Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên thực tế, loại chuyện hỗn loạn kiểu như sủng thú vì không thể theo kịp bước chân chủ nhân mà bị tùy tiện vứt bỏ này đã sớm phổ biến lắm rồi.
Trước khi tiến hóa, Hắc Ám Long Khuyển vốn là Truy Nguyệt Khuyển bị chủ bỏ rơi.
Mà kiểu chủ nhân như vậy coi như vẫn còn chút lương tâm, đã bỏ nó lại một cửa hàng sủng thú. Nếu gặp được chủ nhân tốt hơn một chút, ít nhất sủng thú của mình sẽ không bị chết đói.
Vẫn còn một số chiến sư khác, chưa chắc đã chịu khó đến mức này.
Có thể sau khi rời khỏi thành phố căn cứ, bọn họ tìm một bãi đất hoang rồi giải trừ khế ước và vứt chúng nó xuống đấy cho xong.
Mà sủng thú không chủ chỉ có thể một lần nữa quay về với bầy yêu thú nơi hoang dã. Nhưng nếu xung quanh không có đồng loại của nó thì tới tám, chín phần mười, nó sẽ bị đám yêu thú khác coi là món ăn mà tàn sát săn bắt, ăn thịt.
Vì vậy, dù hệ thống không có quy định nào thì bản thân Tô Bình cũng vô cùng căm ghét cái kiểu tùy tiện vứt bỏ sủng thú như vậy.
Nghe Tô Bình nói, Hứa Ánh Tuyết hơi sững người rồi lập tức hiểu ra dụng ý của Tô Bình.
Nếu có thể mua hộ thì ai chẳng có thể mua hộ ở tiệm Tô Bình rồi qua tay bán lại giá cao cho người khác để kiếm chênh lệch?
"Vậy để tôi đi liên hệ với đội trưởng ngay." Hứa Ánh Tuyết nói nhanh, sau đó chẳng nói thêm gì nữa, cũng chẳng kịp khách sáo đôi câu, đã quay người bước vội sang một bên, lấy thiết bị liên lạc ra gọi.
...
Những người xếp hàng phía sau cũng nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Tô Bình và Hứa Ánh Tuyết, ai nấy đều sững người.
Sắp bán sủng thú cấp cực hạn bậc chín?
Đây chẳng phải là chiến lực mạnh nhất dưới Vương Thú sao?
Cái này cũng bán được à? Hắn nỡ bán thật hả?
"Chủ tiệm, đây là sự thật sao?" Một thanh niên xếp sau Hứa Ánh Tuyết, vừa thấy cô ấy rời đi, đã không nhịn được mà bước lên hỏi, giọng nói còn có chút run run, thậm chí quên cả chuyện mình định đến để bồi dưỡng sủng thú.
"Ừm." Tô Bình gật đầu.
Anh thanh niên hơi ngỡ ngàng, những người phía sau cũng mở to mắt.
Nếu không phải cửa tiệm Tô Bình vốn duy trì trật tự cực tốt, hiếm khi có chuyện ồn ào thì giờ này chắc ai nấy đã không nhịn được mà thét lên rồi.
Tin này sốc quá!
Chiến lực đỉnh cao, thế mà lại đem ra bán — đây là cảnh giới mà nhiều cửa hàng lớn coi như bảo bối trấn tiệm, nhưng chưa chắc đã có thể đạt đến à nha!
"Chủ tiệm, tôi, tôi có thể mua không?" Một người trung niên ăn mặc lịch sự, trông có vẻ khá sang trọng ở phía sau, lập tức cất giọng run rẩy hỏi.
Tô Bình liếc nhìn anh ta, thoáng cảm nhận được khí tức tinh lực không tồi trên người đối phương, mới lên tiếng hỏi: "Anh có tu vi gì?"
"Chiến sư... cao, cao cấp."
"Ồ, vậy anh không đủ điều kiện." Tô Bình lắc đầu: "Phải là đại sư mới được mua, không thì không thuần phục được. Tôi mở tiệm làm ăn, dù rất chú trọng tới chuyện kinh doanh nhưng vẫn phải đảm bảo an toàn tính mạng cho các người."
Tuy chiến sư có thể ký khế ước với sủng thú cao hơn mình hai bậc, nghĩa là chiến sủng sư bậc bảy tối đa có thể ký kết khế ước với sủng thú bậc chín, nhưng bậc chín bình thường và bậc chín cực hạn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Có thể miễn cưỡng ký khế ước được, nhưng sẽ rơi vào cảnh cực kỳ nguy hiểm. sủng thú có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào, như ác thú tuột mất dây cương. Lúc đó người đầu tiên gặp họa chính là chủ nhân của nó.
Khoảng cách chẳng những sinh ra mỹ cảm, mà còn sinh ra cảm giác thèm ăn — chủ nhân sẽ bị ăn thịt như món khai vị đầu tiên.
Nghe Tô Bình nói thế, người trung niên đó lập tức đứng hình, cứ há miệng mãi chẳng biết nên nói gì.
Trong lòng anh ta rất muốn nói: “Cậu cứ bán cho tôi đi, bỏ mặc tôi cũng được, tôi không cần cậu phải chịu trách nhiệm đâu!”
Nhưng lời đến miệng, tự đáy lòng anh ta cũng thấy sợ.
Sủng thú bậc chín cực hạn đấy nhé!
Hiện giờ sủng thú anh ta điều khiển cao nhất mới có bậc tám mà thôi, bậc chín còn chưa có nói gì đến bậc chín cực hạn — thứ quái vật chỉ đứng sau Vương Thú!
Những người khác nghe Tô Bình nói đến đây, ít nhiều gì cũng có chút tiếc rẻ ậm ừ, nhưng bọn họ cũng hiểu đây là thứ dành cho người mạnh, phần lớn bọn họ chỉ có tư cách ngồi xem chứ chẳng có cửa để nhúng chàm.
Phải biết rằng phần lớn người có mặt ở đây đều là chiến sư bậc bốn, bậc năm, bậc sáu cũng hiếm thấy, thậm chí số lượng chiến sủng sư cao cấp vốn đã ít, chưa kể đến Đại sư!
Cả toàn bộ căn cứ Long Giang này cũng chẳng có quá trăm vị Đại sư!
Đồng thời một nửa trong số đó còn đang thường trực ở các pháo đài khai hoang bên ngoài căn cứ.
Số còn lại, nếu không bận kiếm tiền thì cũng lui về căn cứ an hưởng tuổi già rồi.
Nghe nói dịch vụ bồi dưỡng ở tiệm Tô Bình khá tốt, bọn họ cũng muốn đến. Nhưng bảo những người như bọn họ tự mình xếp hàng, chờ đợi vô ích tiêu tốn thời gian thì hiển nhiên là bọn họ không vui cho lắm.
Vì thế, mấy vị Đại sư có hứng thú với tiệm của Tô Bình thường thuê người xếp hàng hộ.
Chẳng qua là hôm nay Tô Bình đã chỉnh đốn lại quy củ rồi, mấy người vẫn thường xuyên xếp hàng lấy chỗ ăn tiền đều biến hết, khiến cho dòng người xếp hàng hiện tại toàn là chiến sư trung cấp và sơ cấp, chẳng có mấy ai cấp cao.
...
Bên cạnh trong tiệm.
Hứa Ánh Tuyết gọi cho đội trưởng.
Vừa kết nối, cô đã nói lia lịa: "Đội trưởng, anh đang ở đâu? Bỏ hết việc anh đang làm lại, mang tiền về căn cứ, đến tiệm Tiểu Tinh Nghịch ngay, lập tức!"
"Hả? Sao thế?" Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh ồn ào rộn rã, mơ hồ còn vọng ra tiếng yêu thú gầm rống. Người đang nghe máy có vẻ ngạc nhiên, hỏi: "Có chuyện gì à? Ai bắt nạt cô sao? Tiểu Tinh Nghịch nào?"
"Là cái tiệm mới nổi gần đây trong căn cứ mình ấy!"
Hứa Ánh Tuyết nghe tiếng ồn ào trong máy, đã nhanh chóng đoán ra đội trưởng đang đi săn ở khu vực hoang dã, bên cạnh còn có tiếng cười đùa của đám đồng đội khác. Cô nghe mà phát bực với sốt ruột: "Ở đây sắp bán sủng thú bậc chín cực hạn, giá siêu rẻ. Anh đến ngay, đến muộn là hết!"
"Cái gì? Sủng thú bậc chín cực hạn? Bán?" Người đầu dây bên kia vừa nghe mấy từ khóa trong câu nói của Hứa Ánh Tuyết đã không khỏi sững người, ngỡ ngàng nói: "Ánh Tuyết, cô đang đùa đấy à?"
Hứa Ánh Tuyết lòng nóng như lửa đốt: "Nhìn tôi giống người hay đùa với anh lắm à? Tôi chính là người đầu tiên biết được tin này, nhưng tin đồn sẽ nhanh chóng lan ra ngay thôi, lúc đó người khác đến mua thì chẳng còn phần của anh nữa đâu. Đây là cơ hội cực lớn và hiếm có đấy!"
Nghe giọng nói đầy nóng vội của Hứa Ánh Tuyết, đầu dây bên kia hình như cũng chết lặng, chợt nhận ra có vẻ chuyện này là thật.
Tuy vậy, tin này thật sự quá sốc, khiến anh ta chưa kịp phản ứng.