Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một giọng nữ nóng nảy truyền ra.

“Đến mau, lão nương tìm thấy tung tích của con súc sinh đó rồi.”

Nam tử mặc áo gai hơi nhướng mày, mười người phía sau nghe tiếng đều nghiêm mặt, chờ đợi chỉ thị.

Nam tử mặc áo gai cúi đầu liếc nhìn Triệu Nhung.

“Ngươi họ Triệu?”

Triệu Nhung lộ vẻ nghi hoặc, không biết y làm sao biết được, nhưng vẫn gật đầu.

“Tiểu tử Triệu Nhung, tự Tử Du.” Nghĩ ngợi vẫn là không báo nguyên quán của mình thì hơn.

“Tử đệ Triệu thị học Nho cái gì? A, học cái thứ này, vậy mà đều bắt đầu nói đỡ cho Yêu tộc rồi.”

“Nhưng ngược lại vẫn có chút gan dạ.”

Triệu Nhung: “...”

Nam tử mặc áo gai hừ lạnh một tiếng, phất tay áo xoay người, ném lại một câu, liền hóa thành một đạo kiếm quang phóng thẳng lên trời, độn đi ngàn dặm.

“Bạch Vi ở lại, những người còn lại đi đánh chặn các độ thuyền khác.”

“Tuân chỉ!” Mười người Tư Khấu Phủ đồng thanh nói.

Ngay sau đó lại là chín đạo kiếm quang lóe lên rồi biến mất, trên không trung liền chỉ còn lại một mình nữ tử mặt lạnh kia.

Bạch Vi nhìn kỹ Triệu Nhung một cái, ánh mắt lại lướt qua con tiểu hồ yêu trên mặt đất, sau đó liền quay đầu đi, dặn dò Kiều Dụ và những người khác vài việc, giám sát bọn họ cho độ thuyền cập bến đò gần đó. Chuyện của Tô Tiểu Tiểu dường như là không giải quyết được gì rồi.

Triệu Nhung đang chống tay lên đầu gối, thở hổn hển từng ngụm lớn, phảng phất như một người chết đuối vừa mới được cứu, hắn lau mồ hôi trên đầu.

Lúc này hắn không có bao nhiêu cảm giác sống sót sau tai nạn, ngược lại là đầu óc mù mịt.

Lời của nam tử mặc áo gai kia có ý gì?

Liễu Tam Biến đi tới, đại khái nhìn ra sự nghi hoặc của hắn.

“Vị vừa rồi là Tiểu Tư Khấu của Tư Khấu Phủ.”

“Y tên Triệu Thiên Thu,”

Triệu Nhung nhíu mày, vừa định hỏi tiếp, giọng nói của Quy liền từ từ truyền đến.

“Một kẻ họ Triệu như ngươi, vậy mà lại đi giúp Yêu tộc nói chuyện, đây là điều bổn tọa không ngờ tới, thật có bản lĩnh nha Triệu Nhung.”

Ngữ khí của Quy rất vui vẻ.

Dạo này nó cãi nhau với Triệu Nhung luôn chịu thiệt, liền quyết định học hỏi sở trường của Triệu Nhung, học lỏm vài câu mà nó cảm thấy “uy lực to lớn”, bây giờ cuối cùng cũng tìm được cơ hội thi triển ra.

Cái cảm giác âm dương quái khí này, thật hả giận nha, haiz, bổn tọa trước đây sao lại không phát hiện ra chuyện sảng khoái như vậy nhỉ?

Quy chỉ cảm thấy điều này còn sảng khoái hơn cả việc lúc trước nó hủy đi bản mệnh phi kiếm của từng tên phôi tử kiếm tiên được gọi là thiên tài.

Đột nhiên, nó như nhớ ra điều gì đó, “bừng tỉnh” nói:

“Ồ, đúng rồi, quên nói với ngươi, thì ra ngươi vẫn chưa biết nhỉ, vị Tuyển Đế Hầu Phù Dao trấn thủ Yêu Hoang Chi Môn ở Côn Đô kia, cũng họ Triệu.”

“Triệu thị trong thiên hạ đều xuất phát từ Phù Dao Triệu thị.”

...

Triệu thị nhiều kiếm tu.

Đây là nhận thức chung của Huyền Hoàng tu chân giới.

Từ xưa đến nay, tộc huy Thiên Mệnh Huyền Điểu của Triệu thị không biết đã được khắc lên bao nhiêu thanh bội kiếm của kiếm tiên.

Triệu thị lấy kiếm tu làm vinh dự, kiếm tu cũng lấy Triệu thị làm vinh dự.

Thủy tổ Triệu thị Triệu Phục trong cuộc bạo loạn của Nhân tộc bảy vạn năm trước, đã từ bỏ cuộc tranh đoạt Đại đế ở Trung Châu, chủ động đi tới Tây Phục Yêu Châu ngăn chặn thượng cổ yêu kiếp, chém giết Cổ Thánh Yêu tộc Côn Bằng mưu đồ triệu hoán cổ yêu ngoài giới, sau đó, Triệu Phục lại dẫn dắt một đám kiếm tu trấn thủ Yêu Hoang Chi Môn do Cổ Thánh Côn Bằng để lại.

Thương Đế lên đỉnh cao, niệm tình Triệu Phục có công lao cái thế, phong ông làm một trong chín đại thủ hộ của Nhân tộc Phục Yêu Tuyển Đế Hầu, ban cho một thanh Tuyển Đế Hầu kiếm, lệnh cho ông xây dựng Côn Đô, con cháu đời sau vĩnh viễn trấn giữ Yêu Hoang Chi Môn.

Sau này lại bị Thương Đế đổi tên, Tây Phục Yêu Châu biến thành Tây Phù Dao Châu, Phục Yêu Hầu biến thành Phù Dao Hầu, Côn Đô cũng biến thành Côn Đô.

Ngày nay, Triệu thị trong thiên hạ đều xuất phát từ Phù Dao Triệu thị, bất kể là Đại Sở Càn Kinh Triệu thị nơi Triệu Linh Phi ở, hay là nhánh Nam Tiêu Dao Châu Triệu thị kia của Triệu Nhung, hay là gia tộc Dĩnh Xuyên Triệu thị của Triệu Thiên Thu, đều là nhánh phụ của Phù Dao Triệu thị.

Tử đệ các nhánh của Triệu thị cực kỳ tranh khí, hầu như không có “họ hàng nghèo”, hoặc là vương hầu khanh tướng của vương triều thế tục, hoặc là tu chân gia tộc trong môn phái tiên gia, mặc dù không sánh bằng mạch chính, nhưng phần lớn đều bất phàm.

Hơn nữa tử đệ Triệu thị lại vô cùng đoàn kết, giữa các nhánh giúp đỡ lẫn nhau, cực ít khi xảy ra tranh chấp, mạch chính Phù Dao Triệu thị vừa có nhu cầu, tử đệ các nhánh ở Cửu Châu đều tranh nhau xách kiếm đi tới Côn Đô giết yêu.

Lúc này, Triệu Thiên Thu đang lao vút đi trên không trung vạn trượng có chút phiền muộn.

Nếu không phải y từ sớm đã thông qua một cặp ngọc bội trên người thư sinh kia phát hiện thư sinh cũng họ Triệu, y đã sớm một chưởng vỗ chết tên thư sinh dám ở trước mặt y cầu tình cho Yêu tộc rồi.

Phải biết rằng, học Nho và đồng tình với Yêu tộc, hai thứ này chính là thứ y ghét nhất.

Tử đệ Triệu thị đi theo con đường Nho gia cực ít, cùng lắm là lúc ở Hạo Nhiên Cảnh thì nước đến chân mới nhảy.

Bởi vì Phù Dao Triệu thị luôn luôn giao hảo với Mặc gia, quan hệ với Nho gia bình thường, thậm chí thỉnh thoảng sẽ có người đọc sách Nho gia trách móc Phù Dao Triệu thị không ràng buộc kiếm tu Côn Đô, quá hà khắc với Yêu tộc bản thổ, đuổi tận giết tuyệt, nhưng Phù Dao Triệu thị thông thường không thèm để ý.

Nghĩ tới Phù Dao Triệu thị, giữa lông mày Triệu Thiên Thu hiện lên một tia u ám.

Mười mấy năm trước, biến cố kinh thế hãi tục xảy ra ở Côn Đô kia, y đích thân trải qua, lúc này vẫn còn rõ mồn một trước mắt, mỗi khi nhớ tới liền đau như dao cắt.

Đột nhiên, lại liên tưởng tới cách đây không lâu, những việc làm của con yêu giao Hóa Thần Cảnh kia ở An Lăng Quốc, Triệu Thiên Thu không khỏi giận dữ.