Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bà ta hít sâu một hơi, để lại cho con gái một câu cuối cùng: “Con chọc ai không chọc, lại chọc đúng Thẩm Đinh Hòa.”

“Kỷ nhi, đi đến bước này đều là con tự làm tự chịu.”

“Thu dọn đi. Ba ngày sau xuất giá.”

Nói xong, bà ta quay người rời đi, không hề ngoái đầu lại, bỏ lại Kỷ Vân Chiêm một mình trong căn phòng bừa bộn.

Kỷ Vân Chiêm bị tát lệch mặt, gò má nóng rát đau nhói. Nàng ta loạng choạng lùi lại vài bước, rồi vô lực ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo. Nước mắt hòa cùng tủi nhục và phẫn nộ cuồn cuộn lăn xuống gò má.

Tại sao?

Tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này?

Nàng ta siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói nhưng vẫn không thể xoa dịu hận ý cuồn cuộn trong lòng.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi… chỉ thiếu đúng một chút nữa thôi.

Chỉ cần… chỉ cần lúc đó tay nàng ta nâng cao hơn một chút, dùng sức đập mạnh xuống, Thẩm Đinh Hòa nhất định đã chết rồi.

Vô số hối hận và oán độc đan xen vào nhau, gần như muốn nuốt chửng nàng ta.

Thấm thoát đã hai tháng trôi qua.

Ngày đại hôn, cả kinh thành rực rỡ trong không khí vui mừng.

Trời còn chưa sáng, đại lộ Chu Tước trước Tử Thần cung đã được trang hoàng như chốn tiên cảnh. Các cung nhân thức trắng đêm trải thảm đỏ, từ cổng cung kéo dài suốt mười dặm, thẳng đến phủ Định Sơn vương.

Trên các lầu gác dọc hai bên đường treo đầy lụa nhiều màu sắc thêu chữ “Hỷ”, cùng những chiếc đèn lồng cung đình rực rỡ. Gió khẽ thổi qua, tua ngọc khẽ leng keng, tựa như đang ngân lên một khúc ca thịnh thế.

Giờ lành đã đến, chín tiếng pháo lễ vang dội tận mây xanh. Thái tử Tạ Diễn Chiêu mặc long bào nghi lễ thêu mười hai chương văn, thắt đai ngọc bên hông, đầu đội dực thiện quan nạm đầy Đông châu.

Dung mạo như ngọc, đôi mắt sáng tựa sao trời.

Đoàn nghênh thân rầm rộ di chuyển, tiếng sáo trúc trống nhạc vang dậy như sóng trào.

Dân chúng hai bên đường tranh nhau kéo đến xem. Tiếng reo hò, tiếng tán thưởng vang lên liên tiếp, gần như lấn át cả tiếng lễ nhạc. Trước cửa mỗi nhà đều bày hương án để tỏ lòng kính trọng và chúc phúc đối với hoàng gia.

Khi nghi trượng của Thái tử đến trước phủ Định Sơn vương, nơi đây đã treo đèn kết hoa, khắp nơi tràn ngập không khí vui mừng.

Trong Giáng Hi viện, Thẩm Đinh Hòa khoác trên mình bộ địch y lộng lẫy, thêu đôi chim loan bằng chỉ vàng. Váy quét đất khiến nàng như một đóa mẫu đơn đang thì nở rộ.

Huynh trưởng của nàng là Thẩm Thừa Bách cũng đặc biệt trở về để dự hôn lễ của muội muội. Thẩm Thừa Chu mười lăm tuổi nay đã gần cao bằng huynh trưởng. Vừa nhìn thấy Thẩm Thừa Bách, y đảo mắt một cái, lập tức đứng chắn trước cửa: “Đại ca, huynh vừa trở về, đường xá xa xôi mệt nhọc, hôm nay hãy cứ để đệ cõng tỷ tỷ lên kiệu hoa.”

Thẩm Thừa Bách nghe vậy, nụ cười trên mặt vẫn không đổi, bước lên phía trước, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Thừa Chu, khéo léo kéo y sang một bên.

“Không cần. Đại ca cao hơn đệ, cũng vững vàng hơn đệ. Nguyên Nguyên vẫn nên để ta cõng thì tốt hơn.”

Thẩm Thừa Chu bị kéo sang một bên, không phục bĩu môi. Huynh cứ chờ đấy nhé đại ca, sau này đệ nhất định sẽ cao hơn huynh.

Lúc này Ninh Mục cũng bước tới. Y là trưởng tử của cữu cữu Thẩm Đinh Hòa, hôm nay cũng mặc một thân cẩm bào đỏ rực.

Y vỗ vai Thẩm Thừa Chu, rồi cười với Thẩm Thừa Bách: “Được rồi được rồi, hai huynh đệ các người ra chỗ khác tranh đi. Lát nữa A Nguyên ra đây, để biểu ca này cõng cho.”

Mọi người vừa nói vừa cười, giờ lành cũng đã đến. Theo tiếng xướng “Thỉnh tân nương lên kiệu!” vang lên bên ngoài, cuối cùng vẫn là Thẩm Thừa Bách cõng muội muội đi về phía kiệu hoa.

Đoạn đường từ khuê phòng đến kiệu hoa, y bước đi rất chậm. Khi đến trước kiệu hoa, y dừng lại nghiêng đầu, dùng giọng chỉ hai người có thể nghe thấy, nói rõ từng chữ với nàng: “A Nguyên, muội hãy nhớ kỹ, ca ca sẽ luôn ở đây. Sau này vào cung cũng không cần sợ gì.”

“A Nguyên của chúng ta… chỉ cần yên ổn hưởng phúc là được.”

Thẩm Đinh Hòa dùng sức gật đầu, giọng hơi nghẹn lại nhưng vô cùng kiên định: “Dạ!”

Nàng không khóc. Hôm nay là ngày đại hỷ của nàng, là khởi đầu mới của cuộc đời. Nàng tự nhủ với bản thân, con đường phía trước nhất định cũng sẽ giống như khoảnh khắc này, hạnh phúc và thuận lợi.

Pháo nổ vang trời, nhạc lễ rộn vang. Kiệu hoa dưới sự hộ tống của mọi người, từ từ được nhấc lên, tiến về phía hoàng cung.

Chiếc kiệu hoa này được chế tác từ gỗ tử đàn thượng hạng, khảm vàng nạm ngọc. Bốn góc kiệu treo những chiếc chuông vàng tinh xảo. Thân kiệu vẽ đồ án bách tử thiên tôn, ngụ ý vì hoàng thất khai chi tán diệp, con cháu nối dõi dài lâu.

Đoàn nghênh thân trên đường hồi cung càng náo nhiệt chưa từng có. Phía trước là nhạc sư cung đình dẫn đường, tấu lên khúc nhã nhạc “Phượng cầu hoàng.”

Ở giữa là đội thị vệ hộ giá cùng đoàn người khiêng của hồi môn. Số rương sính lễ nhiều đến một trăm tám mươi rương, từ lụa là gấm vóc, kỳ trân dị bảo, cho đến khí cụ vàng bạc, món nào cũng phô bày sự phú quý của phủ Định Sơn vương, đồng thời thể hiện sự coi trọng đối với nhân sự này.

Khi đoàn người trở về hoàng cung, đại lễ thành hôn được cử hành tại Thái Cực điện nguy nga. Trong điện, văn võ bá quan mặc triều phục chỉnh tề, đứng thành hai hàng.

Hoàng đế ngồi trên long ỷ, tiếp nhận lễ quỳ bái của Thái tử và Thái tử phi. Giọng quan tán lễ vang lên trang trọng:

“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái…”

Từng nghi thức đều được tiến hành cẩn thận, tuân theo đúng tổ chế hoàng gia. Từ giây phút ấy, tên của hai người được buộc chặt với nhau, ghi vào gia phả hoàng thất và sử sách.

Đời đời kiếp kiếp.

Sau nghi lễ là yến tiệc long trọng. Ngự thiện phòng đã chuẩn bị Mãn Hán toàn tịch, sơn hào hải vị bày đầy bàn, muôn màu muôn vẻ, hương sắc câu toàn.

Đêm dần buông xuống. Một vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa bầu trời đêm tĩnh lặng.

Tạ Diễn Chiêu nắm tay Thẩm Đinh Hòa, bước vào tân phòng của hai người. Nến long phượng lặng lẽ cháy trên bàn, ánh nến lay động phủ lên cả căn phòng một lớp ánh sáng ấm áp mờ ảo.

Cánh cửa vừa khép lại, Tạ Diễn Chiêu đã gần như không còn kiềm chế nổi nữa. Hắn vén tấm khăn trùm thêu kim phượng của nàng lên, cúi đầu hôn xuống đôi môi mềm mại.