Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Xong đời rồi.

Đám quan khách đã sớm xôn xao bất an, mấy vị đại nhân có quan hệ mật thiết với Lý Cù mặt cắt không còn giọt máu, lẳng lặng thụt lùi ra sau né tránh.

Thẩm Thừa Bách nhìn thẳng vào đám đông: "Vương đại nhân, Hà đại nhân, không cần trốn nữa. Sổ sách và thư mật giữa các người và Lý Cù đều ở đây cả rồi. Quan trường của Linh Châu, hôm nay phải thanh tẩy cho sạch!"

Đúng lúc này, trong mắt Lý Cù chợt lóe lên vẻ hung ác tuyệt vọng, ông ta khản giọng gào lớn: "Ra tay!"

Mấy chục tên gia đinh đang đứng hầu ở góc sảnh và hành lang bất ngờ vung áo ngoài, rút ra đao kiếm giấu sẵn, hung hãn lao vào những binh lính gần đó.

Trong đại sảnh lập tức đại loạn, tiếng kêu thất thanh vang lên khắp nơi, tiếng chén đĩa vỡ vụn, tiếng bàn ghế đổ ngã và cả tiếng binh khí va chạm hòa lẫn thành một mớ hỗn loạn.

Tính tình của Lý Cù rất cẩn trọng, trong nhà luôn nuôi dưỡng cao thủ, không ngờ hôm nay lại thật sự có dịp dùng tới.

Tạ Diễn Chiêu ngồi yên ở vị trí chủ trì, chân mày không hề động đậy, chỉ nắm chặt bàn tay của Thẩm Đinh Hòa ở bên cạnh, thấp giọng bảo: "Đừng sợ."

Những chống trả này chẳng qua chỉ là hành động của thú dữ khi vào đường cùng. Đám ám vệ và binh lính được huấn luyện bài bản nhanh chóng kiểm soát cục diện, đám phản nghịch rút lui liên tục.

Thế nhưng, Lý Cù lại chớp lấy thời cơ hỗn loạn này, đột ngột húc văng một tên binh lính bên cạnh, lảo đảo lao về phía sảnh phụ!

Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu lạnh băng, ném chén rượu bạch ngọc trong tay đi, mang theo tiếng rít của gió đánh trúng vào bắp chân của Lý Cù!

"Á!" Lý Cù kêu lên thảm thiết rồi ngã gục.

Cùng lúc đó, một viên gạch lát nền bên cạnh ông ta vốn trông kín khít bỗng bật tung, hai gã tráng hán mặc áo đen từ trong mật đạo nhảy ra, kẻ trái người phải kéo Lý Cù lên, định rút lui vào trong.

"Ngăn bọn chúng lại!" Thẩm Thừa Bách quát lớn.

Binh lính lập tức lao tới, nhưng cánh cửa đá của mật đạo đã đóng sập lại ngay sau khi ba kẻ kia biến mất, kín khít như ban đầu. Mặc cho người ta đập phá, giẫm đạp thế nào cũng không tìm ra bất kì cơ quan mở nào.

Chính trong khoảnh khắc phân tâm lúc ném chén rượu đó, Tạ Diễn Chiêu đã buông tay Thẩm Đinh Hòa ra. Kết quả, bên cạnh hắn bỗng chốc trống không.

Bóng dáng vốn nên ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn, giờ lại như làn khói mỏng tan biến vào hư không, không chút dấu vết.

"Nguyên Nguyên...?" Tạ Diễn Chiêu khẽ gọi, sự ồn ào xung quanh trong nháy mắt đã rút đi như thủy triều.

Hắn chậm rãi đứng dậy, khí tức quanh thân đột ngột trở nên âm u đáng sợ, sắc đen cuộn trào nơi đáy mắt như muốn nuốt chửng mọi tia sáng, giọng nói lạnh thấu tận tủy xương: "Người đâu?"

Tiếng chém giết khắp sảnh dường như đều bị áp lực vô hình này bức lui trong khoảnh khắc ấy.

Thẩm Thừa Bách kinh hãi tột độ, vội bước tới: "Điện hạ!"

Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu ghim chặt vào nơi Thẩm Đinh Hòa vừa biến mất, gằn giọng bật ra từng chữ, chứa đựng sự hung bạo gần như mất kiểm soát

"Đưa toàn bộ gia quyến của Lý Cù tới đây."

Đám thê thiếp và nữ nhi của Lý Cù bị áp giải đến trước sảnh, run cầm cập.

Bất kể thẩm vấn thế nào thì họ đều khẳng định từ trước tới nay không hề hay biết trong phủ có mật đạo này, càng không biết cách mở ra sao.

Gương mặt Thẩm Thừa Bách càng nặng nề: "Lão cáo già này, ngay cả người nhà cũng giấu kỹ như vậy!"

Tạ Diễn Chiêu nhắm mắt, rồi mở ra, nơi đó đã là một vùng băng giá không chút hơi ấm.

Hắn đưa tay, chỉ vào phiến đá đã đóng kín, giọng nói bình thản đến mức khiến người ta lạnh gáy: "Đào sâu ba thước nơi này lên cho Cô."

Bên trong mật đạo.

Thẩm Đinh Hòa bị kẻ nào đó nắm chặt lấy cổ tay, kéo chạy trốn trong đường hầm tối tăm, ẩm ướt.

Mọi việc xảy ra quá nhanh.

Nàng chỉ cảm thấy một luồng lực mạnh mẽ ập đến từ phía sau, trong khoảnh khắc trời đất quay cuồng, nàng đã bị kéo vào bóng tối.

"Buông ra! Ngươi là ai?" Nàng ra sức giãy giụa, tim đập như trống trận.

"Cô nương đừng kêu! Ta là người mà đêm hôm đó được nàng cứu ở bên ngoài thành Linh Châu!" Giọng nam trầm thấp, đầy vẻ gấp gáp truyền đến từ phía trước.

"Ta tên là Tề Tại Thanh, tuyệt đối không có ác ý! Thật sự là đã đến đường cùng, cầu xin cô nương cứu Lâm đại nhân!"

Thẩm Đinh Hòa nghi hoặc: "Lâm đại nhân? Lâm Nghiêu?"

"Không kịp giải thích chi tiết đâu! Chính là Lâm đại nhân Lâm Nghiêu, ngài ấy sắp không qua khỏi rồi!" Giọng Tề Tại Thanh đầy cầu khẩn, chân bước không hề dừng lại.

Trong lòng Thẩm Đinh Hòa thầm sợ hãi. Nàng không chút do dự: "Được, mau đưa ta đi."

Hai người đi xuyên qua mật đạo như mê cung một lúc lâu, rồi rẽ vào một hốc đá kín đáo.

Dưới ánh sáng leo lắt của ngọn đèn dầu, Lâm Nghiêu nằm thẳng trên một phiến đá xanh, mặt mũi vàng vọt như nghệ, hơi thở yếu ớt, những dải vải quấn tạm bợ trên ngực đã bị máu nhuộm đen.

Thẩm Đinh Hòa lập tức ngồi xuống, đặt ngón tay lên mạch ở cổ tay hắn ta.

Mất máu quá nhiều, mạch tượng yếu và rối loạn, vết thương chưa được xử lý tử tế, đã có dấu hiệu sưng đỏ lở loét.

Nàng nhanh chóng lấy từ túi kín trong tay áo ra một viên đan dược màu xanh ngọc, hương thơm thanh mát xộc lên mũi, rồi cạy mở răng Lâm Nghiêu, đặt vào dưới lưỡi hắn ta.

Sau đó, nàng nhanh nhẹn tháo lớp băng vải bẩn ra, dùng nước sạch và vải sạch Tề Tại Thanh đưa tới, cẩn thận rửa sạch vết thương, bôi thuốc rồi băng bó lại.

Từ đằng xa, tiếng bước chân lộn xộn cùng giọng nói giận dữ của Lý Cù thấp thoáng vọng đến: "...Nhanh! Hộ tống bản quan ra ngoài, vinh hoa phú quý sẽ không thiếu phần của các ngươi!"

Sắc mặt Tề Tại Thanh căng thẳng: "Là Lý Cù và đám người đó đuổi tới! Cô nương, sao rồi?"

"Tạm thời đã giữ được mạng, nhưng phải nhanh chóng rời khỏi đây ngay, tìm nơi tĩnh dưỡng để chữa trị." Thẩm Đinh Hòa đứng dậy, sắc mặt nghiêm trọng.

Nghe động tĩnh này, ít nhất bên cạnh Lý Cù có vài tên hộ vệ.

Bên chỗ bọn họ thì một người trọng thương, một nữ tử, chỉ dựa vào một mình Tề Tại Thanh mà liều mạng thì tuyệt đối không phải thượng sách.

"Đi đường này!" Tề Tại Thanh cõng Lâm Nghiêu đang hôn mê, Thẩm Đinh Hòa theo sát phía sau, đi vào một lối rẽ hẹp hơn.

Bọn họ vừa rời đi, Lý Cù và đám người kia đã vào đến nơi này.