Quy Nhất

Chương 12. Người cổ đại

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Thời viễn cổ?" Ngô Trung Nguyên thẫn thờ lẩm bẩm.

Viện trưởng Vương chậm rãi gật đầu: "Chắc chắn là vậy, đó là thời kỳ Tam Hoàng Ngũ Đế trong truyền thuyết. Nếu vốn dĩ cậu sống ở thời đại đó thì sự bất thường trong nhiễm sắc thể của cậu có thể được giải thích một cách hợp lý. Đó là một thời đại đã bị hậu thế thần thánh hóa, Phục Hy Nữ Oa mình rắn đầu người, Xi Vưu đầu mọc sừng... Sự xuất hiện của cậu chứng minh rằng những truyền thuyết này có lẽ không chỉ là hư cấu. Vào thời điểm đó, những người có gen dị biệt như cậu có lẽ rất phổ biến."

Chưa đợi Ngô Trung Nguyên kịp phản ứng, Viện trưởng Vương đã nói tiếp: "Môi trường khí quyển lúc bấy giờ khác xa hiện tại, không có tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng như bây giờ. Chúng ta sống lâu trong môi trường này nên đã dần thích nghi và sản sinh ra kháng thể, nhưng nếu một người từ thời viễn cổ đột ngột xuất hiện ở đây, sẽ xảy ra tình trạng như cậu đã kể. Không khí ô nhiễm dẫn đến nhiễm trùng phổi, lượng oxy không đủ gây ra khó thở."

"Ngôn ngữ thời viễn cổ cũng khác bây giờ." Ngô Trung Nguyên tự nhủ. Đến tận lúc này cậu vẫn chưa hoàn toàn tin vào nhận định của Viện trưởng Vương, nhưng nhận định đó lại giải thích rất hợp lý lý do tại sao người chim kia trước khi chết đã tiếp xúc với sư phụ suốt ba ngày mà vẫn không thể giao tiếp được. Hơn nữa, cái mỏ của người chim đó cũng gián tiếp chứng minh cho suy đoán của Viện trưởng Vương. Vào thời viễn cổ, những người dị biến gen như vậy có lẽ không hề hiếm gặp.

Viện trưởng Vương không biết về chuyện người chim, cũng không biết sư phụ của Ngô Trung Nguyên đã để lại ghi chép về việc trị bệnh cho hai người, nên ông thuận miệng tiếp lời: "Đó là điều chắc chắn. Đừng nói là thời viễn cổ cách đây mấy nghìn năm, ngay cả thời nhà Minh cách đây vài trăm năm, ngôn ngữ cũng đã khác xa bây giờ rồi."

Ngô Trung Nguyên không nói gì thêm. Sự việc xảy ra quá đột ngột, cậu cần thời gian để bình tâm lại và sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.

"Cậu có thắc mắc gì cứ nói ra, chúng ta cùng thảo luận." Viện trưởng Vương ôn tồn.

Ngô Trung Nguyên suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Người lớn và trẻ nhỏ, ai có khả năng chịu đựng không khí ô nhiễm tốt hơn ạ?"

"Tất nhiên là người lớn rồi. Cơ thể trẻ em chưa phát triển hoàn thiện, khả năng chịu đựng kém hơn." Viện trưởng Vương đáp.

Ngô Trung Nguyên đưa tay xoa mặt: "Nhưng tại sao người lớn lại chết, còn cháu thì không sao?"

Viện trưởng Vương lại cầm miếng vá lên một lần nữa: "Có lẽ chính thứ này đã cứu mạng cậu. Đàn hương là một vị thuốc Đông y rất quý giá, tác động vào ba kinh Tỳ, Vị, Phế, có tác dụng lý khí, cầm nôn. Nếu toàn bộ tã lót đều làm từ loại vải này, hương thơm sẽ nồng hơn, dược tính cũng mạnh hơn."

"Cháu chỉ biết thứ này dùng để đuổi muỗi thôi." Ngô Trung Nguyên cười khổ, rồi chợt nhớ ra một chuyện: "Nếu những gì bác nói đều đúng, thì người đưa cháu đến đây đã lường trước được..."

Không để Ngô Trung Nguyên nói hết câu, Viện trưởng Vương đã xua tay ngắt lời: "Có lẽ không phải vậy. Đàn hương không chỉ lý khí cầm nôn mà còn có thể tĩnh tâm an thần. Người dệt nên tấm tã này khi đó pha thêm đàn hương vào rất có thể chỉ là muốn cho cậu ngủ ngon hơn thôi."

Đầu óc Ngô Trung Nguyên rối bời, cậu lại đưa tay xoa mặt, sau đó thuận tay gãi đầu, vô tình chạm trúng vết thương khiến cậu thầm xuýt xoa vì đau.

"Viện trưởng Vương, bác thấy chuyện này có hợp lý không?" Ngô Trung Nguyên hỏi.

"Sau khi loại bỏ tất cả những điều vô lý, thứ cuối cùng còn lại chắc chắn là sự thật." Viện trưởng Vương nói: "Có thể trong nhất thời cậu khó lòng chấp nhận thực tại này, nhưng đây rất có thể là chân tướng. Bất kể cậu có muốn chấp nhận hay không, sự thật vẫn luôn là sự thật."

Ngô Trung Nguyên im lặng không đáp.

Viện trưởng Vương nói tiếp: "Cặp nhiễm sắc thể dị thường trong cơ thể cậu luôn ở trạng thái ngủ say, rất có thể cũng là do sự khác biệt về môi trường không khí."

Ngô Trung Nguyên vẫn còn đang ngẩn ngơ, đầu óc hỗn loạn, nhưng Viện trưởng Vương vì đã suy luận ra chân tướng nên tỏ ra hơi hưng phấn: "Theo tôi thấy, việc cậu xuất hiện ở đây không phải do ai đó cố ý đưa đến, mà là một tai nạn đột ngột. Cho đến nay, trình độ khoa học kỹ thuật vẫn chưa phát triển đến mức có thể nhân tạo và kiểm soát lỗ sâu, mấy nghìn năm trước càng không thể nào."

"Còn nữa," Viện trưởng Vương lại vân vê miếng vá, "năng suất sản xuất thời cổ đại rất thấp, loại tã lót có chất liệu như thế này tuyệt đối không phải người bình thường có thể sở hữu. Nếu không có gì bất ngờ, cha mẹ cậu lúc bấy giờ hẳn là có địa vị xã hội rất cao."

"Viện trưởng Vương, biết những điều này có ích gì không ạ?" Tâm trạng Ngô Trung Nguyên vô cùng xuống dốc, "Cho dù cháu thực sự đến từ thời cổ đại thì cháu cũng chẳng thể quay về được nữa."

Viện trưởng Vương sững người một lát rồi mới nói: "Ngay cả khi không đủ sức để thay đổi, chúng ta vẫn nên tìm kiếm sự thật mà."

Ngô Trung Nguyên lắc đầu: "Dù sao cũng không về được nữa, tìm kiếm nó để làm gì chứ?"

Viện trưởng Vương không đáp lời. Trước đó ông vẫn luôn hưng phấn vì tìm ra chân tướng mà vô tình phớt lờ cảm xúc của Ngô Trung Nguyên. Biết mình vốn không thuộc về thế giới này chỉ khiến Ngô Trung Nguyên tự coi mình là một kẻ dị biệt không giống ai, một kẻ tha phương cầu thực vĩnh viễn không thể trở về quê hương.

"Cậu đã ăn tối chưa?" Viện trưởng Vương hỏi.

Ngô Trung Nguyên lắc đầu, rồi ngay sau đó lại gật đầu.

Gần bệnh viện có mấy quán ăn vỉa hè, Viện trưởng Vương dẫn Ngô Trung Nguyên đến đó ngồi xuống. Để bày tỏ lòng biết ơn đối với Viện trưởng Vương, Ngô Trung Nguyên khăng khăng đòi mời cơm, không từ chối được nên ông cũng đành để mặc cậu.

Lúc ăn cơm, Viện trưởng Vương không nhắc lại chuyện kia nữa mà chỉ tán gẫu chuyện thường ngày, hỏi cậu định đăng ký nguyện vọng gì, có kế hoạch gì cho tương lai không.

Ngô Trung Nguyên khi thì trả lời "cháu chưa nghĩ kỹ", khi thì lắc đầu im lặng. Vốn dĩ cậu đã có kế hoạch cho cuộc đời mình: học đại học, tìm một công việc, sau đó lập gia đình. Nhưng bây giờ kế hoạch đó không còn dùng được nữa rồi. Nhiễm sắc thể dị thường khiến cậu chẳng dám tìm bạn đời. Không thể yêu đương cưới vợ, thế giới bỗng chốc tối sầm lại, cậu cũng chẳng còn động lực để phấn đấu.

Cố gắng ăn xong bữa cơm, Ngô Trung Nguyên trở về ký túc xá đặt mình xuống là ngủ ngay. Có câu hễ gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, còn muộn phiền trong lòng thì lại hay buồn ngủ. Trong lòng u uất nên dù đã ngủ say nhưng cậu cũng không được ngon giấc, một đêm thức giấc mấy lần.

Ngày hôm sau bắt đầu đi làm. Cậu đeo băng tay, chỉ dẫn các phương tiện đến khám bệnh. Công việc này nhàn nhã vô cùng. Vừa vào làm không lâu thì bãi đỗ xe đã đầy, cậu đặt biển báo bãi đỗ xe đã hết chỗ ở lối vào, sau đó chạy đến trước tòa nhà cấp cứu để canh chừng, không cho xe lạ chiếm chỗ đỗ của xe cứu thương.

Xe cứu thương bận rộn cả ngày không ngớt, cứ hụ còi chạy đi rồi lại hụ còi chạy về. Mười vụ thì có tới chín vụ là tai nạn giao thông, gãy tay gãy chân, máu me đầm đìa. Những lúc thiếu người, cậu cũng phụ giúp một tay khiêng cáng xuống.

Bệnh viện là một nơi tốt vì có thể cứu người, nhưng bệnh viện cũng là một nơi tồi tệ vì luôn có người chết.

Cậu thường xuyên nghe thấy tiếng khóc xé lòng của những người vừa mất đi người thân, thi thoảng lại thấy những bệnh nhân mắc bệnh nan y mặt mày xám xịt như tro khi cầm trên tay bản báo cáo xét nghiệm, hay những người nhà bệnh nhân lâm vào đường cùng vì phải lo chi phí chữa trị.

Dần dần, tâm trạng của Ngô Trung Nguyên cũng khá hơn đôi chút. Bản thân mình tuy đen đủi nhưng vẫn còn rất nhiều người còn đen đủi hơn. So với những người sắp chết kia, ít nhất cậu vẫn còn giữ được mạng sống.

Mấy ngày nay không thấy Viện trưởng Vương đâu, Lâm Thanh Minh đi công tác cùng sếp cũng chưa về. Công việc khá thoải mái, cơm ở nhà ăn bệnh viện cũng ngon, ngày tháng trôi qua khá dễ chịu.

Chuyện cậu tưởng tượng về việc mình bị các cơ quan chức năng bắt đi nghiên cứu cũng không xảy ra. Chuyện này dường như đã bị mọi người lãng quên, cuộc sống dần trở lại bình lặng.

Đến cuối tháng, kết quả kỳ thi đại học đã có. Kết quả không tệ, cậu đã đủ điểm đỗ vào các trường đại học hạng hai, cần phải đăng ký nguyện vọng.

Cậu gọi điện cho Lâm Thanh Minh, Lâm Thanh Minh không can thiệp, chỉ bảo cậu chọn chuyên ngành mình thích, không cần lo lắng về học phí.

Giữa một đống chuyên ngành, cậu cũng không quyết định được nên chọn cái nào. Ngoại trừ làm lính hay làm cảnh sát, những thứ khác cậu đều không thấy hứng thú. Đắn đo mãi, cậu chọn chuyên ngành Khảo cổ học giữa hai lựa chọn là Lịch sử học và Khảo cổ học. Lý do chọn chuyên ngành này cũng rất đơn giản: một là trường này nằm trong tỉnh, gần chỗ Lâm Thanh Minh hơn một chút; hai là vì mình đến từ thời cổ đại, dù không thể quay về nhưng ít ra cũng có thể tiếp xúc và tìm hiểu kỹ hơn về những thứ thuộc về thời cổ đại.

Làm việc chưa đầy hai tháng, cậu được thanh toán năm nghìn tệ tiền lương. Đối với một công việc thời vụ thì số tiền này không hề nhỏ.

Lâm Thanh Minh vẫn luôn đi theo ông chủ nên không thể về tiễn cậu, anh ấy đã chuyển cho cậu mười nghìn tệ tiền học phí qua điện thoại.

Tháng Chín, Ngô Trung Nguyên thu dọn hành lý, cầm theo giấy báo nhập học bước lên chuyến tàu đến tỉnh thành...