Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng vằng vặc, xuyên qua màn cửa mỏng, phủ xuống mặt đất một tầng ánh sáng dịu dàng.
…
Thọ thần của bệ hạ, Thiên thu yến.
Trên đại điện vàng son, đèn lửa sáng rực như ban ngày. Chín tầng cung khuyết đều chìm trong đại lễ mừng thọ bệ hạ. Dưới bậc thềm rồng, bá quan văn võ áo mũ chỉnh tề, đứng nghiêm theo phẩm cấp.
Tiếng nhạc nổi lên, chuông trống ngân vang. Ca múa của giáo phường ti tựa như tiên nhân hạ phàm. Nhưng ánh mắt của mọi người lại thường xuyên dừng lại bên cạnh bậc ngự, nơi có Thái tử Tạ Diễn Chiêu cùng Thái tử phi Thẩm Đinh Hòa đang ngồi phía dưới bệ hạ.
Tạ Diễn Chiêu mặc lễ phục đen thêu kim long uốn lượn, khí độ trầm ổn. Thẩm Đinh Hòa khoác cung trang đỏ thêu loan điểu bằng chỉ vàng, tóc mây búi cao. Trâm phượng ngậm châu dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Có người không nhịn được tán thưởng, quả không hổ là minh châu kinh thành của Thẩm gia. Vẻ đẹp của Thẩm Đinh Hòa là kiểu chỉ cần nhìn một lần đã khiến người ta kinh diễm, nhưng lại khiến người khác không dám nhìn quá lâu.
Làn da trắng mịn, thân hình thanh tú, phong thái ấy vừa có sự thanh linh của thiếu nữ, lại vì thân phận mà lắng đọng thành khí chất cao quý khiến người khác không dám với tới.
Nàng hơi cúi mắt, dáng vẻ đoan trang. Chỉ có bàn tay lặng lẽ nắm lấy tay Tạ Diễn Chiêu dưới ống tay áo rộng toát lên sự thân mật khó ai nhận ra.
Tiệc rượu dần đến cao trào.
Thẩm Đinh Hòa vừa nâng chén ngọc trước mặt lên thì cổ tay đã bị một bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng giữ lại.
“Đã ba chén rồi.” Giọng Tạ Diễn Chiêu trầm thấp, chỉ hai người nghe thấy. “Uống thêm nữa, ngày mai nàng sẽ đau đầu đấy.”
Thẩm Đinh Hòa hé đôi môi đỏ muốn phản bác điều gì đó nhưng nghĩ đến hoàn cảnh xung quanh, cuối cùng chỉ khẽ bĩu môi rồi đặt chén rượu trở lại bàn.
Nàng chuyển sang cầm đôi đũa bạc, đưa về phía đĩa thu đường cao tinh xảo nhưng lại bị chặn lại.
“Nguyên Nguyên, buổi tối không nên ăn quá nhiều đồ ngọt, nếu không lát nữa lại khó ngủ.”
Nụ cười giả tạo trên mặt Thẩm Đinh Hòa suýt nữa không giữ nổi. Tay nàng lặng lẽ luồn xuống dưới bàn, chuẩn xác tìm đến đùi Tạ Diễn Chiêu, không chút nương tay véo một cái.
Cái này không cho uống, cái kia không cho ăn… yến tiệc này còn có gì thú vị nữa?
Sắc mặt Tạ Diễn Chiêu vẫn không đổi nhưng trong đáy mắt thoáng hiện ý cười. Hắn trở tay bắt lấy bàn tay đang gây loạn kia, mười ngón đan chặt.
“Ngoan một chút, Kiều Kiều.” Môi hắn gần như chạm vào vành tai nàng.
“Ăn nhiều ban đêm sẽ khó chịu, rồi lại quay sang bắt nạt ta.”
Thẩm Đinh Hòa lén trừng hắn một cái.
Nàng bắt nạt hắn lúc nào chứ? Tuy cử chỉ của hai người kín đáo nhưng lại thu hút vô số ánh nhìn trên yến tiệc. Không ít quan viên nhìn thấy cảnh này, trong lòng đều thầm kinh ngạc.
Thái tử trong triều là người tàn nhẫn quyết đoán, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến không ai dám lên tiếng lại có lúc dịu dàng và tình cảm như vậy.
Chỗ ngồi của Chiêu Vinh đại trưởng công chúa và Thượng thư lệnh Ninh Khác nằm đối diện với phu thê Thái tử.
Đại trưởng công chúa tuy đã ngoài năm mươi nhưng phong thái vẫn ung dung quý phái, giữa đôi mày vẫn phảng phất khí phách nữ anh hùng năm xưa từng tung hoành nơi sa trường.
Ninh Khác hai bên tóc mai đã điểm bạc, vẻ mặt ôn hòa, thế nhưng uy nghi tích lũy suốt nhiều năm chấp chưởng triều cục, đứng đầu bách quan, vẫn khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Hai người nhìn ngoại tôn nữ sau khi xuất giá vẫn giữ được vẻ kiều diễm linh động, liếc nhìn nhau mỉm cười, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Nàng cứ yên tâm.” Ninh Khác khẽ nói.
“Tiểu tử A Diễm xem Nguyên Nguyên còn quý hơn cả tính mạng của mình.”
Diễm là tự của Thái tử Tạ Diễn Chiêu.
Chiêu Vinh đại trưởng công chúa khẽ hừ một tiếng: “Đó vốn là điều nó phải làm. Bản cung chỉ có một đứa cháu gái bảo bối như vậy, nếu nó chăm sóc không tốt, bản cung nhất định sẽ hỏi tội.”
Họ đang nói chuyện, giọng xướng dài của quan Hồng Lư tự vang lên át tiếng nhạc trong điện: “Truyền… sứ thần các nước vào yết kiến!”
Sứ thần các nước lần lượt tiến vào đại điện.
Người bước vào đầu tiên là sứ giả nước Tây Khải. Vị đứng đầu thân hình vạm vỡ, mắt sâu như chim ưng, khoác áo lông trắng như tuyết, trên vai thêu đồ án đầu sói bằng chỉ vàng.
“Thỉnh an Hoàng đế bệ hạ tôn quý của Thiên triều.”
Đồ Luân Đạt đặt tay phải lên ngực, giọng vang như chuông.
“Quốc vương của chúng thần nguyện lấy băng tuyết trên đỉnh Côn Luân vĩnh viễn không tan làm lời thề, dâng lên trăm con huyết mã, mười rương ngọc tủy, chúc bệ hạ thọ cùng trời đất, phúc trạch lâu dài!”
Sùng Hòa đế mỉm cười gật đầu: “Tây Khải vương có lòng. Ban ghế.”
Tiếp theo là đoàn sứ giả của liên minh Nam Dương chư quốc. Lãnh thổ Nam Dương phân tán, gồm nhiều quốc gia, trong đó lớn nhất là nước Nguyên Hạ. Người Nguyên Hạ có làn da nâu sẫm, y phục rực rỡ cầu kỳ, trang sức bằng ngọc trai và san hô. Cống phẩm dâng lên là từng rương Long Diên Hương, sừng tê, ngà voi, cùng một cây san hô đỏ đặt trong lồng lưu ly.
Cây san hô ấy có hình dáng như phượng hoàng dang cánh, dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng lấp lánh, khiến trong điện vang lên những tiếng kinh ngạc khe khẽ.
“Nguyện giang sơn của bệ hạ rộng lớn như Nam Hải, phúc thọ rực rỡ vĩnh hằng như châu báu.”
Giọng quan thoại của sứ thần mang theo khẩu âm nặng, nhưng lễ nghi lại vô cùng chuẩn mực.
Không khí trong điện càng lúc càng náo nhiệt. Lúc này, công chúa nước Nguyên Hạ Đương Vu Thác Nhã nhẹ nhàng đứng dậy, tiến ra giữa điện hành lễ.
“Bệ hạ, ngoại thần xin dâng một khúc vũ điệu của nước Nguyên Hạ, góp vui cho yến tiệc mừng thọ, chúc bệ hạ trường thọ vô cực.”
Sùng Hòa đế vuốt râu mỉm cười: “Chuẩn.”
Âm nhạc đổi điệu, Đương Vu Thác Nhã múa theo tiếng nhạc. Nàng ta mặc y phục rực rỡ đặc trưng của Nguyên Hạ, vạt váy đính đầy chuông bạc. Mỗi lần xoay người, tiếng chuông leng keng thanh thúy vang lên, phong tình dị vực khiến người xem cảm thấy mới lạ.
Vòng vàng trên cổ tay nàng ta va vào nhau leng keng, vòng eo mềm mại như cành liễu. Ánh mắt lưu chuyển như vô tình lại như cố ý liếc về phía chỗ ngồi của Thái tử.
Điệu múa vừa kết thúc, trong điện vang lên tiếng vỗ tay.
Sùng Hòa đế vô cùng vui vẻ, khen: “Vũ điệu của công chúa thật động lòng người. Ban thưởng một hộc minh châu Nam Hải, mười tấm vân cẩm.”