Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tạ Diễn Chiêu bế nàng đi qua hành lang tĩnh lặng. Ánh trăng như nước rơi trên những phiến đá xanh, phảng chiếu bóng dáng cao thẳng của hắn.
Chẳng bao lâu sau đã đến Giáng Hi viện của nàng. Trong khuê phòng khắp nơi đều toát lên vẻ hoa quý tao nhã. Thảm nhung dày trải trên sàn, trên bàn trang điểm bày biện đầy trang sức quý giá. Trâm vàng, thoa ngọc, trân châu mã não, rực rỡ đầy mắt. Chỉ cần nhìn qua là biết chủ nhân nơi này là tiểu thư quyền quý lớn lên trong sự nuông chiều hết mực.
Tạ Diễn Chiêu đặt nàng xuống chiếc giường trải gấm lụa, đưa tay kéo tấm màn sa mỏng treo bên giường xuống. Màn sa màu xanh buông rủ, che khuất bóng người trên giường qua lớp màn mờ ảo, ngăn cách với mọi thứ bên ngoài.
Hắn cởi ngoại bào, nằm xuống bên cạnh nàng, ánh mắt không chớp nhìn chăm chú dung nhan đang say ngủ của nàng.
Tạ Diễn Chiêu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào hàng mi của nàng. Cảm nhận được sự run rẩy rất khẽ ấy, trong lòng hắn dâng lên từng đợt khát vọng nóng bỏng. Hắn thầm gọi khẽ tên nàng, sự nôn nóng cùng cố chấp khó mà kìm nén.
Nguyên Nguyên, ta sắp không nhịn được nữa rồi, nàng mau gả cho ta đi.
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt dọc theo gò má nàng, mang theo sự trân trọng và kiên định.
Tên của chúng ta sẽ cùng được ghi vào sử sách, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không chia lìa.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm hoa, rơi xuống sàn phòng ngủ thành từng vệt sáng loang lổ.
Trên giường, Thẩm Đinh Hòa vẫn cuộn mình trong tấm chăn gấm tơ tằm, say giấc ngọt ngào. Mái tóc dài xõa bên gối, hàng mi dày khẽ rung theo nhịp thở đều đặn.
Nàng mặc bộ trung y màu nguyệt bạch, cổ áo lỏng lẻo trượt xuống nửa bờ vai, lộ ra làn da mịn màng như ngọc. Đó chính là bộ mà tối qua Tạ Diễn Chiêu thay cho nàng.
Ngoài viện truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, xen lẫn tiếng các nha hoàn khẽ khàng vấn an.
Hoa Lan Quận chúa Tạ Dư khoác trên mình bộ cung trang màu đỏ thạch lựu thuê chỉ vàng, vạt váy thêu hoa văn tinh xảo. Mỗi bước đi, hoa văn chỉ vàng lại tỏa sáng lấp lánh, càng tôn lên dáng người thướt tha và khí độ ung dung của bà.
Bà mang họ Tạ theo mẫu thân là Chiêu Vinh Đại trưởng công chúa. Đầu mày cuối mắt vừa có sự cao quý của quý nữ hoàng gia, lại thừa hưởng sự cương nghị mạnh mẽ của Đại trưởng công chúa.
Dưới vẻ ngoài ôn nhu dịu dàng lại ẩn chứa khí chất bá đạo không cho phép phản bác, hai nha hoàn thân cận đi theo sau bà. Cả đoàn người khí thế rầm rộ hướng về phía phòng ngủ của Thẩm Đinh Hòa.
Thanh Du và Thanh Đại đang chắp tay đứng hầu dưới hành lang. Vừa thấy Thẩm phu nhân liền vội vàng quỳ gối hành lễ:
“Thỉnh an phu nhân.”
Thẩm phu nhân khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ mở cửa:
“Nguyên nhi vẫn chưa tỉnh sao?”
Thanh Du đáp:
“Bẩm phu nhân, tiểu thư vẫn chưa thức dậy.”
Cánh cửa gỗ chạm hoa bị đẩy ra, một làn hương an thần nhàn nhạt lập tức lan tỏa.
Thanh Tự và Thanh Lan đang chờ ở gian ngoài thấy vậy cũng bước lên hành lễ.
Thẩm phu nhân chậm rãi bước vào gian trong, liếc mắt liền nhìn thấy con gái đang cuộn tròn trên giường.
Chăn gấm quấn nàng lại như một viên bánh tròn trịa, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ với mái tóc mềm rối bời, trông vừa đáng yêu vừa ngây thơ.
Ánh mắt Thẩm phu nhân đầy yêu thương. Bà đi đến bên giường ngồi xuống, đầu ngón tay khẽ vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán con gái.
“Nguyên nhi, dậy đi, đã giờ Tỵ rồi mà còn ngủ.”
Thẩm Đinh Hòa bị giọng nói dịu dàng ấy đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt ra. Khi nhìn rõ người trước mặt là mẫu thân mình, nàng chống người ngồi dậy, đưa tay ôm lấy cánh tay Thẩm phu nhân, thuận thế tựa đầu lên vai bà cọ cọ.
“A nương… con vẫn chưa ngủ đủ, ngủ thêm một lát nữa được không?”
Thẩm phu nhân đưa ngón trỏ dí trán nàng, giọng nói thoáng lộ vẻ cưng chiều, trách nhẹ: “Con đúng là bị ta nuông chiều hư rồi.”
Phủ Định Sơn Vương tám năm trước nhân khẩu còn đông đủ nhưng sau khi xảy ra chuyện kia thì không còn mấy người nữa.
Hiện tại chỉ còn Định Sơn vương Thẩm Quân, thế tử Thẩm Tuyên, thế tử phi Tạ Dư, cùng Thẩm Đinh Hòa và đệ đệ nàng là Thẩm Thừa Chu.
Đại công tử Thẩm Thừa Bách một năm trước đã đến huyện Võ An thuộc Linh Châu nhậm chức.
Chính vì vậy, từ nhỏ Thẩm Đinh Hòa đã hình thành thói quen ngủ đến khi tự tỉnh mới thôi.
Thẩm phu nhân vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, giọng nói dần nghiêm túc hơn:
“Con cũng nên thu liễm tính nết lại đi, còn hai tháng nữa là gả vào Đông Cung trở thành Thái tử phi rồi, biết chưa?”
“Đến lúc đó còn ham ngủ thế này, người ta sẽ chê cười cho.”
Thẩm Đinh Hòa nghe vậy lại nằm xuống gối, lẩm bẩm: “Thái tử ca ca không cười con đâu. Biết đâu gả qua đó rồi, huynh ấy còn cho con ngủ muộn hơn nữa ấy chứ.”
Phải nói Thẩm Đinh Hòa đoán đúng phóc. Sau này khi gả vào Đông cung, Tạ Diễn Chiêu quả thật cho phép nàng ngủ muộn hơn… đến mức nàng hoàn toàn không dậy nổi.
Thẩm phu nhân nói: “Thái tử cưng chiều con, nhưng nữ tử sau khi xuất giá chung quy không được tự tại như ở nhà mẹ đẻ. Con không thể tùy hứng mãi thế được.”
Thẩm Đinh Hòa vốn đang nhắm mắt vờ ngủ, nghe vậy liền mở choàng mắt ra, ánh mắt thoáng lộ vẻ bất an.
Nàng nghiêng người, nhìn về phía mẫu thân đang ngồi bên giường: “A nương, nếu sau này huynh ấy có nữ nhân khác thì sao?”
Thẩm phu nhân nghe vậy liền ngước mắt nhìn con gái.
Hai gò má Thẩm Đinh Hòa ửng hồng như ngọc, đôi mắt hạnh lúc nào cũng tươi cười lúc này lại tràn đầy hoang mang.
Thẩm phu nhân không nhịn được khẽ bật cười, đưa tay vuốt lên má nàng: “Con đó, đúng là đang ở trong phúc mà không biết hưởng phúc.”
“Thái tử tính tình kiêu ngạo lại cố chấp, trên triều đình ai mà không kiêng dè nó vài phần? Nhưng con nhìn xem nó đối với con có chút lạnh lùng nào không?”
Giọng Thẩm phu nhân dịu dàng mà chắc chắn, trong ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu:
“Ta và phụ thân con đều nhìn thấy rõ ràng, trái tim lạnh lẽo của nó sớm đã trao hết cho con rồi.”
“Tình cảm của nó dành cho con là sự dung túng rõ ràng, là thiên vị mà người khác nửa phần cũng không có được.”
Bà khẽ nâng cằm con gái, giọng nói mang theo vài phần nghiêm túc: “Nếu không phải chắc chắn nó thật lòng với con, ta và phụ thân con sao có thể yên tâm giao con cho nó? Hôn ước này, từ đầu đến cuối không phải vì nó là Thái tử, mà là vì nó là người thật lòng đối đãi với con.”