Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn cúi đầu, hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của nàng, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười: "Vừa rồi chẳng phải đều là ta cử động sao? Nguyên Nguyên còn có gì không hài lòng?"
Thẩm Đinh Hòa mệt đến mức không muốn nhấc ngón tay, một lúc lâu mới tích lũy được chút sức lực, đưa đầu ngón tay ra nhéo nhẹ nhéo nhẹ lên ngực hắn một cái như để trả thù.
"Mặc dù ta có đến Xuân Phong Lâu... nhưng ta đã cứu người, còn giúp chàng lấy được chứng cứ quan trọng nữa đấy..." Nàng lầm bầm nhỏ giọng, cố gắng gỡ gạc lại một bàn.
Tạ Diễn Chiêu bật ra một tiếng hừ nhẹ không rõ ý vị từ trong cổ họng, cánh tay siết chặt, ghì nàng vào lòng không để lại một kẽ hở.
Đường cong mềm mại dán chặt lấy lồng ngực rắn rỏi của hắn.
“Nguyên Nguyên, nàng không cần phải dấn thân vào bất cứ chuyện nguy hiểm nào cả. Những việc này, đã có ta ở đây rồi.”
Nguyên Nguyên của hắn sẽ được hắn che chở dưới đôi cánh của mình, chỉ cần vô ưu vô lự, mỗi ngày đều vui vẻ là đủ.
“Chẳng phải ta vẫn bình an vô sự đó sao...” Nàng lầm bầm.
“Chát!” Trên mông lại bị vỗ nhẹ một cái.
Giọng Tạ Diễn Chiêu trầm xuống: “Đợi đến lúc có chuyện thì đã muộn rồi.”
Hắn ôm nàng chặt hơn, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, thì thầm như lời tâm tình. Trong lời nói ấy lại lộ ra một tia cố chấp khiến người ta phải kinh hãi: “Nếu nàng có chuyện gì... ta thật sự sẽ phát điên mất.”
Thẩm Đinh Hòa chỉ coi đây là lời âu yếm lúc tình nồng, nàng dựa dẫm dụi đầu vào lòng hắn tìm một vị trí thoải mái hơn, khóe môi không tự chủ được mà cong lên một độ cong ngọt ngào.
Lời này của Tạ Diễn Chiêu không hề có nửa phần khoa trương.
Nàng chưa từng thấy bộ dạng của hắn sau khi lột bỏ lớp vỏ ôn hòa, đó là một mặt tối tăm đủ sức nuốt chửng vạn vật. Nếu thế gian này không có Thẩm Đinh Hòa, không có sợi xích duy nhất mang tên Thẩm Đinh Hoà thì không gì có thể xích con thú dữ này lại và hắn cũng không biết bản thân sẽ biến thành bộ dạng gì.
Tạ Diễn Chiêu, giống như một con thú dữ.
Còn Thẩm Đinh Hòa, chính là người huấn luyện thú mà hắn cam tâm tình nguyện cúi đầu phục tùng.
“Cũng không biết... người đó thế nào rồi, đã tỉnh lại chưa.” Trong cơn mơ màng, Thẩm Đinh Hòa vẫn còn canh cánh chuyện này.
Tạ Diễn Chiêu kéo cao chăn gấm, đắp kỹ cho nàng, rồi hôn nhẹ lên mi mắt nàng: “Đó không phải chuyện nàng nên bận tâm. Việc nàng cần làm bây giờ là ngoan ngoãn ngủ đi.”
Thẩm Đinh Hòa ở trong ngực hắn bất mãn bĩu môi, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ dâng trào, nhắm mắt lại.
Chẳng phải đều tại hắn không biết tiết chế, mới giày vò đến tận giờ này sao.
...
Sáng sớm hôm sau, trong thư phòng lượn lờ hương khói. Thẩm Thừa Bách cung kính bẩm báo sự việc đêm qua với Tạ Diễn Chiêu.
“Điện hạ.” Y đặt mấy cuốn sổ sách còn dính vết máu thẫm cùng vài phong mật thư lên bàn.
“Đây chính là chứng cứ tìm thấy trên người Chiếu Ngân. Những gì ghi chép trong đó chính là bằng chứng ghi chép vô cùng rõ ràng về việc Lý Cù tham ô ngân lượng cứu trợ thiên tai, coi rẻ mạng người.”
Y quay đầu nhìn Thẩm Đinh Hòa đang bưng bát chè ngọt nhấp từng ngụm nhỏ ở bên cạnh, ánh mắt ôn hòa đầy ý cười: “Lần này có thể thuận lợi lấy được chứng cứ quan trọng như vậy đều nhờ vào sự cơ trí và quyết đoán của A Nguyên.”
“Chiếu Ngân?” Thẩm Đinh Hòa buông thìa sứ, ngước mắt hỏi: “Là tên của vị cô nương đó sao?”
“Đúng vậy.” Thẩm Thừa Bách gật đầu.
Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu lướt qua những cuốn sổ sách đó, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Người đó hiện giờ thế nào rồi?”
“Đã tỉnh rồi, thương thế tuy nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.”
Sắc mặt Thẩm Thừa Bách trở nên nghiêm trọng: “Theo lời nàng ta, nàng ta vốn là quân cờ được Lâm đại nhân, Lâm Nghiêu cài cắm bên cạnh Lý Cù từ nhiều năm trước. Sau khi bị Lý Cù phát hiện, hai người chia nhau chạy trốn. Lâm đại nhân giao toàn bộ chứng cứ cho nàng ta, đích thân dẫn dụ phần lớn truy binh, hiện giờ không rõ tung tích, chưa rõ sống chết. Chiếu Ngân cũng không biết Lâm đại nhân đang ở đâu.”
Y nói xong lại nhìn về phía Thẩm Đinh Hòa:
“Sau khi bắt mạch Đại phu đã nói, nàng ta mất máu quá nhiều lại trúng kỳ độc, nếu không phải trên đường đi có người dùng thủ pháp châm cứu cực kỳ cao tay phong tỏa các huyệt đạo quan trọng, ngăn chặn tốc độ độc tố lan rộng, lại còn cho uống Bảo mệnh đan hoàn có dược tính cực mạnh để duy trì nguyên khí, thì tuyệt đối không thể cầm cự được đến lúc cứu chữa. Thật không ngờ, Nguyên Nguyên nhà chúng ta lại có y thuật cải tử hoàn sinh như vậy.”
Người Thẩm gia đều biết Thẩm Đinh Hòa vốn thích lật xem y thư dược điển, chỉ nghĩ đó là thú vui khuê các, nào ngờ nàng lại thực sự có tuyệt kỹ này trong người?
Tạ Diễn Chiêu nghe vậy, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Đinh Hòa, đầu ngón tay vuốt ve mu bàn tay mịn màng của nàng, ánh mắt bình thản nhìn nàng: “Ta lại không biết, Nguyên Nguyên đã học được bản lĩnh châm cứu cứu người này từ khi nào?”
Hàng mi Thẩm Đinh Hòa run rẩy, ngay sau đó nàng ngẩng mặt lên, cố gắng giữ vẻ mặt thoải mái tự nhiên nhất.
“Đọc nhiều y thư như vậy thì tự nhiên sẽ thông suốt. Đêm qua tình thế cấp bách, không kịp suy nghĩ nhiều nên ta mới thử một phen, có lẽ là... ta thực sự có chút thiên phú dị bẩm trong y đạo chăng.”
Nàng nói một cách bâng quơ, xem chuyện cứu chữa ly kỳ kia quy thành sự ngẫu nhiên.
Chỉ có bản thân nàng biết, một thân y thuật này từ đâu mà có.
Đó là do nàng học được ở bệnh viện từ kiếp trước.
Nàng không có bằng cấp Tây y, không phẫu thuật gì đó được nên chỉ có thể nghiên cứu sâu về Trung y, tự mình thử kim nếm thuốc, trở nên thông suốt lý thuyết.
Hai kiếp làm người, sự nghiên cứu của nàng về mặt y học cộng lại cũng tới bốn mươi năm rồi.
Có lẽ thực hành lâm sàng còn thiếu nhưng luận về nền tảng lý thuyết hay ứng biến cơ trí thì nàng có đủ tự tin.
Nhưng Tạ Diễn Chiêu là người nhạy bén nhường nào, sao có thể không nhận ra sự khác thường của nàng?
Hắn không vạch trần, chỉ rủ mắt tỉ mỉ nghịch những ngón tay mềm mại không xương của nàng.
Hàng mi rủ thấp, vừa vặn che đi tia sáng u tối thoáng qua nơi đáy mắt.
Không sao cả.