sẽ là một thời đại thê thảm nhất của thời kỳ Hoang Cổ.

Hạo Thiên Đế một mình đối mặt với tất cả Cấm khu Chí Tôn, lại còn có ai có thể gian nan hơn ngài ấy chứ? Không có, đã không có người khác nặng nề hơn ngài ấy nữa rồi...

Lột Xác Trong Chiến Đấu! Chiến Lực Thiên Đế!

Vạn linh đang khóc than.

Tất cả mọi người đều đang ở trong lòng cầu nguyện.

“Hạo Thiên Đế!”

“Nhất định phải thắng a!”

Từng đạo tín ngưỡng chi lực nồng đậm từ các nơi trong vũ trụ nổi lên, chúng nó hội tụ lại với nhau, sau đó cùng một thời gian hướng về phía bỉ ngạn tinh không bay đi.

Giờ này khắc này.

Vũ Trụ Biên Hoang, bỉ ngạn tinh không.

Mấy chục đạo khí thế khủng bố xuất thế.

Từng đạo thân ảnh vĩ ngạn sừng sững trên tinh không.

Ánh mắt lạnh lùng của bọn hắn nhìn về phía thân ảnh mặc đế bào ở phía trước, đáy mắt khẽ lóe lên, tựa như có sát cơ tuôn trào...

Đối mặt với sự bao vây của mấy chục vị Cấm khu Chí Tôn.

Lâm Hạo vẫn như cũ mặt không đổi sắc.

Hắn bình tĩnh nhìn một đám người trước mắt, ánh mắt dừng lại một lát trên năm đạo thân ảnh ở phía trước nhất —— Đại Bằng Hoàng, Linh Hoàng, Quang Ám Chí Tôn, còn có hai vị Cổ Thiên Tôn thần bí.

“Tổng cộng chỉ có năm người các ngươi sao?”

Lâm Hạo thản nhiên nói.

Lời này vừa nói ra.

Bầu không khí rõ ràng ngưng trọng tới cực điểm.

Cực đạo uy áp khủng bố cuốn quét toàn bộ vũ trụ, Hoàng đạo pháp tắc đan xen vào nhau, Lâm Hạo cô thân một mình ứng phó với ánh mắt của mấy chục vị Cấm khu Chí Tôn.

Ầm ầm!

Khoảnh khắc này.

Thiên địa vạn đạo thần phục.

Tinh vực xung quanh không ngừng chôn vùi.

Dưới cực đạo uy áp khủng bố, người bình thường đừng nói là đứng lên, bọn họ chỉ sẽ bị nghiền thành một đoàn sương máu.

“Hạo Thiên!”

“Giao Bất Tử Đạo Nhân ra đây!”

Vạn Long Hoàng chậm rãi đi ra, phía sau hắn còn đi theo mấy vị Chí Tôn của Thái Sơ Cổ Khoáng.

Rất rõ ràng.

Bọn hắn đã thống nhất chiến tuyến.

Vạn Long Hoàng thản nhiên nói: “Giao Bất Tử Đạo Nhân ra đây, bọn ta lập tức thối lui.”

Thọ nguyên của bọn hắn sung túc.

Trước mắt chỉ muốn bí pháp thành tiên, cũng không muốn bùng nổ đại chiến với Lâm Hạo vị đương thế Đại Đế này.

Lời này vừa nói ra.

Ánh mắt các Cấm khu Chí Tôn khác xung quanh khẽ lóe lên.

Bọn hắn hơi do dự một lát, cuối cùng vẫn không có lựa chọn đứng ra, mặc cho người của Thái Sơ Cổ Khoáng đi giao thiệp với Lâm Hạo...

Dù sao số lượng Chí Tôn của Thái Sơ Cổ Khoáng là nhiều nhất.

Mà bọn hắn lại không có cực tận thăng hoa.

Cũng không muốn phát sinh xung đột với Lâm Hạo.

Nghe vậy.

Lâm Hạo không chần chờ.

Hắn vung tay ném Bất Tử Đạo Nhân trong lòng bàn tay ra, ánh mắt nhìn thẳng vào mấy người Đại Bằng Hoàng trước mắt.

Trong lòng hắn rõ ràng.

Kẻ địch trước mắt của mình chỉ có năm người bọn hắn.

Vút!

Bất Tử Đạo Nhân vừa mới bị ném ra.

Hắn lập tức liền bị nhiều vị Cấm khu Chí Tôn của Thái Sơ Cổ Khoáng vây quanh, sau đó lại một lần nữa bị trấn áp...

Nhiều vị Cấm khu Chí Tôn nhìn Bất Tử Đạo Nhân bị trấn áp, đáy mắt bọn hắn lóe lên vẻ kích động, phảng phất bí pháp thành tiên đang ở ngay trước mắt.

“Đi!”

Nhiều vị Chí Tôn không chút do dự xoay người rời đi.

Chí Tôn của các cấm khu khác cũng bám sát theo sau.

Trong lúc nhất thời.

Hiện trường chỉ còn lại năm vị Chí Tôn như Đại Bằng Hoàng.

Bọn hắn mặc dù cũng thèm thuồng bí pháp thành tiên, nhưng hiện nay quan trọng nhất là sống sót, chỉ có sống tiếp mới có thể tham ngộ bí pháp thành tiên.

Lâm Hạo bình tĩnh chăm chú nhìn bọn hắn.

“Thần Thoại Chiến Trường đánh một trận!”

Vừa dứt lời.

Hắn xoay người đạp kim quang đại đạo rời đi.

Vút!

Năm vị Cấm khu Chí Tôn cực tận thăng hoa bám sát theo sau.

...

...

Thần Thoại Chiến Trường, mênh mông vô bờ.

Nơi này có đạo ngấn do nhiều vị Cổ Thiên Tôn lưu lại, khiến cho nó kiên cố khó mục nát, có thể chịu đựng được chiến đấu kịch liệt của cường giả nhân đạo cực điên mà không sụp đổ.