Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nguyên chủ đã bị giết, cô muốn đi lúc nào cũng được, nhưng cứ thế mà đi thì cô không cam tâm.

Tất cả những gì Khả gia hiện có đều là do mẹ của nguyên chủ, Quý thị, gây dựng. Vốn là con gái thương nhân, bà rất giỏi kinh doanh, đem của hồi môn xoay vòng, tích lũy được ruộng đất, cửa hàng, nhà lớn, tạo dựng cơ ngơi. 

Sau đó, bà lại kịp thời qua đời khi chồng thi đỗ tiến sĩ, nhường chỗ cho người mới có gia thế hơn. Giờ đây, con gái ruột của bà cũng đã chết, đừng nói đến gia sản, ngay cả của hồi môn bà để lại cũng rơi vào tay lũ bạch nhãn lang này.

À, còn nữa, quà mà nhà vị hôn phu cũ của nguyên chủ tặng suốt mấy năm liền, nguyên chủ cũng chẳng giữ được gì. Quà năm đầu đính hôn, sau khi mẹ mất đều bị lấy sạch, còn quà về sau thì đến cái bóng cũng không thấy.

Theo lý mà nói, những thứ đó phải là tài sản riêng của nguyên chủ chứ?

Nhà ngoại thì không thể trông cậy, họ ở quê xa xôi, con gái lại đã chết, không có sức ràng buộc nào với người con rể làm quan. Tình cảm hai nhà chắc đã sớm xa lạ trong mấy năm qua.

Kỳ Khả thấy như vậy cũng tốt, không có ai quấy rầy, cô có thể tập trung đối phó với lũ bạch nhãn lang này.

Nguyên chủ đã chết, nhưng vì cô đã mang thân phận của nguyên chủ, đương nhiên phải báo thù cho cô ấy. Mới mười bốn tuổi, cô bé này mới thật sự là oan hồn.

Kỳ Khả tìm một bộ đồ lót và một chiếc váy, xem xét kỹ kết cấu của bộ đồ rồi đứng trước gương mặc vào. Vải đã bạc màu vì giặt nhiều, lại còn hơi nhỏ, vai hơi chật, tay áo cũng ngắn hơn một chút.

Quần thì rắc rối hơn, không có thun, phải dùng dây lưng buộc chặt. Kỳ Khả quấn dây lưng ba vòng quanh eo, mất một lúc lâu mới miễn cưỡng buộc được, cứ lo đi vài bước là quần lại tụt.

Váy thì dễ hơn, có dây buộc, nhưng cũng ngắn, mu bàn chân lộ hết ra ngoài. Váy của mấy nha hoàn kia đâu có ngắn như vậy, ít nhất cũng phải che được cả giày.

Nói đến giày, chỉ có một đôi giày vải đế mềm chắc chỉ để đi trong nhà, nhưng lại thiếu mất một chiếc tất, tìm mãi không thấy nên cô bỏ luôn, xỏ chân trần vào giày. Giày hơi chật, may mà mặt giày mềm nên không đến nỗi đau ngón chân.

Kỳ Khả thở dài trong lòng, không biết nguyên chủ kiếm đâu ra mấy bộ đồ này, cũng chỉ hơn ăn mày một chút. Mẫu thân mất, cha làm quan cưới thê tử mới liền bỏ mặc trưởng nữ, loại cha này tốt nhất nên sớm xuống mồ.

Thay đồ xong, cô định ra ngoài thì bỗng thấy đầu có gì đó sai sai, đưa tay lên sờ mới nhớ ra vẫn còn quấn khăn lau tóc. Trí nhớ này đúng là tệ quá, cứ như bị lú lẫn sớm ấy.

Kỳ Khả đành phải quay lên lầu, lấy máy sấy tóc ra sấy. Cơ thể này suy dinh dưỡng lâu ngày, tóc khô xơ, thưa thớt, vàng vọt, xấu không chịu nổi. Cô chỉ có thể tự an ủi, tóc ít thì sấy cũng nhanh hơn.

Cô lấy một chiếc trâm gỗ không chạm khắc từ hộp trang sức, búi tóc lên, soi gương, cuối cùng cũng chỉnh trang được một bộ dạng tạm chấp nhận được để ra ngoài. Kỳ Khả đi đến một căn phòng khác ở tầng một, lấy một bộ máy bay không người lái. Phòng kho bên cạnh bếp chứa đồ dùng nhà bếp, còn máy bay không người lái, ván trượt điện, xe thăng bằng thì để ở phòng khác, cô phân loại rất rõ ràng.

Cô không thiếu tiền, nông sản bán ra đều thuộc loại đắt nhất, nên khi mua đồ mới cô rất chịu chi, có thể mua loại xịn nhất thì không mua loại kém hơn. Điều này khiến cô kiếm tiền nhanh mà tiêu tiền cũng nhanh, tiền hàng vừa nhận được mấy ngày là đã tiêu hết.

Máy bay không người lái của cô là loại đỉnh cấp, một ưu điểm là khả năng tải trọng lớn, chủ yếu dùng để tuần tra nông trang, xem ruộng nào có nông sản chín có thể thu hoạch, gia cầm gia súc nào vượt rào, đặc biệt là lũ thỏ trốn chuồng siêu đẳng.

Tay máy được trang bị rất khỏe, bắt được thỏ rồi xách về chuồng giữa không trung không thành vấn đề, cô chỉ cần điều khiển từ xa là được. 

Máy hoạt động rất êm, nhưng thỏ thính tai, dễ bị phát hiện, nghe thấy tiếng động lạ là bỏ chạy ngay. Điều khiển máy bay không người lái bắt thỏ cũng là một kỹ năng, bay rồi dừng, rẽ gấp rất tốn pin, chưa kể bắt được thỏ còn phải đưa về chuồng. 

Mà thỏ vượt rào thường không chỉ một con, phải đi đi lại lại bắt chúng, may mà pin khá trâu.

Các tính năng khác như tín hiệu ổn định, phủ sóng rộng, hình ảnh sắc nét đều là cơ bản. Ưu điểm của bản đỉnh cấp là có sẵn tất cả các phụ kiện mà khách hàng thường phải mua riêng, tính ra mua cả bộ sẽ rẻ hơn mua lẻ từng món.

Lần này, Kỳ Khả lắp thêm ống nhòm đêm, một phụ kiện tùy chọn, có kèm pin. Cô còn gắn thêm sạc dự phòng để cấp điện cho ống nhòm. Đèn chiếu sáng của cô là một chiếc đèn pin siêu sáng.

Sau khi chuẩn bị xong, Kỳ Khả vừa nghĩ, người đã rời khỏi biệt thự trong không gian, xuất hiện trong căn nhà rách nát, bừa bộn của nguyên chủ. Lúc này, xung quanh tối đen như mực.

*Mình dùng từ “cô” khi nói về hiện đại và “nàng” khi trở về cổ đại.

Kỳ Khả bật đèn pin, ánh sáng quét đến chỗ giường, nàng đi tới đặt đèn pin lên giường, dùng chăn che bớt ánh sáng. Sau khi đặt máy bay không người lái và điều khiển xuống, nàng ra cửa quan sát, thấy không có ai mai phục, nàng mới mạnh dạn mở cửa, đặt máy bay không người lái ra ngoài ngưỡng cửa, bật điều khiển. Máy bay nhanh chóng cất cánh không tiếng động, ống nhòm đêm bắt đầu hoạt động, hình ảnh truyền về màn hình điều khiển.

Dù đã biết trước hoàn cảnh sống của nguyên chủ rất tồi tàn, chắc chắn là một nơi hẻo lánh, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh toàn cảnh sân viện trên màn hình, Kỳ Khả vẫn không nhịn được chửi một câu, lũ bạch nhãn lang này chết sớm cho rảnh nợ.

Phía sau nhà có một cái bếp lộ thiên, gọi là bếp thì hơi quá, chỉ là mấy hòn đá xếp chồng lên nhau, bên cạnh là nồi niêu xoong chảo vỡ, xung quanh cỏ dại mọc um tùm. Ký ức về cuộc sống của nguyên chủ lại hiện lên, cái bếp này dùng để đun nước nóng, củi thì đi nhặt, trong nhà nhiều cây, luôn có thể nhặt được ít củi, thỉnh thoảng may mắn đào được rau dại thì có thêm bữa ăn.

Nguyên chủ là đại tiểu thư mà sống còn không bằng nô bộc hạ đẳng trong nhà, cơm ngày một bữa còn không được ăn đúng giờ, có khi mang đến thì phần ăn cũng không đủ, cơm nguội canh lạnh là chuyện thường. Cô bé kiên cường sống đến hôm nay rồi vẫn chết.

Cả nhà này, từ chủ đến tớ, không ai vô tội.

Kỳ Khả không quan tâm đến môi trường xung quanh nữa, để tiết kiệm pin cho ống nhòm đêm. Nàng điều khiển máy bay tiếp tục bay lên cao, tìm tường rào bao quanh nhà. Kỳ Khả phát hiện vị trí căn nhà này rất gần tường sau, lại có một cửa nhỏ, bên cạnh có một vọng gác nhỏ. Với vị trí và môi trường xung quanh, có lẽ đây là lối đi của nha hoàn. Người ra vào thường xuyên, lại chặn mất đường sống của nguyên chủ, không thể từ đây ra ngoài phố tìm ăn. Mà bức tường cao lớn, với thể chất của nguyên chủ thì không thể nào leo qua được.