Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tông đường.
“Chấp sự, ta đến báo cáo.”
Lâm Trần hơi hành lễ với lão giả ngồi ở vị trí thượng thủ.
Cùng là tầng thứ Ngưng Khí Cảnh, người tu chân sẽ không cao hơn võ giả một bậc, đặc biệt là trong trường hợp đối phương mạnh hơn mình.
Dù sao, bọn họ chỉ là có thêm một khả năng mạnh mẽ hơn võ giả mà thôi.
Chẳng thấy sao, bao nhiêu người tu chân kẹt ở Ngưng Khí Cảnh cả đời không thể phá cảnh lên Chân Nguyên Cảnh.
“Lâm Trần?” Lão giả nhìn cái tên “quen thuộc” trên minh bài, nhướng mày.
Ngẩng đầu nhìn Lâm Trần một cái, phát hiện trên tay hắn không có vật gì thì đồng tử lập tức co rụt lại.
“Ngươi... thiết thụ nở hoa rồi?”
“Đúng vậy.”
Lâm Trần đáp lời, sau đó giơ tay ngưng tụ một dòng nước.
Ực!
Lão giả nuốt nước bọt, không ngờ tiểu tử này thật sự thành công rồi.
“Đi thôi, ta đưa ngươi lên núi.”
Sững sờ hai giây, lão giả đứng dậy phân phó Lâm Trần đi theo.
Thanh Linh Phong, ngọn núi chính trong ba ngọn núi của Lâm gia.
“Lão hủ là chấp sự tông đường Thanh Linh Thành, lần này đến là vì đệ tử trong tộc nhờ thiết thụ nở hoa mà có được linh căn.”
Lão giả giao minh bài của hai người cho người trấn thủ đăng ký rồi đi lên núi.
Ngay khoảnh khắc bước lên Thanh Linh Phong, Lâm Trần liền phát hiện linh khí ở đây rõ ràng vượt qua Thanh Linh Thành dưới chân núi, nhưng so với trong động thiên của hắn thì lại kém hơn không ít.
“Mỗi lần lên núi, đều cảm thấy phong cảnh nơi này rất đẹp.”
Lão giả nhìn bạch hạc bay lượn trên không trung, thác nước chảy xiết đổ xuống, không nhanh không chậm giới thiệu cảnh đẹp trên núi cho Lâm Trần.
“Đó chính là binh dũng sao?”
Lâm Trần nhìn hàng trăm bóng người đứng im lìm hai bên con đường phía trước, hỏi lão giả.
“Đúng vậy, đây chính là tử sĩ không sợ chết nhất trên chiến trường mặt đất, binh dũng.”
Lâm gia phát triển đến nay, có ba đại nội tình trấn áp mảnh đất này, khiến hàng trăm triệu người bên dưới không dám có chút phản kháng nào.
Thứ nhất đương nhiên là Thanh Linh Thụ có thể giúp con người sinh ra linh căn,
Thứ hai chính là Binh Dũng Thụ có thể kết ra binh dũng.
Không sai, những binh dũng giống như khôi lỗi này không phải do Trúc Khí Sư chế tạo ra, mà là mọc ra từ trên cây.
Một cây Binh Dũng Thụ trong môi trường linh khí sung túc một năm có thể sinh ra mười tên binh dũng.
Tất nhiên, mười tên binh dũng có thể có một nửa ngay cả thực lực của người bình thường cũng không bằng, chỉ có thể bị tiêu hủy làm phân bón, số còn lại cũng cơ bản đều là thực lực Ngưng Khí tiền kỳ.
Nhưng Lâm gia, số lượng Binh Dũng Thụ sở hữu lên tới hàng trăm.
Hơn mười cây nhị giai, còn lại đều là nhất giai, nhưng có lời đồn Lâm gia có một cây Binh Dũng Thụ tam giai, đó là thứ trên lý thuyết có thể sinh ra binh dũng Tử Phủ Cảnh, nhưng không ai kiểm chứng.
Hàng ngàn năm qua, không ai muốn đi suy đoán Lâm gia trong những cuộc chiến tranh hết lần này đến lần khác còn có thể giấu được bao nhiêu binh dũng.
Nhưng tất cả mọi người đều biết, số lượng đó tuyệt đối không hề nhỏ.
“Tông đường đến rồi.”
Bất tri bất giác, hai người đã đến đích dưới khung cảnh hoa mắt chóng mặt.
“Lâm Trần, 16 tuổi, thủy linh căn, Ngưng Khí tầng sáu.”
Mặc dù kinh ngạc vì Lâm Trần sinh ra linh căn nhờ Linh Căn Thiết Thụ, nhưng người của tông đường vẫn rất nhanh chóng chuẩn bị xong minh bài mới cho Lâm Trần.
“Tu vi Ngưng Khí tầng sáu, mỗi năm có thể nhận mười hai viên Thăng Nguyên Đan và một viên Ngưng Nguyên Đan, có thể tích lũy ba năm.”
“Còn hai mươi viên Thăng Nguyên Đan và năm viên Ngưng Nguyên Đan này là phần thưởng của gia tộc dành cho sự kiên trì bền bỉ của ngươi.”
“Còn nữa, cầm minh bài thân phận của ngươi, có thể đến Tàng Pháp Lâu nhận một bộ công pháp Thủy Nguyên Quyết, ba bộ pháp thuật khác có công năng tác dụng khác nhau.”
“Về phần đệ tử phục và những tạp vật này, bây giờ có thể nhận đi.”
Lâm Trần gật đầu, Thăng Nguyên Đan là đan dược tăng hiệu suất tu luyện ở Ngưng Khí trung kỳ, còn Ngưng Nguyên Đan thì có tác dụng với Ngưng Khí hậu kỳ.
Sở dĩ ở trung kỳ có thể nhận, là để bọn họ có thêm linh lực dốc sức làm một mẻ khi có thể đột phá, không đến mức đột phá được một nửa thì linh khí không theo kịp dẫn đến thất bại.
Còn những thứ phía sau, không chỉ là để thưởng cho người dựa vào bản thân sinh ra linh căn như hắn, mà còn là sự bồi thường cho việc hắn từ bỏ tài nguyên Luyện võ những năm qua.
Sau đó là công pháp, chính là tiêu chuẩn của người tu chân rồi.
Một bộ công pháp phân bổ theo thuộc tính linh căn, ba bộ pháp thuật có công năng khác nhau là để bọn họ không đến mức phát triển lệch khoa quá nghiêm trọng.
Tất nhiên, nếu cảm thấy công pháp không đủ, cũng có thể tiếp tục đến Tàng Pháp Lâu đổi lấy, nhưng sẽ không còn là miễn phí nữa.
“Được rồi, chỗ ở của ngươi ngay tại Thanh Linh Phong, Diệp Tử, ngươi đưa hắn qua đó một chuyến.”
Sau khi phát một số tạp vật sinh hoạt vào tay Lâm Trần, chấp sự tông đường nói với một người.
Ba ngày sau.
Trong một tiểu viện trên Thanh Linh Phong.
Màn nước ngập trời tiêu tán, lộ ra bóng người bên trong.
“Mất ba ngày mới dung hội quán thông công pháp, Thủy Nguyên Quyết này quả thật tinh diệu.”
Kể từ khi dừng chân ở ngôi nhà mới này ba ngày trước, Lâm Trần liền bắt đầu bế quan tu luyện.
Mặc dù hắn rất muốn đi kiến thức thế giới của người tu chân một chút, nhưng dù sao công pháp cũng là căn cơ của tu vi, cái nào nặng cái nào nhẹ vẫn rất dễ phân biệt.
“Cũng đến lúc đi kiến thức sự phồn hoa của giới tu chân này rồi.”
Lâm Trần đứng dậy, trong lòng cũng có chút kích động nho nhỏ.
Trước kia luôn nghe các vị tiền bối trong tộc kể về đủ loại thần kỳ của giới tu chân, đã sớm gieo mầm tò mò trong lòng hắn.
“Lâm Trần, mấy ngày nay chợ Thanh Mộc Phong tổ chức, cùng đi dạo không?”
“Thiên Hà tộc huynh, ta cũng đang có ý này.”
Lâm Trần vừa ra khỏi viện liền nghe thấy lời mời của hàng xóm Lâm Thiên Hà, vừa hay hắn cũng có ý này, tự nhiên sẽ không từ chối, liền vui vẻ nhận lời.
“Lâm Trần tộc đệ đây là đã hoàn thành việc chuyển đổi công pháp rồi sao?” Lâm Thiên Hà làm như không có việc gì hỏi.
“Đệ thiên phú bình thường, chỉ là may mắn vừa mới hoàn thành, không sánh bằng tộc huynh.” Lâm Trần đáp.
Đây cũng không phải là lời khiêm tốn của hắn, mà là vị Thiên Hà tộc huynh bên cạnh này quả thực thiên tư trác tuyệt, cốt linh chưa tới hai mươi tuổi đã đạt tới Ngưng Khí tầng chín, nghe nói trong vòng hai năm có hy vọng đột phá Chân Nguyên Cảnh.
Thiên tư như vậy, cho dù là toàn bộ gia tộc cũng có thể xếp hạng.
Ba ngày trước vị đệ tử tông đường kia đưa hắn đến đây cũng không ít lần kể cho hắn nghe chuyện của vị này.
Nào là mười hạng đầu, nào là phong lưu linh lực vô song vân vân và mây mây,
Tóm lại, đối với vị này có thể nói là cực kỳ sùng bái.
Mà Lâm Thiên Hà nghe được câu trả lời của Lâm Trần, trong mắt hiếm khi lóe lên một tia kinh ngạc.
Dùng Linh Căn Thiết Thụ có được linh căn còn có thể chuyển đổi hoàn tất trong vòng ba ngày?
Hắn chưa từng nghe nói qua.
Hơn nửa canh giờ sau,
Hai người đi tới Thanh Mộc Phong nằm ở bên phải ngọn núi chính Thanh Linh Phong,
Trên đường đi Lâm Trần cũng từ miệng Lâm Thiên Hà hiểu được đại khái về ba ngọn núi cao chọc trời này của Lâm gia.
Thanh Linh Phong là ngọn núi chính, cũng là nơi ở của đệ tử Lâm gia, bình thường không cho phép người ngoài tiến vào.
Còn Thanh Mộc Phong thì là một nền tảng kết nối giữa Lâm gia và thế giới bên ngoài, thường xuyên có các thế lực giao hảo với Lâm gia đến đây giao dịch với người Lâm gia.
Cuối cùng ngọn núi bên trái tên là Chinh Phạt Phong, từ cái tên là có thể nghe ra ý nghĩa sát phạt trong đó.
Núi như tên gọi, ngọn núi này quanh năm phong tỏa, bất cứ ai không được phép đều cấm tiến vào.
Lâm Trần cũng tò mò hỏi Lâm Thiên Hà một chút, nhưng Lâm Thiên Hà hiển nhiên không muốn nói nhiều, chỉ ấp úng nói cho hắn biết dự trữ chiến tranh của gia tộc cơ bản đều ở trên Chinh Phạt Phong.
Lâm Trần thấy Lâm Thiên Hà không muốn nói nhiều liền biết hắn có thể biết cũng không nhiều, cũng không hỏi thêm nữa.
Thanh Mộc Phong.
Sau khi nghe Lâm Thiên Hà nói qua đại khái về Thanh Mộc Phong, Lâm Trần vốn tưởng rằng nơi này cũng chẳng khác gì họp chợ trong thành trì dưới chân núi,
Nhưng khi hắn thực sự nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì vẫn không nhịn được vẻ chấn động.
Nuốt nước bọt, đè nén kiến thức bị đảo lộn trong lòng, nhìn về phía một sạp hàng gần đó.
Chủ sạp hẳn là tu vi Ngưng Khí hậu kỳ, mặc đệ tử phục của Lâm gia, đang giới thiệu hàng hóa của mình với vị khách trước mặt.
Mà ở đối diện hắn, vị khách hứng thú với hàng hóa trên sạp của hắn lại là một con sói màu xanh.
“Gốc Phong Linh Thảo này có thể nói là thích hợp nhất với phong hệ linh căn trong số nhất giai rồi, bất luận là trực tiếp phục dụng hay dùng để luyện đan, đều tuyệt đối đáng giá này.”
“Gào!”
“Cái gì, bảy trăm linh thạch còn cao? Sáu trăm là muốn lấy? Trả giá cũng không phải trả như ngươi vậy đâu.”
“Gào!”
“Không được, sáu trăm rưỡi, đây là giới hạn của ta rồi, thấp hơn nữa thì không bán.”
“Gào!”
“Được rồi được rồi, mua bán không thành nhân nghĩa vẫn còn, mấy quả linh tinh này cũng cho ngươi hết đấy.”
“Gào!”
“Được, lần sau có thì liên hệ ngươi.”
Dường như giao dịch đã thành công, con sói xanh há miệng nuốt chửng một đống lớn đồ vật trên sạp vào bụng, vẫy đuôi đi về phía các sạp hàng khác.
Cảnh tượng quỷ dị khiến Lâm Trần nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.