Nương Tử Của Ta Là Kiếm Tiên

Chương 2. Người Ấy Như Cầu Vồng (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ồ, phương thiên địa này vậy mà lại có sức mạnh siêu phàm, mẫu thân của hắn chính là một vị tu sĩ! Là cung phụng của tứ phòng Tĩnh Nam Công Tước Phủ, nhưng đã qua đời vào ba năm trước...

Hắn một bên chịu tang mẫu thân, một bên khắc khổ đọc sách. Nay thời hạn để tang đã hết, hắn phải tuân theo sự sắp đặt năm xưa của mẫu thân, gả vào Tĩnh Nam Công Tước Phủ.

Không sai, là “gả vào”...

Hắn phải ở rể cho Nhị tiểu thư của Tĩnh Nam Công Tước Phủ —— Triệu Linh Phi.

Trong ký ức của hắn, Triệu Linh Phi là đứa con duy nhất của Lão Tĩnh Nam Công đệ tứ tử, và cũng giống như hắn, từ nhỏ phụ thân đã không ở bên cạnh, mẫu thân cũng qua đời khi nàng còn rất nhỏ.

Mà mẫu thân của hắn và mẫu thân của Triệu Linh Phi lại có quan hệ cực kỳ tốt, sau khi mẫu thân nàng ra đi, bà liền đóng vai trò như nửa người mẹ của Triệu Linh Phi, luôn chăm sóc nàng khôn lớn...

“Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư?” Triệu Nhung sau khi “đọc” xong đoạn ký ức này nhịn không được nghĩ thầm.

Nhưng tại sao khi nhớ đến tên của nàng, trong đầu lại dâng lên một cỗ cảm xúc tiêu cực vô cùng phức tạp?

Chán ghét, căm hận, không cam lòng, xấu hổ, nhục nhã.

“Mẹ kiếp, tại sao hắn lại ghét nàng ta đến vậy?”

Khụ khụ, chẳng lẽ là do hắn phản đối lễ giáo phong kiến cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, khát khao tự do luyến ái?

Không đúng! Hắn vốn là môn sinh Nho gia của phương thế giới này, tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, coi trọng đạo hiếu, thậm chí ngay cả việc mẫu thân bắt hắn ở rể hắn cũng tuân theo... Khoan đã, ở rể!

Một lượng lớn ký ức phủ bụi cuồn cuộn dâng lên trong tâm trí Triệu Nhung.

Hắn từ nhỏ đã không hứng thú với việc tu hành, lại si mê học vấn Nho gia, khát khao trở thành danh nho, thi triển tài trí, phò tá quân vương, trị quốc an bang.

Nhưng năm mười hai tuổi lại bị mẫu thân cưỡng ép sắp đặt phải ở rể Triệu phủ, mặc dù đối phương là bạn thuở nhỏ thanh mai trúc mã, quan hệ thân thiết, nhưng chịu ảnh hưởng sâu sắc của tư tưởng Nho gia, hắn không cách nào chấp nhận được sự thật mình phải trở thành một kẻ ở rể có địa vị thấp hèn.

Ở phương thế giới này, thân phận của kẻ ở rể ngang hàng với nô tỳ, địa vị vô cùng thấp kém.

Cho dù là người ở rể của Tĩnh Nam Công Tước Phủ thuộc Đại Sở Vương Triều thì đã sao? Chẳng phải vẫn thấp kém hơn người khác một bậc, bị đồng môn chê cười, con đường làm quan đứt đoạn, mộng kiến công lập nghiệp hóa thành bọt nước!

Hắn mãi vẫn không nghĩ thông suốt, mẫu thân luôn yêu thương mình tại sao lại cứ khăng khăng bắt mình ở rể Triệu thị, nhưng hắn lại khó lòng phản kháng mệnh lệnh của mẫu thân, thế là đành phải trút hết sự phẫn nộ và oán trách lên người Triệu Linh Phi.

Đều tại nàng, nàng từ nhỏ đã giành giật mẫu thân với ta, mẫu thân luôn chiều chuộng nàng, yêu thương nàng hơn cũng đành đi, dù sao ta cũng là huynh trưởng, có thể nhường nhịn nàng, nhưng bây giờ vậy mà lại bắt ta làm người ở rể của nàng? Thật là nỗi nhục nhã tột cùng!

Thế là sau khi hai người đính hôn vào năm mười hai tuổi, mối quan hệ liền dần dần xấu đi.

Ba năm trước, mẫu thân qua đời, Triệu Nhung vào Quốc Tử Giám, đội tang đọc sách; Triệu Linh Phi mặc một thân tố y đi đến một nơi gọi là Tử Khí Các để tu hành, mang máng nghe nói sau đó lại đi đến nơi khác.

Nay ba năm đã qua, Triệu Linh Phi trở về, hai người thành hôn đúng như kỳ hạn.

Còn về việc tại sao lúc tỉnh lại lại nằm bệt dưới đất cạnh cửa... Tê, đầu đau quá, mình rốt cuộc là đã uống bao nhiêu rượu vậy?

...

Triệu Nhung day day huyệt thái dương, đại khái đã tiêu hóa xong những ký ức này.

Hắn ngơ ngác nhìn khuôn mặt trẻ tuổi trong gương đồng, những ký ức này tựa như chính bản thân hắn đã từng trải qua vậy.

Hoàng lương nhất mộng, đại mộng sơ tỉnh? Là Trang Chu mộng điệp hay điệp mộng Trang Chu?

Triệu Nhung hít sâu một hơi, rồi dùng sức thở ra, xoay người bước về phía nữ tử mặc hỷ phục trên giường tân hôn.

Đợi đến trước giường, hắn phát hiện đôi ngọc thủ đan chéo trên đùi của nữ tử dường như đang dùng sức nắm chặt một vật gì đó, vài dải lụa màu sắc rực rỡ lộ ra giữa những ngón tay ngọc ngà.

Triệu Nhung khẽ nâng mắt. Chằm chằm nhìn tấm khăn voan đỏ ngăn cách hai người một lúc.

Vừa định đưa tay lên, chợt khựng lại, nhìn quanh quất hai bên, quả nhiên, trên chiếc bàn thấp cạnh giường có đặt một thanh ngọc như ý buộc dải lụa đỏ.

Hắn cầm lấy ngọc như ý, nhẹ nhàng vén tấm khăn voan đỏ lên.

Trong khoảnh khắc.

Hắn nín thở.

Chỉ thấy y nhân phượng quan hà bí, tóc búi cài trâm tua rua.

Mày như núi xa ngậm sương, mắt tựa một hồ thu thủy, tóc mai như mây trôi, da tựa hoa đào ngậm cười.

Phảng phất hề nhược khinh vân chi tế nguyệt, phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.

Mày ngài mắt phượng, băng cơ ngọc cốt, văn thải tinh hoa, kiến chi vong tục!

Triệu Nhung từng thấy qua rất nhiều bức ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng của các ngôi sao, hot girl trên mạng, nào là “mỹ nhân bốn ngàn năm có một”, nào là “mỹ nữ khí chất cổ điển”, vốn tưởng rằng mình đã sớm duyệt tận ngàn cánh buồm, không ngờ sống lại một đời, người đầu tiên nhìn thấy lại là một tuyệt sắc nhân gian đến nhường này!

Điều khiến Triệu Nhung rung động nhất, chính là nốt ruồi lệ màu nâu nhạt dưới khóe mắt thu thủy bên trái của nàng, không những không phá hỏng sự tinh xảo của hồng nhan, ngược lại còn mang đến một cảm giác điềm đạm đáng yêu, làm dịu đi khí chất lạnh lùng.

Y nhân nhường này, ta thấy mà thương.

Hắn chợt cảm thấy thân thể có chút khô nóng...

“Thanh Quân.”

Triệu Nhung ma xui quỷ khiến nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Dưới ánh nến đỏ, Triệu Linh Phi khẽ run lên.

Đôi ngọc thủ nắm càng chặt hơn.

Nàng tiếp tục rủ mắt xuống, không thèm nhìn hắn, nhưng đôi tai nhỏ nhắn và chiếc cổ thon dài lại tựa như được bôi một lớp yên chi, đỏ ửng như máu.

Không biết là vì tiếng gọi khuê danh đã lâu không có người gọi này, hay là vì ánh mắt nhìn chằm chằm trắng trợn của người trước mặt.